Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 363: Biến bạn của cô thành xác sống đi

Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:04:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nào ngờ đến khúc cua một bầy xác sống lao , khiến cả chiếc xe lao nghiêng xuống vách núi.

 

Kể đến đây, Trần Cửu Ngư Lý Thu gượng:

 

“Trước chị còn cằn nhằn phim truyền hình diễn nhảm, rơi xuống vực mà vẫn sống.

Bây giờ thì chỉ mong… đời thực cũng ảo như phim thôi.”

 

Vách núi cao dựng , dù bên cây rừng đỡ bớt lực, chiếc xe vẫn vỡ nát tan tành.

 

Tài xế cùng phần lớn trẻ con đều kẹt gầm xe, còn thở.

 

Sau cú rơi định mệnh đó, chỉ còn bảy sống sót: Trần Cửu Ngư, Thập Quang, và năm đứa trẻ tầm mười tuổi.

 

Mấy đứa nhỏ, đứa thì gãy tay, đứa gãy chân, đứa thì đầu đập đá đến mù cả mắt, thét lên vì đau đớn.

 

Trần Thập Quang va đầu tảng đá, nửa bên mặt dập nát m.á.u me, nhưng may mắn là còn thở.

 

Còn Trần Cửu Ngư, thể cũng bầm dập nhưng gãy xương, thể di chuyển .

 

Đáy vực trong phần rừng nguyên sinh phát triển du lịch, đường thoát , cũng sóng điện thoại, cách biệt với thế giới bên ngoài.

 

Lúc , Trần Cửu Ngư trở thành trụ cột duy nhất. Cô ất đành nuốt nước mắt, từ bỏ ý định cứu những c.h.ế.t, gắng gượng dẫn những còn sống tìm đường sống.

 

hề rằng, vết thương tay do ngã, mà là khi cô kéo một đứa nhỏ tránh xác sống thì móng vuốt của nó rạch trúng.

 

“Lúc chỉ thấy đầu óc choáng váng, khát nước, bụng đói cồn cào... nhưng nghĩ đến chuyện nhiễm.”

 

Trần Cửu Ngư từng những điều với ai, nên dù chẳng thiết gì với Lý Thu, cô cũng tuôn như trút hết nỗi lòng.

 

Rừng nguyên sinh um tùm đến mức khó tưởng tượng, kể còn sương độc tích tụ quanh năm, cùng đủ thứ rắn rết sâu bọ bò lổm ngổm.

 

Chính cô còn chắc sống sót, gì đến dắt theo mấy đứa trẻ thương tích đầy .

Điểm sáng duy nhất là khi thiên tai mới bắt đầu, động thực vật biến dị còn nhiều.

 

bi kịch là ở chỗ – Trần Cửu Ngư chọn sai hướng.

 

Trong lòng cô khi đó luôn một tiếng gọi mơ hồ, dẫn lối cô tiến sâu hơn lõi rừng nguyên sinh.

 

Và nơi tiếng gọi đưa đến, là một hố sâu hình lòng chảo khổng lồ.

 

Khi đến gần, cô thấy bản chìm đắm trong một cảm giác hạnh phúc cực độ, gần như vô thức dắt cả bọn nhảy trong.

 

Lý Thu nín thở lắng .

 

, chìa khóa của núi Bán Nguyệt chắc chắn trong cái “hố sâu lòng chảo” .

 

Trần Cửu Ngư tiếp tục kể:

 

“Lúc đó chị còn ký ức gì cả. Về mới dần dần nhớ .

Khi chị thấy mắt những cảnh mà chị mơ ước nhất.

Chị và Thập Quang kiếm cả trăm triệu, sửa sang trại trẻ mồ côi, mỗi đứa nhỏ đều sữa uống, quần áo mới mặc, còn xây cả thư viện…

Tất cả, đều chỉ là… ảo ảnh.”

 

Vừa hố là thứ gì đó tấn công – những dải sợi xám trắng, trông như tơ nhện, cực kỳ dẻo dai và rõ từ xuất hiện, cuốn phăng cả đám .

 

Lý Thu dù đoán , vẫn nhịn hỏi:

“Thập Quang cũng cuốn ?”

 

Trần Cửu Ngư gật đầu.

 

Điều kỳ lạ là, lũ sợi tơ tấn công xác sống.

 

Lúc , cô vẫn còn mắc kẹt trong ảo giác hạnh phúc, cứ thế lang thang quanh hố, bởi bên trong bậc thang hình ruộng bậc thang dẫn sâu xuống .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-363-bien-ban-cua-co-thanh-xac-song-di.html.]

Đến một lúc, cô cảm thấy đói. kiểu đói của con , mà là cơn thèm m.á.u thịt khủng khiếp của loài xác sống.

 

Dựa khứu giác siêu nhạy của xác sống, cô theo dấu, chạy đến nơi Thập Quang và lũ nhỏ cuốn .

 

Vừa tới nơi, một luồng lực đ.á.n.h thẳng giữa trán cô .

 

Giây phút đó, ý thức của cô bừng tỉnh.

 

Ngay lúc , một giọt nước đen từ trần hang rơi thẳng xuống.

 

Tỉnh , cô mới thấy rõ cảnh tượng trong hang động – y như một kén phòng tằm khổng lồ.

Ở khắp nơi, đều là những cái kén màu xám trắng.

 

Kén lớn cỡ lớn, kén nhỏ thì như trẻ con. Có cái bọc kín, cái còn lòi chân ngoài.

 

Những đứa trẻ gầy nhom đều quấn c.h.ặ.t trong tơ.

Chỉ còn Thập Quang – đôi chân vẫn còn lộ .

 

“Chị gào tên , gào nhặt đá định c.h.ặ.t đứt tơ kén.

.

Cắt tới , sợi mới mọc tới đó – như thể ý thức sinh sôi.

Chị tuyệt vọng lắm. may là còn thở.

Chị… chợt nảy một ý. Chị rạch chân , bôi m.á.u của lên…”

 

Chuyện đó, Lý Thu cần thêm cũng đoán .

 

Trần Thập Quang vẫn còn sống.

Trần Cửu Ngư lây nhiễm, trở thành xác sống nên sợi tơ xám tha cho.

 

Từ đó, Trần Cửu Ngư – một xác sống vẫn giữ ý thức, dẫn theo Trần Thập Quang mơ màng như mộng du, bằng cách nào đó trốn khỏi núi Bán Nguyệt.

 

Những trải nghiệm nơi đó khiến Trần Cửu Ngư ngay từ đầu là xác sống cấp A.

Không những thể che giấu diện mạo xác sống, cô còn thức tỉnh dị năng.

 

“Từ khi ngoài, trí nhớ của Thập Quang lúc nhớ lúc quên. Anh chỉ lời chị.

Chị bảo gì nấy. Có lẽ vì chính chị truyền bệnh cho .

luôn tin rằng những đứa trẻ vẫn còn sống.

Ngày nào cũng hát kiếm tiền.

Ngày nào cũng nấu cơm cho hơn ba mươi …”

 

Nói , Trần Cửu Ngư mở cánh cửa nhỏ cho Lý Thu .

 

Bên trong là căn bếp nhỏ. Trần Thập Quang đang xắt cải thảo đầy cả thau, đủ cho một bữa đại tiệc.

 

Vừa xắt rau, chuyện rôm rả… với mấy đứa trẻ vô hình đang quanh bàn.

 

Trần Cửu Ngư , thẳng Lý Thu, lời cuối:

 

“Em mạnh hơn chị.

Chị hy vọng em sẽ tìm cách đối phó với lũ tơ xám đó.

Nếu tới bước đường cùng… thì hãy nhớ rằng, em vẫn thể chọn như chị chọn.”

 

Biến bạn bè của cô… thành xác sống.

 

Chỉ cần… còn sống về, thì xác sống cũng .

 

Lý Thu để một túi lớn tinh hạch, nặng nề rời khỏi cửa hàng.

 

Trong lòng cô vẫn mãi lởn vởn một cảm giác khó chịu.

Cô chắc chắn bỏ sót một chi tiết nào đó — một chìa khóa quan trọng trong cái hố sâu .

 

… rốt cuộc là gì?

 

 

 

Loading...