Món dọn lên, món khác bê tiếp bàn.
Trong sân, tiếng đoàn tụ của gia đình Tịch Nhạc cuối cùng cũng lắng .
Trước bữa tối, gặp hai em Chu Dực Thời và Chu Niệm Thời.
Hai đến vội đến vàng, vẫn mặc nguyên đồng phục của đội cứu hộ căn cứ.
Sinh thời điểm cha yêu nồng nàn nhất, chỉ cách hai tuổi, nên hai chị em chỉ gần gũi mà còn giống về ngoại hình. Có thể là gom hết tinh hoa nhan sắc của Chu Lệnh Hoài và Tịch Nhạc mà sinh .
Chỉ điều, về tính cách thì trái ngược : Chu Dực Thời trầm lặng hướng nội, còn Chu Niệm Thời thì hoạt bát lanh lợi.
Trên bàn ăn, gần như một Chu Niệm Thời độc thoại, năng lanh lẹ, phản ứng nhanh nhạy, trò chuyện liên tục, trong khi Chu Dực Thời thì y như tượng sáp — im phăng phắc.
Lý Thu ngẫm nghĩ, chắc đàn ông nhà họ Chu ai cũng mắc cái tật ít.
Cô nhớ đầu gặp Chu Tấn Thời, cũng chẳng mấy câu, chỉ thấy mỗi cảnh vung d.a.o c.h.é.m xác sống “keng keng” như cắt bánh chưng, y như tượng gỗ .
Chẳng mấy chốc, Chu Tấn Thời thẳng vấn đề, hỏi luôn chuyện căn cứ phương Tây cử núi Bán Nguyệt.
Hai em họ đều cho chính phủ, kiểu gì cũng nắm thông tin.
Chu Niệm Thời định mở miệng, thì bỗng thấy bên bàn nháy mắt liên tục.
Trước bữa ăn, kéo hai em dặn kỹ: tuyệt đối chuyện núi Bán Nguyệt.
Chu Niệm Thời bộ hiểu ý: “Con hiểu, con hiểu.”
Cô đúng là hiểu… nhưng chính kiến riêng:
“Mấy chị đến khéo, mai là hạn ch.ót đăng ký đó. Em suất đề cử nội bộ, nếu tham gia thì cần xét sơ tuyển luôn.”
Lần tiến núi Bán Nguyệt là một chiến dịch cực kỳ quy mô và nghiêm ngặt, trong căn cứ gọi là “đội cảm t.ử”.
Ngoài việc cung cấp vật tư và tinh hạch dồi dào, tham gia còn ghi danh “Tường Anh hùng” — nơi dân căn cứ đến tưởng niệm và vinh danh.
Đồng thời, thành viên tham gia đều lưu trữ gene trong ngân hàng gene.
Nếu may hy sinh, khi nhân loại phục hưng trở , họ sẽ là những cá thể ưu tiên phục dựng hậu duệ.
Con cháu của những sẽ mang dòng m.á.u hùng, căn cứ đào tạo trọng điểm.
Thực tế, trong thời đại khốn cùng như hiện tại, nhiều mất hết , sống qua ngày đoạn tháng, còn mặn mà chuyện di truyền hậu thế nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-357-khong-di-ngay-la-toi-an-thiet-do-nha.html.]
Thế nhưng… vẫn còn nhiều cảm thấy điều đó quan trọng — họ hy vọng m.á.u mủ của thể họ thấy một thế giới yên bình trở , họ sống tiếp ước mơ dang dở.
Vì , đăng ký cứ gọi là đông nghịt, phần lớn là những "sói đơn độc" — đăng ký với tinh thần “quyết t.ử về.”
Chính quyền buộc đưa ba vòng tuyển chọn: sơ khảo – phúc khảo – chung khảo, cực kỳ c.h.ặ.t chẽ.
Nói cách khác: Muốn c.h.ế.t… cũng năng lực đủ chuẩn.
Chu Lệnh Hoài và Tịch Nhạc: “…”
Trời ơi chi cho lắm, con gái ơi là con gái!
Cuối cùng, chủ đề cuộc trò chuyện trôi về nhóm thanh niên trẻ, hai vợ chồng già chen vô nữa.
…
Chu Dực Thời ngoài vệ sinh, liền cha túm cổ áo kéo :
“Nói thật , con em con định núi Bán Nguyệt ?”
Chu Dực Thời lắc đầu.
Chu Lệnh Hoài thở phào nhẹ nhõm:
“Hứ, con nhỏ đó mà dám là ba...”
Chu Dực Thời điềm tĩnh tiếp lời:
“Con .”
Hai em chỉ một thể , thế là họ… bốc thăm.
Cậu rút trúng, chọn.
Vì những , vì vận mệnh nhân loại, vì ngọn lửa lý tưởng còn sót , Chu Dực Thời sớm chuẩn tinh thần c.h.ế.t hối tiếc.
Chu Lệnh Hoài giận đến nỗi tay run lẩy bẩy:
“Thằng ranh, giỏi thì nữa coi!”
Ông quên mất, con cũng là con cháu nhà họ Chu — ít thì ít, nhưng quyết thì khó lay chuyển.
Chu Dực Thời vẫn thản nhiên:
“Con . Thật , khi ba đến con còn lưỡng lự, giờ ba đến … con yên tâm hơn .”