Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 371: Dòng thác cao trăm mét

Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:04:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người ủng hộ nếu mổ thì những kiểu gì cũng c.h.ế.t.

 

Thiếu tướng Lê Ngạn dứt khoát quyết định:

“Mổ!”

 

Tấm rèm đơn sơ dựng lên, vài bác sĩ cầm d.a.o mổ, các dị năng giả trị liệu kế bên sẵn sàng hỗ trợ.

 

Chu Dực Thời cũng mặt.

 

Từng nhát d.a.o rạch qua da thịt. Cuối cùng – một đám đen kịt từ trong bụng tuôn .

 

Nếu miêu tả, thì trông chẳng khác gì một ổ nòng nọc mới nở.

 

Ngay khi lũ trào , cái bụng của những lập tức xẹp lép.

 

Điều khiến kinh hoàng là: bụng họ trống rỗng. Máu thịt bên trong lũ sinh vật gặm sạch.

 

Không ai sống sót.

 

dị năng trị liệu, nhưng với tình trạng bụng rỗng còn nội tạng, cũng chẳng thể cứu nổi.

 

Ngay khi chủ thể c.h.ế.t, đám sinh vật màu đen như sống dậy, bắt đầu bò loạn khắp nơi, như thể đang tìm vật chủ mới.

 

“Aaa! Tránh !” Có hét lên.

 

Ngay đó, một dòng nước bất ngờ phóng , bao phủ đám sinh vật đang cuống cuồng bò chạy.

 

Bị dòng nước bao lấy, bọn chúng động đậy nữa, tụ thành một khối, co rúm .

 

Ai nấy đều cảm thấy từ quỷ môn quan về.

 

Chu Dực Thời sang Chu Tấn Thời, giải cứu cả đám:

“Anh họ… rốt cuộc đây là thứ gì ?”

 

Chu Tấn Thời vung d.a.o, đ.â.m thẳng dòng nước. Một trong những quả trứng lưỡi d.a.o xuyên thủng.

 

“Có thể là trứng của một loài bướm đêm. Sau khi trưởng thành, mặt chúng sẽ giống hệt mặt .”

 

Trước giờ họ vẫn thắc mắc bướm mặt khuôn mặt giống đến thế. Giờ thì lẽ do... hấp thu thịt mà thành.

 

Những cùng tổ với các nạn nhân đỏ hoe mắt:

“Sao thể như ? Bọn họ rốt cuộc dính thứ lúc nào?”

 

Cùng ăn cùng uống, cùng cùng đường – lẽ nếu thì dính cả đội, cớ gì chỉ vài trúng?

 

Giữa đám đông, một mặt mày tái mét.

 

Chính là kẻ tối qua đống lửa, tháo giày rũ đất. Lúc đó thấy đế giày dính vài chấm đen, cứ tưởng là đá vụn hạt cỏ, nên chẳng để tâm. Ai ngờ… lẽ nào chính vô ý hại c.h.ế.t đồng đội?

 

“Lưu Quân Thần, gì đúng ?” Có phát hiện sắc mặt bất thường, đẩy mạnh một cái.

 

Lưu Quân Thần theo phản xạ lắc đầu lia lịa:

gì hết!”

 

Giọng cao v.út, vấn đề.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-371-dong-thac-cao-tram-met.html.]

Lưu Quân Thần vốn nhát gan, bao nhiêu ánh mắt ép tới, cuối cùng chịu nổi, run rẩy kể chuyện nhớ .

 

Mọi im phăng phắc.

 

Lưu Quân Thần vội thề thốt, khẳng định lời đều là sự thật, ngoài thật sự thêm gì nữa.

 

Chỉ là… một chuyện càng nghĩ càng thấy quái:

Nếu đúng là trứng của quái vật, thì tại chúng ký sinh lên chính ?

 

Lê Ngạn lặng lẽ Lưu Quân Thần, một lúc mới chậm rãi :

“Trước đó, bọn chúng vẫn bám dính đế giày , suốt cả đoạn đường dài mà rớt , lẽ vì tìm thời cơ thích hợp, hoặc môi trường đủ điều kiện để trứng nở.”

 

Mặt Lưu Quân Thần tái xanh đỏ bừng. Hóa lửa trại chính là điều kiện hảo khiến đám sinh vật tỉnh dậy thời gian ngủ yên.

 

Những thiệt mạng đều là mấy “ca ngáy kinh điển”, miệng há to như cửa hang lúc ngủ – trứng côn trùng chính là chớp lấy khoảnh khắc đó mà lẻn trong.

 

Chúng giống các loài khác. Khi phát triển, trứng tự phân chia nhiều cá thể, kiểu như “đừng để tất cả trứng cùng một giỏ” – một đứa nở là đủ !

 

Trớ trêu , Lưu Quân Thần may mắn thoát nạn chỉ vì... đêm qua phân công gác đêm.

 

Những quả trứng cuối cùng đều tiêu diệt, nhưng tâm trạng thì trĩu nặng hơn bao giờ hết.

 

Đã hai ngày trôi qua kể từ lúc bắt đầu hành trình. Có thương, ngã xuống, nhưng đến giờ, hề thấy bóng dáng một sống nào khác.

 

Đợt tiến núi Bán Nguyệt, lượng đội ngũ gấp mấy bọn họ bây giờ. Chẳng lẽ... những cũng lặng lẽ mà bỏ mạng vì những thứ kinh hoàng ?

 

Trước khi đoàn tiếp tục lên đường, Lý Thu lén lút nhặt đám trứng còn sót . Cô đeo găng tay, nghiền chúng thành bột, cho lọ thủy tinh đựng.

 

Hành động lén lút, vụng trộm y như trộm dưa hấu ngoài ruộng.

 

May mà ai nấy đều đang cảnh giác với bốn phía, hoặc đang chìm trong cảm giác bi thương, chẳng ai để ý tới cô.

 

Chỉ Chu Tấn Thời – lặng lẽ cô.

 

“Nhìn gì chứ?” Lý Thu tháo găng tay, : “Em cẩn thận lắm , dính tay nha.”

 

Chu Tấn Thời đáp:

“Đến đây mà nhiều bướm mặt … thì cái vực sâu chỉ sợ còn nhiều gấp bội.”

 

Nói cách khác, đến lúc đó chắc cô còn tìm bướm mặt , mà khi cả đàn bướm rút cạn m.á.u thịt cũng nên.

 

Lý Thu ôm lấy tay , giọng nghịch ngợm:

“Em sợ. Hay là... sợ ?”

 

Cô vốn chỉ định trêu, cứ nghĩ Chu Tấn Thời nhất định sẽ phủ nhận – ai ngờ gật đầu.

 

Lý Thu bỗng im lặng hồi lâu, khẽ thở :

“Thật … em cũng sợ.”

 

Anh sợ cô bướm mặt hại. Còn cô, thì sợ khi đến vực sâu, đầu óc còn là chính nữa, sẽ hại khác.

 

cung lên dây, tên lên nỏ – đến nước thì đầu?

 

Chu Tấn Thời cô, từng chữ:

“Vậy hãy hứa với – nếu phía là bướm mặt , em đừng đầu, cứ chạy thật nhanh.”

 

 

Loading...