Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 372: Dòng thác cao trăm mét

Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:04:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Thu :

“Vậy cũng hứa với em – nếu em mất kiểm soát mà tay... thì hãy g.i.ế.c em.”

 

Cả hai lặng lẽ đối mặt.

 

Rồi Lý Thu mỉm , cúi xuống hôn nhẹ lên má :

“Thấy , chúng ai cả. Phải chọn một sống, hoặc chọn yêu mà g.i.ế.c – hai kiểu kịch bản đều dành cho tụi .”

 

Lúc quen , Lý Thu từng thầm ước – sẽ cùng đến tận cùng thế giới.

 

Hôm trời lấp lánh, là một trong những đêm hiếm hoi mây. Cả hai tựa đầu , kể cho về hành trình từ Xích Lan đến Bạch Lâm, kể về tuổi thơ, những gian khó qua, và cả tương lai phía .

 

Vậy nên, cần do dự, cũng cần sợ hãi – chỉ cần bên , chuyện sẽ .

 

Ở phía xa, Chu Dực Thời – kiệt sức vì cả ngày bơi vớt – vô tình đoạn hội thoại .

 

Cậu nhíu mày hỏi Trương Tuyết Chân bên cạnh:

“Chị Thu bảo nếu mất kiểm soát thì g.i.ế.c chị ? Lời thù hằn gì rùng rợn trời?”

 

Trương Tuyết Chân lười trả lời, buông gọn một câu:

“Nghĩ .”

 

cúi đầu, vuốt ve mấy chiếc lông vũ đỏ rực của Hồng Hồng, cảm xúc vì cái c.h.ế.t của đồng đội ban nãy dường như cũng lắng xuống phần nào.

 

Chỉ điều, Chu Dực Thời vẫn cứ líu lo hỏi như máy, y như hóa của “Vạn câu hỏi vì ”. Hồi còn ở căn cứ phía Tây, còn vẻ ít , chín chắn, rời khỏi đó thì như bung xõa bản năng !

 

Cậu ngờ vực :

“Chị đừng là… chị Thu là thây ma nha?”

 

Lập tức như sét đ.á.n.h ngang tai, Chu Dực Thời bừng tỉnh – chẳng trách họ cứ nằng nặc đội.

 

“Ờ.” Trương Tuyết Chân đáp gọn.

 

Chu Dực Thời há hốc mồm:

“…Chị trả lời thẳng luôn á? Không chừa cho em chút niềm tin nào hết ?”

 

Cậu len lén về phía Lý Thu, qua quan sát Trương Tuyết Chân:

“Không lẽ… chị cũng là…?!”

 

Trương Tuyết Chân nhàn nhạt liếc mắt:

“Cũng thể.”

 

Chu Dực Thời hoảng loạn bỏ chạy luôn.

 

Lý Thu với Chu Tấn Thời bước tới:

“Cậu thế?”

 

Trương Tuyết Chân cầm chai nước suối lên uống một ngụm, thản nhiên đáp:

“Cậu … mắc tè.”

 

Lý Thu: “…”

 

Bé Tuyết, uống nước vệ sinh trời!?

 

Trên đường , tuy gặp ít động thực vật đột biến, nhưng cái nào cũng tấn công .

 

Ví dụ như loại cây tiết nhựa dính cực mạnh, thể dùng để vá các chỗ rách đồ bảo hộ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-372-dong-thac-cao-tram-met.html.]

Lại một loài hoa trắng to như cái chậu rửa mặt, hương thơm dễ chịu đến mức… hít một cái là bộ cả tám tiếng vẫn mỏi chân.

 

“Phía sông, vòng qua . Lấy thuyền phao !” Tiếng chỉ huy vang lên.

 

Mọi lập tức lấy trang từ ba lô .

 

“Ủa? Dữ liệu đoạn sông mà?”

“Dữ liệu đó là hai tháng . Có lẽ tuyết núi tan, nước đổ về đây thành sông.”

“Tui bơi nha. Áo phao tui ôm c.h.ặ.t đó.”

 

Ước lượng cách, để qua bờ bên mất ít nhất nửa tiếng chèo bằng thuyền phao.

 

Lý Thu đưa tay che nắng, nheo mắt về phía xa:

linh cảm… đích đến ở ngay bên kìa.”

 

Vừa dứt câu, chiếc thuyền cô đang bắt đầu lắc dữ dội.

 

Hiệu ứng domino lập tức xảy – cả đoàn thuyền đều cuốn trôi về một hướng với tốc độ ch.óng mặt.

 

Chu Tấn Thời nhanh ch.óng vận dụng năng lực hệ nước, cố gắng dịu dòng chảy – nhưng nước tạm yên, thì từ bên xuất hiện một đàn cá ăn thịt!

 

Loài cá tên khoa học là Kim Sa Lư Lý, vốn chỉ ăn cá nhỏ, nhưng khi đột biến, chúng to bằng cái xe máy, nặng cả trăm ký, nuốt sạch các sinh vật khác trong sông.

 

Mà đúng lúc , chúng đang đói meo.

 

Chúng thích đẻ trứng ở vùng nước xiết – đ.â.m đầu đám chẳng khác nào “gặp mồi ngon”.

 

Cả đàn cá lượn như lốc xoáy, nhiều chiếc thuyền lật, ai may thì mồi cho cá, ai nhanh tay thì vận dụng dị năng trốn thoát.

 

Súng ống? Xin , vô dụng nước.

 

Dòng nước quá mạnh, kéo trôi tứ tung, đến mức nhiều biến mất khỏi tầm mắt ngay lập tức. Tấm khiên bảo vệ tinh thần của Thiếu tướng Lê Ngạn thể bao phủ hết, đành chỉ che chở một ít.

 

Thuyền của nhóm Chu Tấn Thời và Lý Thu tuy lật, nhưng lắc như lá tre trong bão, chực chờ cuốn bất kỳ lúc nào.

 

Trương Tuyết Chân vung tay ném cả vốc đá nhọn về phía đàn cá.

 

Nhờ chăm chỉ luyện tập cùng Chu Lệnh Di, kỹ thuật của cô khá chuẩn – đa đá đều trúng mục tiêu. da cá dày như cá sấu, chỉ để vài vết xước.

 

Tức giận, hai con cá to xác lao thẳng về phía họ.

 

Chu Dực Thời chộp lấy cây gậy leo núi của Trương Tuyết Chân, quật mạnh đầu con cá trồi lên.

 

“RẮC—.” Gậy gãy đôi.

 

Trương Tuyết Chân lạnh lùng:

“Cậu đền.”

 

Chu Dực Thời ngoan ngoãn gật đầu, rút d.a.o mổ , mắt tóe lửa quyết chiến tới cùng.

 

Chu Tấn Thời thì nhảy xuống nước, sử dụng dị năng cấp cao, cứu dọc sông. Anh mạnh như cá mập, kéo từng ném lên bờ như b.úp bê.

 

Lý Thu chia một bóng đen hộ vệ cho , nhưng chẳng ngờ – dòng nước đang yên đột ngột chao đảo nữa.

 

Một bầy cá to chẳng từ lao tới, đ.â.m lật luôn thuyền của bọn họ.

 

Ngay phía chính là một vực nước đổ thẳng xuống, cao trăm mét…

 

Thác nước chờ họ ở cuối con sông – và thời gian để nghĩ nữa.

Loading...