“Chính xác.” Chu Lệnh Hoài gật đầu mạnh.
“Chú cháu là đứa hiếu. Cha con cũng là cả chị dâu của chú… nên , chú quyết định sẽ cùng cháu!”
Khi cả nhóm về tới căn cứ, Chu Lệnh Hoài cũng báo cho chuyện.
Từ căn cứ Nam sang căn cứ Tây, dù bay thẳng cũng ngót nghét 1000 cây . Nếu tính đường vòng vèo, một tháng chắc đến nơi. Chưa kể dọc đường còn băng qua bao nhiêu xác sống, thú biến dị, thậm chí cả hiện tượng siêu nhiên nữa.
Chu Lệnh Di liếc mắt chọc thẳng:
“Anh hăng hái thế, là vì tìm cả chị dâu, vì … tìm ‘chị dâu ba’ ở căn cứ phía Tây ?”
Gia đình Chu Lệnh Hoài từ lâu ở căn cứ phía Tây, mà ông thì cứ tỏ cùng — lẽ định tới nơi là tìm cớ trốn núi?
“Em linh tinh gì đó! Bịa đặt! Ba! Ba giúp con một câu công bằng !” Chu Lệnh Hoài mặt đỏ như gấc.
Chu Thái Khôn trầm ngâm, bỗng sang:
“A Thời, con nghĩ ?”
“Ông nội, nếu thì… mai con lên đường luôn.” Chu Tấn Thời đáp dứt khoát.
Ngay từ lúc rời hồ Hồng về, chuẩn sẵn kế hoạch. Dù kết quả , vẫn tận nơi, tìm cho rõ tung tích cha .
Tưởng Tùng lập tức hưởng ứng:
“Hay quá, cũng định du lịch phía đó, trùng hợp ghê hén? Một là thể buff may mắn cho các . Hai là, ai xa mà mang theo… bác sĩ chứ!”
A Phi cũng hớn hở góp lời:
“Anh em đúng là tâm linh tương thông!”
Hồ Trạch Vũ, Lục Tiểu Ngũ, Đường Hướng Hòa... cũng nhao nhao:
“Quá trùng hợp +10086 điểm!”
Mỗi một lý do trời ơi đất hỡi, ai cũng nhất quyết đòi .
Lý Thu mắt sáng như :
“Nghe đồn đó một chuyến, zombie còn lên cấp ào ào — mới là thiệt!”
Lý Thu mà thế thì khỏi , bao nhiêu nhao nhao đòi theo.
Trong mắt họ, hành trình dài nghìn cây cơ bản chẳng khác gì câu cá ở hồ Hồng vô rừng bẻ nấm với hái mộc nhĩ cả.
Cuối cùng, Chu Tấn Thời chốt luôn:
Sáng mai 10 giờ, xuất phát!
tờ mờ sáng hôm đó, lúc mới 4 giờ, Chu Tấn Thời lặng lẽ xuất hiện bên cáp treo. Cùng mặt còn Lý Thu, Trương Tuyết Chân, Chu Lệnh Hoài và… Oa Oa.
Lần vì chuyện riêng, Chu Tấn Thời để bạn bè liều mạng cùng. Âm thầm rời là lựa chọn hợp lý nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-338-mot-thang-nua-tien-vao-nui-ban-nguyet.html.]
“Ơ? Sao thằng nhóc đó cũng mặt?” Chu Lệnh Hoài chỉ Oa Oa.
Dù nó là rắn, nhưng trong mắt ông vẫn là thằng nhỏ lít nhít.
Lý Thu và Chu Tấn Thời đưa mắt đầy ăn ý.
Họ tất nhiên định mang Oa Oa xa như thế — chỉ tiện đường thả nó về núi Rắn mà thôi. Thằng bé thì hí hửng tưởng sắp ngao du thiên hạ mấy ngàn cây , chuẩn cuộc hành trình… hồi hộp mấy!
Sau khi trượt cáp xuống, Chu Tấn Thời ghế lái.
Một phần vật tư chuẩn cho chuyến cất ở cốp xe, phần còn trong gian của Trương Tuyết Chân. Nào là s.ú.n.g đạn đổi bằng tinh hạch, nào là t.h.u.ố.c nổ Lục Tiểu Ngũ .
“Ngủ Oa Oa~.” Lý Thu nhẹ.
“Gọi là Phú Quý!” Oa Oa quên khẳng định tên mới của .
“Được , Lý Phú Quý ngủ mau . Không thì em cao lên nổi . Lúc em về, Phô Mai chắc chắn cao hơn em đó~.”
So sánh như khiến Phú Quý cảm thấy nguy cơ sinh tồn cực cao — nhắm mắt ngủ cái rụp!
…
Đến khi Lý Phú Quý mở mắt nữa, kề bên nó là vợ chồng rắn mũi nhọn.
“Con yêu của ! Cuối cùng con cũng chịu về ~.” Mẹ rắn thè lưỡi hôn lấy hôn để khắp mặt con trai.
Lý Phú Quý đờ vài giây nhận :
Mình lừa !!!
Và thế là tiếng “oa oa oa” vang vọng núi rừng:
“Hu hu hu— tên là Lý Phú Quý cơ mà— mấy là đồ l.ừ.a đ.ả.o—.”
…
Cùng lúc đó, ở căn cứ, những dậy sớm cũng phát hiện Lý Thu và Châu Tấn Thời … cao chạy xa bay từ lâu.
“ĐỒ LỪA ĐẢO!!”
…
Chiếc xe lăn bánh cả trăm cây , chạy ngang đường chân trời, thẳng tiến về phía bình minh.
Lúc , kênh phát thanh xe bất ngờ vang lên tiếng động đầu tiên…