Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 379: Cách hồi sinh Lý Thu

Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:25:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Tấn Thời gần như lập tức nhận : chính là Hắc Thủy mà Trần Cửu Ngư từng nhắc tới.

 

Trương Tuyết Chân đưa tay hứng vài giọt, ngửi ngửi lấy một nắm đất đen từ gian so sánh.

 

“Giống y chang.”

 

Một ít đất đen đào từ nhà cổ họ Chu vẫn còn cô giữ .

 

Loại đất tạo thành khi quan tài đen hóa thành Hắc Thủy, mùi vị trùng khớp với nước từ thạch nhũ đen .

 

Cũng nhờ đám Hắc Thủy mà trong hang chẳng lấy một sợi tơ trắng.

 

Chu Dực Thời xong, hai mắt sáng rỡ, cũng hứng vài giọt nước:

 

“Thế thì lấy nước bôi lên đúng !?”

 

Bình xịt cũ vô dụng? Không ! Công nghệ bình xịt mới mắt ngay đó.

 

Thảo nào ông bà xưa bảo “ba bước t.h.u.ố.c giải” — đúng là chân lý!

 

Trương Tuyết Chân gật đầu xác nhận.

 

Chu Tấn Thời quanh dò xét, phát hiện một góc tường ai đó đục thành một hốc nhỏ.

 

Bên trong một chồng tài liệu bọc kỹ trong bìa cứng, cùng một quyển sổ tay.

 

Tài liệu bảo quản , chữ bên trong vẫn còn rõ ràng.

 

Hai cũng tiến gần, chiếu đèn quyển sổ Chu Tấn Thời đang cầm.

 

“Chu Lệnh Khâm…” Chu Dực Thời lẩm bẩm, “Đây chẳng tên của bác cả ?”

 

Bác cả của , cũng chính là ba của Chu Tấn Thời.

 

Tay Chu Tấn Thời khẽ run lên khi ôm quyển sổ. Ngay bên cái tên là dòng chữ:

 

“Nhật ký khai quật di chỉ triều Ngu ở núi Bán Nguyệt.”

 

“Nhà nước Ngu á? Nước từng triều đại ?”

 

Chu Tấn Thời từ nhỏ lớn lên bên cạnh ba , ít nhiều cũng tiếp xúc qua chuyện sử học nên khẽ gật đầu giải thích:

 

“Cái trong giới học thuật còn đang tranh cãi. Có cho rằng Ngu là triều đại thể thật, xuất hiện cả nhà Hạ, nhưng do đủ tài liệu nên hiện tại chính sử vẫn xếp nó hàng... thần thoại. Tạm gọi là thời kỳ truyền thuyết.”

 

“Vậy chỗ là di tích của nhà Ngu? Nếu đúng thế thì chẳng chứng minh nó tồn tại thật còn gì!” Chu Tấn Thời cũng hiểu tầm quan trọng của mớ tài liệu mắt. Nếu tận thế ập tới, đống thông tin chắc chắn đủ sức gây chấn động cầu.

 

Họ tiếp tục lật sang những trang . Nhật ký khai quật lúc ghi chép theo ngày, lúc cách vài ngày một .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-379-cach-hoi-sinh-ly-thu.html.]

 

Đáng chú ý là bên trong hai loại chữ khác — một là của Chu Lệnh Khâm, còn của Chu Tấn Thời, tên Chung Gia Thụ.

 

Phần đầu ghi bình thường, thậm chí khô khan, còn vài bản vẽ tay sơ đồ hố khai quật và hiện vật khảo cổ.

 

từ lúc họ bắt đầu gặp tấn công, thứ chuyển sang căng như dây đàn.

 

Có vết nước loang lổ và m.á.u khô giấy — đủ để hình dung tình cảnh lúc đó nguy hiểm đến nhường nào.

 

Trong nhật ký đoạn nhắc đến chuyện một vài trong đoàn nhiễm virus, trở nên cực kỳ hung hãn, đó lây lan khi c.ắ.n khác.

 

Họ dám đốt lửa, vì một loại bướm mặt ánh sáng và nhiệt độ thu hút — sinh vật ký sinh đó sẽ ẩn nấp trong cơ thể để đẻ trứng và ấp nở.

 

Mà hố sâu còn nhiều mối nguy hiểm hơn thế — khủng khiếp nhất là những sợi tơ xám trắng cứng như thép, len lỏi bất kỳ , hại nhiễm virus nhưng sẽ hút m.á.u thịt của sống và động vật, cuốn xác .

 

May mà họ phát hiện cách đối phó, chính là mấy cái thạch nhũ màu đen mọc tua tủa trong hang động .

 

Tơ trắng xám chuyên triệt bướm mặt , còn nước nhỏ xuống từ mấy thạch nhũ khắc chế đám tơ trắng — kiểu đúng chuẩn “ đ.á.n.h , đ.á.n.h , trị ”.

 

Chỉ tiếc là... họ phát hiện quá muộn.

 

Trang cuối cùng là chữ của Chu Lệnh Khâm.

 

Ông sống sót cùng. Vợ ông , bản ông cũng trọng thương đầy . Ông dốc hết sức tàn để cất giữ những tư liệu , mong rằng một ngày nào đó đội cứu hộ sẽ tìm nơi đây, sự thật .

 

Suốt quyển nhật ký, hề nhắc đến những họ Chu khác.

 

Chu Dực Thời tinh mắt phát hiện mấy trang cuối cùng dấu mờ. Cậu vội vàng lật đến.

 

Phần đầu là nhật ký công việc và ghi chép sinh tồn, nhưng cuối quyển thì dày đặc những dòng chữ — di thư của vợ chồng Chu Lệnh Khâm gửi .

 

Họ day dứt vì bao năm cắm đầu công việc mà bỏ bê con trai — Chu Tấn Thời, cảm thấy hổ thẹn vì chẳng chăm sóc cho ông nội Chu Thái Khôn.

 

Những lời nhắn nhủ đong đầy tiếc nuối, yêu thương, nhớ nhung và cả lời chúc phúc.

 

Chu Tấn Thời nghèn nghẹn nơi cổ họng, lặng lẽ chuyển sang xem những tư liệu khác.

 

Trong đống tài liệu khảo cổ cả biểu đồ và hình ảnh. Một trong đó là bức ảnh chụp những ký tự lạ khắc vách đá.

 

Bên cạnh bản dịch một phần nội dung:

 

“Người trị vì nhà Ngu sùng bái thần cây. Họ dùng m.á.u của hàng ngàn dân lành đắp thành một cây đồng cổ khổng lồ, mong thần linh ban phúc lành, giúp đất nước vững bền muôn đời…”

 

đời như mơ — chỉ ít lâu khi xây xong cây đó, quốc gia liền hứng hàng loạt đại họa thiên tai nhân họa.

 

Tư tế tối cao lúc bấy giờ cho rằng hiến thêm sống để tế thần cây, mong cầu bình an.

 

 

Loading...