Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 337: Một tháng nữa tiến vào núi Bán Nguyệt

Cập nhật lúc: 2026-02-21 02:18:50
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Thu sảng khoái gật đầu:

“Vậy gọi là Lý Phú Quý, hoặc Cát Tường, Như Ý, Trường Mệnh, Bách Tuế nhé!”

 

“Phú Quý Phú Quý! Em chọn Phú Quý!”

 

Hai chữ nhiều nét, âm cao v.út, lên êm tai may mắn — tên đại cát đại lợi!

 

Cuối cùng Oa Oa ôm lấy cái tên Lý Phú Quý, hí hửng khoe khắp nơi. Ai trong căn cứ thì đều , Phúc T.ử với hai cây hoè cũng bỏ sót.

 

Tống Mạch Mạch bóng lưng bé rắn, thở dài:

“Tội nghiệp, rõ là thiếu giáo d.ụ.c văn hóa nghiêm túc.”

 

Trương Tuyết Chân phụ họa:

“Tớ vẫn quên cái lúc Lý Thu lừa tớ tên Lý Dục nữa kìa.”

 

Lý Thu ha hả:

“Đang vui mà lôi chuyện xưa gì!”

 

Chưa kịp dứt câu, phía xa vang lên tiếng om sòm của Đại Quả và Tiểu Quả:

“Chị ơi! Bọn em cũng tên đàng hoàng!!!”

 

 

Ông trời cũng thật sự tuyệt diệt loài đợt giá rét kinh hoàng, nhiệt độ bắt đầu từ từ ấm dần.

 

Vùng núi quanh đây cũng chỉ hai trận lở đất nhẹ hôm giông sấm, may mắn gây thiệt hại nghiêm trọng.

 

Hồ Hồng tan băng, Chu Tấn Thời dẫn dựng vài cái lều cách mép hồ hơn trăm mét.

 

Có chỗ trú và tiếp tế , thì chuyện câu cá cả nửa tháng trời cũng thành vấn đề.

 

Chu Tấn Thời câu, Lý Thu kế bên… ăn.

 

Tốc độ ăn của cô quá nhanh, mỗi Chu Tấn Thời là đến cái xương cá cũng chẳng thấy .

 

“Nhìn gì? Câu thêm !” Lý Thu tựa vai Chu Tấn Thời hí hoáy nhật ký.

 

Đây là quyển thứ ba của cô .

 

Vẫn kiểu ghi nhật ký như sổ chi tiêu, từ sáng ngủ dậy ăn gì đến tối ngủ mơ thấy gì đều đủ.

 

Viết một hồi, Lý Thu lắc lắc cây b.út:

“Hỏng , hết mực .”

 

Trong căn cứ giờ thiếu đồ ăn thức uống, ngay cả xà phòng cũng vẫn còn thừa vài cục. b.út nước thì… ai mà tích trữ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-337-mot-thang-nua-tien-vao-nui-ban-nguyet.html.]

“Dù trời cũng ấm . Vài hôm nữa xuống núi chuyến .” Chu Tấn Thời —.

“Nghe trận bạo động xác sống , thành phố Bạch Lâm gần như bỏ hoang. Giờ đến cả dị năng cũng dám nội thành tìm đồ.”

 

Lý Thu thu cẩn thận quyển nhật ký , vươn vai duỗi :

“Em cũng đang ngứa chân lắm đây. Không ngoài vận động, bao nhiêu công rèn luyện mỗi ngày chẳng đổ sông đổ bể !”

 

“Vậy chuyến nhờ Đại vương Thu bảo kê cho nha~.” Chu Tấn Thời tủm tỉm.

 

“Dễ thôi mà~. Câu thêm cho em hai con cá nữa để hối lộ Đại vương !”

 

Hai cứ ríu rít tán dóc chuyện tình cảm ngọt như mía lùi thì bất ngờ một giọng xen ngang.

 

Chu Lệnh Hoài ho khẽ vài tiếng lững thững bước từ rừng cây.

 

Hóa nãy giờ ông nấp bụi cây tận 5 phút, cháu trai và cháu dâu cứ liu điu liu diu mãi. Không phá đám cũng phá thôi!

 

“Chú ba?” Chu Tấn Thời ngạc nhiên.

 

Hôm nay Chu Lệnh Hoài từ sáng sớm để sang căn cứ phía Nam đổi xăng, ai ngờ về sớm đến thế.

 

Chu Lệnh Hoài giấu phấn khởi:

“Có tin mừng đây!”

 

Trong lúc giao dịch, ông tin: hai căn cứ phía Tây và phía Nam khôi phục liên lạc.

 

Theo nguồn tin thì lượng sống sót ở căn cứ phía Tây gần bằng với căn cứ phía Nam, nhưng dị năng giả thì … gấp mấy . Vì họ đang lên kế hoạch chiêu mộ để một tháng tiến núi Bán Nguyệt.

 

“Núi Bán Nguyệt!” Chu Lệnh Hoài vỗ vai cháu trai.

“Con chú hấp tấp về chứ?”

 

Núi Bán Nguyệt chính là nơi cha Chu Tấn Thời mất tích cuối.

 

Căn cứ phía Tây tiến đó vì trong nhiều thám hiểm , dù là nhà khoa học, quân nhân dị năng giả đều… ai trở .

 

Ai ai cũng gọi đó là ngọn núi ăn thịt .

 

quái lạ là — xác sống , , thậm chí còn lên cấp như h.a.c.k. Núi như hai mặt: dịu dàng với zombie, tàn nhẫn với con .

 

Không ai hiểu vì , nhưng một điều chắc chắn: rõ ràng, nhất định điều tra cuối.

 

Giờ thời tiết ấm lên, các thiết cũng dần hoạt động trở , chính là cơ hội vàng để hành động.

 

điều tra gì, xong họ cũng sẽ cho nổ tung núi, vĩnh viễn phong tỏa.

 

“Ý chú là… đây thể là cuối cùng núi?” Chu Tấn Thời hỏi.

 

 

Loading...