Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 326: Anh có thể hôn em không?

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:07:36
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cùng lúc đó, Đại Quả và Tiểu Quả rụng sạch lá để tiết kiệm năng lượng, trở thành hai cây hòe trụi lủi. Phô Mai cũng còn leo trèo nữa.

 

Mọi quyết định: trừ trường hợp khẩn cấp, ai ngoài, và bắt đầu đào thêm gian lòng đất để sống qua mùa đông, giống mô hình căn cứ.

 

Hôm , đến lượt tổ của Lý Thu và Chu Tấn Thời bắt cá ở hồ Hồng.

 

Ban đầu, việc bắt cá luôn chia thành nhóm 4 . vì cả hai quá mạnh, mà cũng “tạo điều kiện” cho họ, nên nào cũng chỉ phân cặp họ ngoài riêng với .

 

“Ra ngoài lạnh lắm, mặc thêm cái nữa .” Giang Nhuận Phương quàng thêm một chiếc khăn cổ con gái, còn dúi thêm một cặp bịt tai bằng lông thỏ.

 

“Vẫn thấy thiếu thiếu...” Bà lẩm bẩm định lấy thêm cái áo lông vũ.

 

Lý Thu xoay một vòng: “Mẹ ơi, mặc thêm nữa là con khỏi thấy đường mà luôn đó! Té lăn xuống rãnh băng như chơi.”

 

“Con nhỏ ...” Giang Nhuận Phương đang do dự nên thôi , thì Chu Tấn Thời bước tới, nhận lấy áo: “Để cháu cầm giúp dì.”

 

Anh còn mang theo đủ thứ thiết đào băng, câu cá, giữ ấm,... trông như đang gánh cả ngọn núi vai.

 

Giang Nhuận Phương hài lòng mặt, dúi thêm cho hai đứa hai củ khoai nướng nóng hổi: “Hai đứa sớm về sớm nhé!”

 

Cả hai cùng , kéo cửa hầm , men theo con đường nhỏ dẫn hồ.

 

Họ mà Giang Nhuận Phương vẫn còn khen lấy khen để: “Thì Tấn Thời là đứa đáng tin cậy, khiến yên tâm ghê!”

 

Lý Đức Minh ngang, bật : “Anh thấy em là vợ con rể, càng càng mắt thì !”

 

Giang Nhuận Phương liếc ông một cái, nhàn nhạt đáp: “Ngay đầu gặp, em thấy mắt !”

 

Hai đứa nhỏ hiển nhiên quý trọng cái cơ hội "hẹn hò công khai" hiếm hoi .

 

“Đói ?” Chu Tấn Thời hỏi liên tục, trong túi vẫn còn mang theo thịt để ăn dọc đường.

 

Anh vẫn quên dáng vẻ lúc Lý Thu đói meo ngày . Khi , thề: đời tuyệt đối để cô nhịn đói nữa.

 

khi đối mặt với sự nhiệt tình “cho ăn ngừng nghỉ” , Lý Thu chỉ vỗ vỗ bụng qua lớp áo dày: “Anh ơi, mới ăn sáng xong mà! Với tí nữa em còn câu cá ăn nữa chứ bộ!”

 

Thật nếu thịt thiếu, cô vẫn thích ăn thịt động vật hơn.

 

Dù cảm giác no cao, hương vị chẳng xuất sắc gì, nhưng ăn cảm thấy... giống hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-326-anh-co-the-hon-em-khong.html.]

 

Chu Tấn Thời gật đầu, chậm rãi : “Vậy ăn cũng . mà... chuyện .”

 

Lý Thu nghiêng đầu , đôi mắt nâu nhạt lấp lánh phía lớp khẩu trang chống gió.

 

Chu Tấn Thời thẳng mắt cô: “Sau đừng gọi là ‘ trai’ nữa.” Anh ngừng một chút thêm, “Cũng đừng gọi là đội trưởng Chu, Chu Thời gì cả.”

 

Lý Thu cau mày: “Gọi cả tên thì vẻ... xa lạ quá nhỉ?”

 

.” Chu Tấn Thời cô bằng ánh mắt khen ngợi, vui vì cô cũng nghĩ thế.

 

Lý Thu bắt đầu vắt óc suy nghĩ: “Vậy thế nhé. Em gọi là A Thời, gọi em là A Thu. Không , A Thu giống... hắt xì , xui xẻo c.h.ế.t. Anh gọi em là Thu Thu đại vương ! Còn A Thời, bằng giọng địa phương giống y như chữ ỉa…”

 

Chu Tấn Thời chịu nổi nữa, lập tức đưa tay bịt miệng cô, tự tay “ngắt mic” luôn. Một mắc bệnh sạch sẽ như , đúng là tiêu hóa nổi cái từ đó!

 

Cuối cùng, một màn thương lượng “đầy dân chủ”, hai đứa thống nhất tên gọi:

 

Cô gọi là A Thời, còn gọi cô là Thu Thu.

 

Lần đầu tiên gọi như thế, cả hai đều... đỏ mặt.

 

Hôm đó thời tiết cực , hiếm hoi tuyết rơi, gió cũng nhẹ nhiều.

 

Bầu trời vài con chim lạ lướt qua, mặt tuyết loáng thoáng vài cây cỏ biến dị dũng cảm mọc lên. Khung cảnh xung quanh như thể đủ đầy, dịu dàng đến kỳ lạ.

 

Vì thế, Chu Tấn Thời nhẹ giọng hỏi: “Anh hôn em ?”

 

Lý Thu chẳng trả lời, mà dẫm lên tảng đá nhô bên cạnh, trực tiếp nghiêng hôn một cái.

 

Trên đường hồ Hồng, Chu Tấn Thời còn tiện thể kiểm tra hệ thống đường ống dọc tuyến.

 

Lý Thu rành chuyện , bèn một bên nhặt cành khô.

 

Cô định gom để lát nữa nhóm lửa bên hồ, sưởi trong lều, câu cá. Đấy mới là cuộc sống đích thực.

 

Đang lụi hụi gom, Lý Thu bất chợt hít hít mũi — trong gió một mùi thơm lạ, khác mùi của Chu Tấn Thời.

 

Có một dị năng giả đang tiến gần về phía họ.

 

 

Loading...