“Cảm ơn nha.”
Lý Thu chẳng buồn quan tâm xem thương , chỉ vội nghiêng , kéo chốt đóng c.h.ặ.t khe cửa sổ vốn để hở cho thông gió.
Ngoài trời, một đàn ong sát nhân kích thước bằng lòng bàn tay đang đen nghịt cả bầu trời, phủ kín gian.
Dù cửa kính đóng, vẫn tiếng vo ve rùng rợn vang lên dồn dập.
Thứ rơi thẳng kính chắn gió chính là một con chim đàn ong tấn công rơi xuống.
Hàng trăm con ong đậu bám lấy xe, há miệng phô cặp hàm sắc như d.a.o, chỉ mất đầy một phút gặm sạch con chim to bằng nắp capo, chỉ còn trơ khung xương trắng hếu.
Từ trong xe, chẳng còn thấy gì ngoài một màn đen dày đặc của ong sát nhân. Đám côn trùng bao kín từ đầu tới đuôi, chút dấu hiệu rút lui.
Cả nhóm vội lấy áo quấn kín , bịt kín kẽ hở, đề phòng trường hợp ong tìm đường chui qua khe điều hòa ống thông khí.
Trương Tuyết Chân lên tiếng:
“Đây đều là sinh vật sống... ngắn hạn thì—.”
Chưa hết, Lý Thu hiểu. Không gian dị năng chỉ thu nhận vật c.h.ế.t, “gom” hết đám ong mất thời gian.
Mà chắc kịp thu xong, bọn họ ong đốt c.h.ế.t .
“Anh thử dùng nước xem.” Chu Tấn Thời đề nghị.
Nước áp lực cao đúng là thể xua đuổi đàn ong, nhưng lượng nhiều quá, khả năng chích trong lúc vẫn lớn.
Mà ong sát nhân biến dị thì độc tố cũng chẳng dạng .
Khi cả nhóm còn đang bàn bạc, Hách Hàn Chu lên tiếng:
“Tắt máy xe , chịu khó chờ một chút. Lũ ong thích vây quanh những nơi nhiệt độ cao. Chỉ cần hạ nhiệt, đừng chọc giận tụi nó, một lúc sẽ tự bay .”
Chu Tấn Thời gật đầu, theo.
Quả nhiên, khi nhiệt lượng từ xe giảm xuống, đàn ong bắt đầu chậm rãi rời , chuyển hướng sang tìm mục tiêu mới.
Chỉ còn vài con lười biếng bám xe, Chu Tấn Thời khởi động xe và đầu rút lui theo hướng ngược với đàn ong.
Lần , lên tiếng cảm ơn là nhóm Lý Thu.
Hách Hàn Chu nhẹ:
“Không gì. Dù cũng đang ở trong xe, giúp một tay là chuyện nên . Mấy chuyện như cũng quen , lang bạt lâu ngày, gặp hoài.”
Sau vụ ong sát nhân , Hách Hàn Chu để ấn tượng khá :
Điềm tĩnh, phản ứng nhanh, rối loạn — ai cũng thấy yên tâm khi một đồng đội như thế bên cạnh.
Chỉ còn một ngày đường nữa là đến căn cứ phía Tây.
Khu vực họ qua khô cằn, cây cối thưa thớt, thi thoảng chỉ đất trọc và đá, hiện tượng sa mạc hóa nghiêm trọng.
Cũng vì thế, nơi đây ít thực vật biến dị xuất hiện.
Chiếc xe vốn màu trắng, giờ thì phủ một lớp bụi dày, chẳng khác gì khoác thêm áo đất.
Mặt trời ở đây gần 8 giờ tối mới lặn, ngày dài đêm ngắn, sự chênh lệch nhiệt độ khá lớn.
May là hôm nay trời khô ráo, nên việc dựng trại dã ngoại cũng quá khó.
Xe dừng , Hách Hàn Chu liền xung phong săn. Mới bước bụi rậm vài bước mất hút bóng dáng.
Khi lửa trại nhóm lên, trại cũng dựng xong.
Xe đậu giữa để chắn gió, lều dựng hai bên, dùng đá lớn cố định, còn rắc tro cây quanh trại để đuổi côn trùng, rắn rết.
Chu Tấn Thời dặn:
“Hách Hàn Chu về, tìm thử.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-346-da-xa-cach-nhau-lau-den-vay-roi.html.]
Lý Thu gật đầu:
“Mang bộ đàm theo, sớm về sớm nha.”
“Ừ.”
Anh khỏi, Trương Tuyết Chân xách theo túi ni-lông bước tới:
“Lợi dụng lúc cái tên họ Hách còn về, ăn .”
Lý Thu liếc túi, hít sâu:
“Thơm thì thơm thật đó… nhưng vẫn ghê như !!”
“Vậy thì nhắm mắt ăn.”
Thứ Trương Tuyết Chân mang tới là tổ chức Phục Sinh để — não bộ và tinh hạch .
Lý Thu ăn nhanh như chớp, đến vài giây xử xong.
Khác ở chỗ trong đồ ăn cả tinh hạch nhân loại.
Chỉ một viên cũng khiến cây dị năng trong đầu cô bắt đầu lớn mạnh trở .
“Không … hình như khó tiêu. Tớ vô lều đây. Nếu Chu Tấn Thời về mà tớ , là tớ mệt quá nên ngủ nhé.”
Lý Thu xoa trán, loạng choạng lều.
Lượng năng lượng khổng lồ tuôn đầu, chẳng khác gì b.o.m nổ tung trong não.
Cô cần thời gian để hấp thụ và chuyển hóa.
“Cần tớ cùng ?”
“Không cần , tớ quen .” Lý Thu xua tay, nghĩ gì đó thêm,
“Có gì bất thường thì nhớ gọi tớ.”
Vừa chui trong, Lý Thu thấy trời đất cuồng.
Cô đổ ập xuống nệm, bắt đầu dùng cách xưa nhất để chống đau – đập đầu chăn. Tất nhiên đệm mềm, chẳng ăn thua gì, chỉ là hiệu ứng tâm lý.
Đau vẫn đau, buồn nôn vẫn buồn nôn.
Lý Thu co thành một cục, hai tay ôm c.h.ặ.t trán, chỉ ngất cho xong chuyện.
Dần dần, ý thức của cô rơi trạng thái lơ mơ nửa tỉnh nửa mê.
Từng phút trôi qua.
Khi quả dị năng thứ năm bắt đầu hình thành, Lý Thu bất tỉnh.
Từ một khe hở nhỏ, một con rết to bằng cổ tay len trong lều.
Mục tiêu rõ ràng — hút dịch não của Lý Thu.
Đôi chân đỏ như m.á.u của con rết đang chuẩn đ.â.m trán cô thì bất ngờ —
Một bàn tay thò từ đáy lều, nắm c.h.ặ.t lấy con rết bóp nát!
Chất lỏng tanh tưởi nhớp nháp văng đầy tay, nhưng Hách Hàn Chu chút phản ứng.
Anh lặng lẽ chui hẳn trong lều, cúi con gái đang ngủ say.
Dường như… mãi vẫn đủ.
Hách Hàn Chu chợt nhớ một tay vẫn còn sạch, liền định đưa tay vuốt nhẹ lên má của Lý Thu.
Đã xa lâu đến thế , chị …
Chị còn nhớ đến em, nhưng ngày nào em cũng nhớ về chị.