Cá nhỏ nhất cũng to bằng lớn, treo lên là cả căn hầm nồng mùi tanh, hãi hùng hoành tráng.
Mỗi khi đói thèm ăn, xách xuống vài con, nấu, chiên, xào với hành tỏi ớt — thơm đến rụng rốn!
Ngoài cá , đám gà vịt heo dê do Hàn Ký mang đến cũng là nguồn cung thịt cực kỳ quan trọng.
Đây đều là động vật biến dị lai tạo kỹ càng: tính tình hiền hòa, năng suất trứng và sữa cao, thịt thì ngon, lớn nhanh — chung là quá hợp tiêu chuẩn chăn nuôi lý tưởng.
Tống Loan còn dùng dị năng phóng lửa trực tiếp nướng thịt bằng tay.
Thịt cô nướng lửa , dầu mỡ xèo xèo, mùi thơm lan khắp hang. Chỉ ngửi thôi là nước miếng trào .
Tưởng Tùng cùng với Oa Oa và Phô Mai canh bên cạnh, miếng nào chín là chụp ngay miếng đó.
Tưởng Tùng còn , nếu hồi ngày tận thế mà Tống Loan nướng thịt ngon , thì bỏ nghề bác sĩ quản lý cho cô nàng, đưa khắp nước biểu diễn tiết mục "lửa trong tay nướng thịt xiên".
Căn cứ vẫn ngừng mở rộng sâu trong lòng đất. Họ mới tìm một trống lớn, tận dụng khu huấn luyện.
Khu chia ba phần: b.ắ.n s.ú.n.g, luyện dị năng, và… luyện cổ võ.
Lớp dạy võ cổ truyền tất nhiên do gia đình Chu Tấn Thời phụ trách.
Chu Lệnh Di giỏi ám khí, nên đảm nhiệm luôn việc giảng dạy. Lúc đầu bà dùng cành cây, que gỗ nhỏ ám khí, b.úng tay nhẹ cái là b.ắ.n trúng bóng bay cách xa cả chục mét. Sau yêu cầu lên tầm cao: dùng lá cây, thậm chí… tóc .
Mọi học thì nửa vời, chỉ Ôn Nhu chăm chỉ ngày nào cũng luyện 5–6 tiếng nghỉ.
Chu Lệnh Hoài giỏi quyền pháp, cuối cùng cũng đất dụng võ đám trẻ.
Sáng nào ông cũng gọi dậy từ lúc trời còn sáng, bắt tập Bát Cực Quyền — chiêu thì đơn giản mộc mạc nhưng lực đ.á.n.h cực mạnh, kết hợp với dị năng sức mạnh thì hiệu quả tăng lên gấp bội.
Chu Tấn Thời thì dạy hô hấp pháp và đao pháp.
Chu Thái Khôn lúc rảnh cũng đến chỉ đạo, hứng lên còn đích đấu vài chiêu.
Dần dần, luyện cả thể và kỹ năng.
Đến cả Giang Nhuận Phương – hơn năm mươi tuổi – cũng thể phi d.a.o cắt đứt dây treo cá muối.
Còn đám thanh niên thì khỏi bàn, ai nấy đều tiến bộ vượt bậc.
Kể cả một ngày dị năng biến mất, thì với bản lĩnh hiện tại, họ vẫn thể sống sót bằng đôi tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-334-guom-co-voi-danh-du-gi-chu-vao-day-het.html.]
“Dạo thế?” Lý Thu xách hai củ khoai lang nướng gần, dúi tay Chu Tấn Thời, xuống chiếc ghế gỗ nhỏ bên cạnh.
Gần đây, Chu Tấn Thời tuyết rơi mà thần , tay thì run kiểm soát nổi.
Đã mấy cầm vững Thần Thuật.
“Anh kể mà, về lai lịch của con d.a.o đó…” Chu Tấn Thời đặt Thần Thuật ngang gối, quyết định thổ lộ nỗi bất an trong lòng.
Anh hứa với Lý Thu rằng sẽ giấu cô bất cứ điều gì.
Lý Thu gật đầu:
“Em nhớ. Đây là bảo đao truyền qua nhiều thế hệ nhà , từng chinh chiến bao phen, là con d.a.o thấm đầy huyết khí. Còn cái quy củ gì nữa cơ mà — mỗi trăm năm mới chọn một lĩnh ngộ bí kỹ cổ võ để kế thừa nó. Hồi kể đầu em còn tưởng đang xem phim khoa học viễn tưởng .”
Cổ võ gì đó, cổ đao bí truyền gì đó, thì ngầu thật đấy, nhưng giờ cái thời , chuyện kỳ quái cỡ nào mà chả xảy — thành cũng chẳng thấy lạ lùng nữa.
Chu Tấn Thời trầm giọng:
“Cách đây một trăm năm, chủ nhân của con d.a.o là cụ cố . Nghe ông nội kể , cụ vốn là hiền lành, từ lúc nhận Thần Thuật thì càng lúc càng trầm mặc, cáu bẳn, khó gần. Có cụ biến mất một thời gian, lúc về thì là đ.á.n.h mất Thần Thuật, cho ai tìm.”
Lý Thu nhíu mày:
“Bộ cụ cố cố tình vứt nó ?”
Với thái độ của nhà họ Chu dành cho Thần Thuật, còn hơn cả trân quý tính mạng — mất mà còn cấm tìm, cố tình thì là gì?
Chu Tấn Thời gật đầu:
“ . … Thần Thuật tự về.”
Một buổi sáng nọ, cả nhà mở cửa thì thấy Thần Thuật ngay giữa sân, như thể ai đó cố ý đặt ở đó .
Lý Thu tròn xoe mắt, kỹ thanh đao:
“Còn định vị cầu tích hợp luôn ? Em sờ thử ?”
Chu Tấn Thời do dự, sợ con d.a.o Lý Thu thương:
“Gần đây nó bình thường, mỗi sáng tỉnh dậy là thấy còn chỗ cũ.”
Hiện trong căn cứ đúng hai … , hai “đối tượng” bình thường: một là Lý Thu, hai là Oa Oa — mà Oa Oa ngủ cuộn sát bên Lý Thu. Vậy nên Chu Tấn Thời nhiều thấy Thần Thuật lởn vởn gần khu vực hai .
Tối qua chẳng hạn, con d.a.o cách cổ Oa Oa đến một lưỡi d.a.o — chỉ cần lệch tí thôi là "đầu rơi m.á.u chảy".
“Ừm, thì đúng là nó thật…” Lý Thu rùng , bản năng đưa tay nắm một đầu d.a.o.