“Thực căn cứ vẫn là nơi an hơn.” Lý Thu khẽ thở dài.
Căn cứ giờ quy hoạch , còn tu sửa cả khu ngầm. Chống rét , vật tư đủ, lương thực định, luôn của chính phủ gánh sóng gió.
giờ cùng cô, tương lai thì chẳng ai .
A Phi :
“Chị Thu là khách sáo . Một nơi… nếu chỉ dung chứa tụi mà chứa chị, thì nơi đó là nơi dành cho tụi .”
Nghĩ một chút, bổ sung:
“Ít nhất là nơi tụi sống.”
“ ! Đám bọn mà, chẳng còn bên cạnh. Đi cũng thôi.”
Không m.á.u mủ ruột thịt thì bạn bè chính là gia đình.
Tưởng Tùng b.úng tay cái “tách”:
“Thế thì thế ! Giờ rời khỏi căn cứ, là… tụi tự lập một cái căn cứ riêng, thế nào?”
A Phi là đầu tiên gật đầu hưởng ứng:
“Anh em ơi, câu đúng tim đen luôn!”
Mọi cũng đều thấy ý tưởng vô cùng khả thi.
Trong nhóm, ông nội Tướng gia là cao thủ trồng trọt, Tống Mạch Mạch chuyên cải tạo đất — dù ban đầu chuyện lương thực thể khó khăn, nhưng về lâu dài chắc chắn lo đói. Có Tống Loan dị năng hệ hỏa, chuyện sưởi ấm khỏi bàn. Đường Hướng Hòa là dị năng thú hóa thiên về phòng thủ, Trương Tuyết Chân sở hữu gian lưu trữ, Gà Rán sửa xe tay nghề siêu đỉnh, Hạo Minh năng lực "tai gió thính như vượn" – hậu cần coi như max điểm.
Còn chiến đấu ? Không lo.
Chỉ riêng Chu Tấn Thời là siêu chiến thần .
Còn Lý Thu? Một một ngựa dọn sạch bầy xác sống! Dù là nữ vương zombie, nhưng chuyên ăn thịt zombie cơ mà!
Ban đầu chuyện lập căn cứ chỉ là trò đùa giữa giờ nghỉ, ai ngờ càng … càng thấy “ơ hình như đó!”
Cả nhóm đồng loạt về phía Lý Thu, ánh mắt sáng rực:
“Lập ?”
Lý Thu híp mắt:
“Để nhớ thử xem… trong mấy cuốn tiểu thuyết , xây căn cứ kiểu gì nhỉ?”
Trên đường cũng rảnh, liền mở hội động não đặt tên căn cứ tương lai.
Sau một hồi đấu đá giữa những cái tên đậm chất xì tin xàm xí như: Tưởng Tâm Tâm, Hồ Tác Tác, Chó Sói Bay, Pháo Đài Điên, Lửa Thiêu Thành,… cái tên “Gia đình yêu thương chan hòa” – vốn là tên nhóm chat – bất ngờ chiến thắng tuyệt đối!
Tuyết vẫn rơi ngớt, bánh xe để dấu vết nhưng chẳng cần che giấu vì lớp tuyết dày phủ kín.
Chỉ là, đường phía ngày càng khó .
Nhiều đoạn thể phân biệt là đường, chỉ thấy lưng chừng vực, trống hoác phía , cả nhóm buộc men theo vách núi bên trái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-322-lap-can-cu-gia-dinh-yeu-thuong-chan-hoa.html.]
Tiếp nữa thì… xe nổi. Cả nhóm xuống cuốc bộ.
Gió lớn nên thể nhét hết đồ gian của Trương Tuyết Chân, ai cũng vác theo ít nhiều hành lý. Mỗi buộc thêm dây thừng quanh eo để tránh gió cuốn.
Trong tình huống đó, vợ chồng Gà Rán – bế theo em bé – bỗng trở thành tâm điểm quan tâm của cả đoàn.
Kim Lộc Phúc đưa tay , định đón lấy bé Phô Mai từ tay Gà Rán:
“Để bế cho, đây nào, bé Phô Mai!”
bé Phô Mai rõ là chịu! Em mê các chị gái hơn!
Ôn Nhu còn nhanh tay hơn Kim Lộc Phúc, sẵn bên cạnh:
“Không , em ôm nha!”
Cuộc chiến tranh giành bế Phô Mai mỗi lúc một gay gắt.
Còn Phô Mai? Cười mắt híp như vầng trăng khuyết, tay chân múa loạn xạ, đắc ý vô cùng khi tranh giành.
Chị Mỡ thì che dù to bên cạnh, bất lực.
“Dì ơi~~” cuối cùng Phô Mai gọi to, lao lòng Tống Loan.
Cô là dị năng hệ hỏa, ấm áp như lò sưởi. Trong khi khác lạnh run cầm cập, ôm Tống Loan như đang chui chăn điện.
Tống Loan bình thường chạy nhanh như gió, giờ ôm em bé thì di chuyển chậm hẳn , sợ ngã đau em.
Chị Mỡ dở dở :
“Em cần cẩn thận quá , con bé khả năng leo trèo còn giỏi hơn tụi cộng nữa đó.”
Phô Mai là con nhà nòi hệ thực vật, từ nhỏ ông nội Tướng gia hướng dẫn phát triển dị năng. Em bé lớn nhanh như thổi.
Nghe xong, em bé khanh khách, trượt khỏi vòng tay Tống Loan, chui tọt xuống đất … trèo mất.
Cả nhóm lúc đầu còn mệt phờ râu, giờ thấy cảnh đó liền nhốn nháo đuổi theo:
“Ê ê ê! Đừng chạy xa quá!”
Hành trình sinh tồn lập tức chuyển thành cuộc rượt đuổi trẻ con.
Trước khi mặt trời lặn, cả đoàn vượt muôn trùng hiểm trở, cuối cùng cũng tới nơi.
Dọc đường còn thu hoạch thêm vài tảng thịt dã thú.
Trương Tuyết Chân mở gian, thả chị em nhà Cây .
Hai cái cây con liền run run lá, giờ lớn cỡ cây ăn quả, thấy Lý Thu liền lao đến định ôm, suýt nữa cô mất đà ngã ngửa.
Cuối cùng hai chị em tìm một góc khuất gió, cắm rễ ngủ đông tại chỗ.