Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 375: Hàng ngàn sợi tơ xuyên qua Lý… Thu…

Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:08:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Hách Hàn Chu!”

 

Dương Phi và Tần Trang vui mừng vì một thành viên mất tích trong đội trở , lập tức chạy tới, nhanh tay kéo đó lên khi Lý Đông buông tay.

 

Người cứu thoát khỏi t.ử thần sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, hai chân run bần bật như đang dẫm … máy khâu.

 

Người của đội 9 nhịn , bực bội lên tiếng:

 

“Anh định hả?!”

 

Giữa tình cảnh như thế mà còn hại cùng phe – cái tên Hách Hàn Chu chắc chắn thứ lành gì!

 

Lý Đông chẳng buồn để tâm đến đám , mí mắt cụp xuống, ngón tay khẽ động.

 

Tâm trí của lúc đều đặt đáy hố sâu, còn những lời buộc tội mắng nhiếc chẳng khác nào tiếng vo ve của muỗi kiến – phiền mà chẳng đáng quan tâm.

 

Không ngờ cứu như Trương Tuyết Chân bật lạnh:

 

“Thì định g.i.ế.c sạch mấy đấy, ?”

 

Đám đang dốc sức chiến đấu đồng loạt im bặt: “…”

 

Trương Tuyết Chân lạnh lùng liếc qua:

 

“Giờ thì im như thóc ?”

 

Tiếng oán trách cuối cùng cũng tan biến theo gió. Hiện giờ, chỉ t.h.u.ố.c xịt của Trương Tuyết Chân mới khắc chế tơ xám, mà qua cô nàng rõ ràng là dị năng giả gian – chắc chắn đồ dự trữ thiếu, nhất là nên chọc .

 

Chu Tấn Thời bất giác liếc cô một cái.

 

Có lẽ vì từ đầu đến giờ, Trương Tuyết Chân luôn cư xử bình thường, đến mức Chu Tấn Thời suýt quên rằng cô mắc chứng rối loạn đa nhân cách – trừ nhân cách “Hồng Hồng” , các nhân cách còn hung hãn khinh đời.

 

Trước , vì Thu Thu, Trương Tuyết Chân luôn nhớ dùng Hồng Hồng để trấn an bản , nhưng giờ thì rõ ràng – cô thể kìm nén nữa.

 

Chu Tấn Thời bước lên, chắn giữa cô và đám , tách họ khỏi tầm mắt :

 

“Tình hình bên còn rõ, xuống thám thính .”

 

Vì sự hiện diện của tơ xám, nên ít tình nguyện xuống . Phần lớn đều , phụ trách hậu cần hoặc phòng thủ.

 

Tuy nhiên, binh sĩ thì tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh của thiếu tướng Lê Ngạn.

 

Cuối cùng, thiếu tướng Lê Ngạn lập một đội 15 xuống hố.

 

lịch sự đến tìm Trương Tuyết Chân, mong cô thể cung cấp thêm t.h.u.ố.c xịt.

 

“Không còn nhiều , tiết kiệm mà dùng.” Trương Tuyết Chân kéo cả một thùng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-375-hang-ngan-soi-to-xuyen-qua-ly-thu.html.]

Ánh mắt Lý Đông dừng những lọ xịt nhiều màu sắc – dù cách một lớp vỏ chai, vẫn ngửi mùi m.á.u của Lý Thu bên trong.

 

Giờ sinh vật nào cũng đang tiến hóa, m.á.u của xác sống bình thường còn tác dụng với tơ xám, nhưng Lý Thu là Vương của xác sống – dùng m.á.u cô chế thành t.h.u.ố.c xịt thì đúng là pháo đại bác b.ắ.n muỗi.

 

Điều khiến Lý Đông thấy cam lòng là – Lý Thu cho Trương Tuyết Chân nhiều m.á.u đến thế!

 

“Nhìn cái mặt thèm thuồng kìa, cho một lọ nè.” Trương Tuyết Chân ném một chai lòng .

 

Lý Đông vốn là xác sống, còn kế thừa huyết thống từ Lý Thu – gọi là hoàng t.ử xác sống cũng ngoa. Anh cần t.h.u.ố.c xịt.

 

Trương Tuyết Chân , khi xuống , vẫn thể trông cậy . Cho một chai t.h.u.ố.c, cái tên biến thái sẽ ngoan hơn nhiều.

 

Lý Đông khẽ vuốt ve chai t.h.u.ố.c, đưa lên mũi ngửi cẩn thận, cất kỹ như trân bảo.

 

Bàn tay cháy xém, lẽ là vì tìm mặt bướm – thứ duy nhất thể kìm hãm sự dẫn dụ từ hố sâu.

 

Chu Dực Thời nín thở dám hé miệng, nhanh ch.óng sắp xếp đồ đạc, rón rén theo Chu Tấn Thời, lí nhí :

 

“Biến thái thật đấy…”

 

Chu Tấn Thời đầu liếc một cái, lập tức im bặt.

 

“Xuống thôi!”

 

Độ sâu của hố sâu còn hơn lời miêu tả của Trần Cửu Ngư nhiều – mỗi bậc thang cách cả chục mét.

 

Khi , chủ nhân của con vẹt Kỳ Kỳ lên tiếng:

 

“Để Kỳ Kỳ đưa các xuống.”

 

Con vẹt mỗi thể chở ba .

 

Nó vỗ đôi cánh rộng lớn, bay qua bay , từng chuyến một đưa xuống đáy hố.

 

Chim vốn thói quen tự sạch lông, vì khi xịt t.h.u.ố.c, mỗi nó bay xuống, đám tơ xám đều nhào lên quấn lấy.

 

Chỉ đến khi xuống càng lúc càng đông, đám tơ mới tạm thời động thủ.

 

Đến khi đưa hết cuối cùng xuống, Kỳ Kỳ rã rời trở về đậu bên vai chủ nhân.

 

“Kỳ Kỳ giỏi quá!” Chủ nhân khen, đưa cho nó một miếng thịt.

 

Trên miệng hố còn hơn một trăm cắm trại.

 

quên cầu nguyện cho nhóm xuống, lo lắng – thiếu tướng Lê Ngạn cũng xuống , nếu chuyện gì xảy ở đây, chẳng còn ai dùng dị năng tinh thần bảo vệ họ ?

 

… tất nhiên, ý nghĩ đó… chỉ dám để trong đầu.

 

 

Loading...