Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 367: Tiểu Đông là con trai của ánh sáng

Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:04:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phía là đoạn đường mà xe quân sự tài nào chạy tiếp , cả đội đành xuống xe bộ.

 

Trong đội một sở hữu thú cưng là một con vẹt vàng biến dị, to bằng chiếc ô tô con, tiếng . Người đó cưỡi vẹt bay thẳng lên trời, định đường tắt sâu bên trong núi Bán Nguyệt.

 

Ai dè đầy hai phút , cả lẫn chim về trong bộ dạng tơi tả.

 

Nghe trung núi Bán Nguyệt dòng khí lạnh cực mạnh, bay lên suýt mất nhiệt.

 

Người đành ngậm ngùi cùng vẹt “cụp đuôi” , ngoan ngoãn bộ theo cả đoàn.

 

Không rõ là do thiết nâng cấp, sự góp mặt của thiếu tướng Lê Ngạn, mà khi núi, thiết ghi hình còn nhiễu trục trặc như những .

 

Tất cả hình ảnh và âm thanh đều truyền về trung tâm dữ liệu ở căn cứ.

 

Trung tâm nhanh ch.óng phân loại, xử lý dữ liệu phân phối đến các chuyên gia và kỹ thuật viên liên quan.

 

Núi Bán Nguyệt địa hình địa chất đa dạng, hệ sinh thái động thực vật phong phú, những dữ liệu thu là kho báu vô giá, giúp con hiểu hơn về sự tiến hóa của sinh vật biến dị.

 

Căn cứ những hình ảnh và thông tin , họ cũng thể đối chiếu với dữ liệu từ thí nghiệm điều khiển xác sống bằng dị năng hệ tinh thần để tái dựng đường của bọn xác sống, từ đó vạch tuyến đường thám hiểm tối ưu.

 

Mục tiêu duy nhất : vực sâu trong núi – cần đến đó trong thời gian ngắn nhất.

 

Đội trưởng xe 15 là Dương Phi, phó đội trưởng là Tần Trang, cả hai đều là quân nhân đồng thời là dị năng giả.

 

Sau khi xuống xe, họ lượt kiểm tra kỹ trang phục bảo hộ của từng trong đội, cho tập hợp hàng ngũ, dặn dò kỹ lưỡng các quy tắc và lưu ý.

 

Nguyên tắc là đảm bảo an cá nhân , đó phối hợp nhịp nhàng, cố gắng hết sức để tìm kiếm và cứu hộ.

 

Tần Trang thẳng đến mặt Lý Thu, cô chằm chằm dặn:

“Làm gì cũng lệnh, manh động, tuyệt đối tách đoàn.”

 

Lý Thu chột gật đầu cái rụp. Cô nhận từ lúc lên xe cứ bật tiểu thuyết liên tục, trong mắt chắc là kiểu ngổ ngáo khó bảo.

“Rõ !” cô lúng b.úng đáp.

 

Dẫn đầu đoàn là nhóm dị năng giả hệ thực vật và hệ thú hóa.

 

Người dị năng thực vật thể cảm nhận những loài cây biến dị trong rừng để né tránh sớm, còn hệ thú hóa thì bản năng sinh tồn như dã thú, cũng nhạy với nguy hiểm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-367-tieu-dong-la-con-trai-cua-anh-sang.html.]

 

Sau hai tiếng băng rừng, họ tránh phần lớn hiểm họa, chỉ một phen hú vía khi vướng một loại thực vật tưởng vô hại – lớp ngoài phủ đầy sương trắng, cứ như tuyết phủ lên cỏ non.

 

Loài cây bình thường sinh vật gần sẽ ở trạng thái ngủ đông, nên dị năng giả thực vật cảm nhận .

 

Khi đoàn ngang qua, lớp sương trắng đột ngột bung như mưa bồ công , phủ đầy lên quần áo bảo hộ.

 

Ban đầu ai cũng nghĩ chỉ cần phủi mấy cái là xong, ai ngờ đầy mấy phút, những “cánh hoa” bắt đầu… mọc rễ!

 

Trang phục bảo hộ liền phá toạc hàng chục khe nứt. Những rễ cây bén nhọn đó chỉ đ.â.m thủng lớp ngoài, mà còn chui tận lớp áo trong, bám cả da thịt.

 

Ai chậm cởi đồ, rễ kịp đ.â.m da, quấn c.h.ặ.t lấy mạch m.á.u – đau đến mức nước mắt.

 

May đội dị năng giả hệ hỏa và tổ y tế cùng. Hai bên phối hợp suốt một hồi mới lôi mớ rễ cây khỏi cơ thể thương.

 

hậu quả là lượng quần áo bảo hộ dự phòng sắp cạn kiệt.

 

Tổ đội của Lý Thu phía cùng nên ảnh hưởng ít nhất. Một canh phía , còn vài chạy lên hỗ trợ tuyến đầu.

 

Chu Tấn Thời nghiêng đầu Lý Thu:

“Em thấy ?”

 

Từ lúc núi tới giờ, cảm nhận rõ Lý Thu đổi nhiều.

 

Trước thi thoảng còn vui vẻ, mà suốt hai tiếng bộ, cô gần như mở lời, mặt lúc nào cũng cau , ánh mắt cứ dán về một hướng phía , trông bồn chồn, khó chịu.

 

Điều đáng lo hơn là Lý Đông cũng dấu hiệu tương tự.

 

Lý Thu sững một lúc mới kịp phản ứng:

“Gì cơ? À, em mà. Sao hỏi ?”

 

Trương Tuyết Chân lấy cái gương:

“Không á? Cậu .”

 

Lý Thu gương – sắc mặt tái nhợt, hai mắt nặng trĩu, cả gương mặt đầy u sầu, như đang gánh hết nỗi buồn nhân loại.

 

 

 

Loading...