Vật tư để nhiều, may mà vẫn còn vài thùng xăng dùng , thêm vài tinh hạch đang ngâm trong dịch não bộ.
Trương Tuyết Chân khách sáo, quét sạch thứ vô gian.
Đi sâu thêm một đoạn, cả nhóm bước phòng phẫu thuật.
Không ai ngờ ở đây vẫn còn một dị năng giả bắt giữ.
Đó là một đàn ông cao lớn, đang trói c.h.ặ.t bàn mổ và tiêm liều t.h.u.ố.c mê cực mạnh. May , hô hấp vẫn định — còn sống.
Chu Tấn Thời nhanh ch.óng cứu xuống và mặc quần áo cho .
Khoảng một tiếng , đó dần tỉnh . Anh ngơ ngác một lúc mới bước về phía cả nhóm.
Đó là một đàn ông nét lai Tây, ngũ quan góc cạnh rõ ràng, vóc dáng rắn chắc, cơ bắp đầy đặn — thôi cũng là dạng chăm tập luyện. Không hiểu dụ tới đây.
Anh tên là Hách Hàn Chu, khi tận thế xảy đang lái xe đưa cả nhà du lịch. Sau đó, lượt biến thành tang thi, chỉ còn sống sót, lang thang khắp nơi tìm chốn nương .
Ban đầu, chỉ định tới căn cứ để đổi ít muối, ai ngờ bao lâu thì đ.á.n.h ngất và bắt giam.
“Cảm ơn mấy nhiều lắm.” Hách Hàn Chu chân thành cúi đầu, “Nếu còn ở đây, đợi chút. Gần đây bầy dê rừng, thể săn vài con để cảm ơn.”
Chu Tấn Thời hỏi :
“Không cần . Thật bọn cũng định chờ tỉnh luôn. Sau đó kế hoạch gì ?”
Hách Hàn Chu lắc đầu:
“ một thì kế hoạch gì chứ. Đám trong căn cứ tuy bỏ chạy , nhưng . Nếu các , cũng . Tìm nơi khác để sống thôi.”
Chu Lệnh Hoài vỗ vai trai trẻ:
“Thế thì quá. Lên xe bọn , bọn đang hướng đến căn cứ phía Tây.”
Ông ba nhanh quá, Chu Tấn Thời kịp can .
“Căn cứ phía Tây?”
“ . Đó là căn cứ lớn do chính phủ xây dựng. Với năng lực của , chắc chắn thể sống ở đó.”
Hách Hàn Chu còn ngần ngừ:
“Mọi cho nhờ, tiện ?”
Trương Tuyết Chân và Lý Thu nãy giờ gì, giờ cũng gật đầu hiệu đồng ý.
Hách Hàn Chu mừng rỡ:
“Vậy dọc đường sẽ lo chuyện săn. Nếu Lý Thu thích ăn gì cứ , còn săn cả ngựa hoang, lừa rừng nữa đó.”
Lý Thu ngẩn , hiểu chỉ hỏi riêng cô, vội xua tay:
“Thôi khỏi, kén ăn . Miễn là thịt thì ăn tuốt.”
Nói xong, cô lặng lẽ ôm lấy cánh tay Trương Tuyết Chân, rên khẽ một tiếng đầy đáng thương.
Có ngoài , lén lút mới ăn lương khô…
…
Chiếc xe nổ đó chẳng ai buồn đoái hoài. Nhóm năm trực tiếp chiếm lấy một chiếc xe khác trong căn cứ lên đường.
Lần , Chu Lệnh Hoài là cầm lái, còn Hách Hàn Chu ghế phụ.
Phía , Lý Thu ngáp dài:
“Không cái tổ chức Phục Sinh lan rộng tới nữa.”
Chu Tấn Thời trầm giọng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-344-mot-di-nang-gia-bi-to-chuc-phuc-sinh-bat-giu.html.]
“Chờ tới căn cứ báo lên cấp . Họ chắc chắn sẽ cách.”
“Ừa ừa…” Lý Thu kéo dài giọng, duỗi ,
“Em buồn ngủ quá, để em gối đầu tí nhé. Gặp tang thi thì gọi em dậy.”
Cô rút một cái chăn, đắp lên cuộn tròn trong lòng Chu Tấn Thời.
Cách ngủ trong vòng tay thơm ngát như , Lý Thu suýt nữa thì chảy nước miếng. Cô âm thầm kéo khẩu trang lên, ép nhanh ch.óng chìm giấc ngủ.
Chu Tấn Thời khẽ điều chỉnh tư thế, để cô thoải mái hơn.
Chẳng bao lâu , tiếng thở của Lý Thu đều đều vang lên. Không mơ thấy gì mà ngay cả trong mơ cũng mỉm .
Hách Hàn Chu cảnh tượng qua gương chiếu hậu, mỉm :
“Hai tình cảm ghê. Ở bên lâu ?”
Chu Tấn Thời sợ đ.á.n.h thức Lý Thu, trả lời, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.
“Tốt quá … thật.” Hách Hàn Chu thì thầm, nhưng hỏi thêm gì nữa.
Cả đoạn đường đó, vận may của nhóm gần như bùng nổ — gặp tang thi, dị năng tấn công, rơi bẫy. Bình yên hiếm thấy.
Chu Lệnh Hoài giao ca xong liền huênh hoang:
“Thấy , lái thì yên tâm khỏi lo! Không chuyện gì hết!”
Lý Thu lấy tay ôm trán:
“Chú ơi, mấy lời đó mà là y như rằng chuyện đó!”
“Sao mà mê tín thế? Bộ tưởng là Tưởng Tùng gì, cứ là thành thật ?”
Ghế lái giờ đổi cho Chu Tấn Thời.
Không ai yêu cầu, nhưng Hách Hàn Chu tự phía chật, ghế phụ dễ chịu hơn, nên chủ động nhường chỗ cho Chu Lệnh Hoài.
Ông ba thấy khen lấy khen để, thằng nhỏ thật điều, mắt , lễ phép.
Vậy là Hách Hàn Chu bên Lý Thu.
Vì , Lý Thu chào hỏi cho phép, vài tiếng đưa cho một viên socola vàng:
“Nè, ăn miếng đỡ đói nha.”
Đồ ăn chia sẻ luôn là chìa khóa phá băng hiệu quả nhất.
“Cảm ơn.” Hách Hàn Chu nhận lấy, đưa lên mũi ngửi, nhanh ch.óng cất .
Chắc là ngại ăn mặt , Lý Thu nghĩ cũng bận tâm. Cô ngủ gục bên vai Trương Tuyết Chân, mí mắt cụp xuống nặng trĩu.
Trên xe, phần lớn ngủ say, chỉ còn tiếng ngáy nhè nhẹ của ông ba hòa cùng tiếng gió.
Không ai chú ý thấy bàn tay của Hách Hàn Chu đang lặng lẽ dịch dần sang phía Lý Thu.
Từng chút, từng chút một...
RẦM!
Một vật thể rõ từ va mạnh kính chắn gió khiến Chu Tấn Thời đạp phanh gấp.
Cả xe hất ngược , choàng tỉnh.
“Cô chứ?” Hách Hàn Chu lập tức đưa tay đỡ lấy tay Lý Thu, giọng lo lắng đầy quan tâm.