Bên trong hang động, phần lớn thạch nhũ đen và dòng nước đen đều Trương Tuyết Chân thu gom gian riêng. Một phần nhỏ còn thì bỏ ba lô của Chu Dực Thời.
Khi cả nhóm theo đường cũ trồi lên mặt nước, những sợi tơ bạc gặp ba đang cầm đá đen liền rút lui với tốc độ ánh sáng, trông chẳng khác gì chuột gặp mèo, hoảng loạn tột độ.
Ngay lúc , trong lòng đất vang lên tiếng nổ rung chuyển như thể động đất.
“Chạy mau!!”
Ba tránh né linh hoạt những tảng đá lăn xuống, đường còn tiện tay xử lý luôn mấy con bướm mặt đang lăm le đẻ trứng ký sinh lên cơ thể họ.
“Ủa, mấy cũng ở đây ?”
Lê Ngạn dẫn chạy tới từ một nhánh khác, tinh thần lực lập tức bao phủ lấy nhóm của Chu Tấn Thời.
Sau khi tách ở ngã ba, các đội khác cũng trải qua chín c.h.ế.t một sống. Tuy vài thương nặng nhưng may mắn là ai t.ử vong, giờ tất cả tụ hội tại đây.
Có thắc mắc vì loại xịt chống tơ mà Trương Tuyết Chân đưa còn hiệu nghiệm, Chu Dực Thời thấy vẻ mặt giận dữ của cô nàng, vội lên tiếng chữa cháy:
“Do đám tơ tiến hóa ! Giờ bọn nó sợ cái cơ!”
Ai nấy đều bẻ một mảnh đá đen cất bên .
Cảm giác rung lắc ngày càng dữ dội, mặt đất cũng lắc lư như say sóng.
“Chỗ sắp sập ? Rút thôi!” Dương Phi nhắc nhở.
Chu Tấn Thời đẩy Chu Dực Thời về phía Dương Phi: “Hai lên .”
Khi họ lên đến nơi, b.ắ.n pháo hiệu gọi con vẹt đắt xắt miếng bay xuống đón .
Lê Ngạn điều gì đó, hề ngăn cản: “Hai cẩn thận. chỉ cho hai một tiếng thôi đấy.”
Câu đó là với Chu Tấn Thời và Trương Tuyết Chân.
Dứt lời, cả hai hề đầu , phóng thẳng về phía trung tâm rung lắc dữ dội nhất.
Chu Dực Thời sững một giây. Cậu định hét: “Chờ em với!” nhưng nhớ tới ba lô lưng chứa đầy tài liệu mà Chu Tấn Thời gửi gắm.
Anh họ và Tuyết Chân chuẩn sẵn sàng tinh thần cho việc thể về.
Dù thế nào nữa, cũng tự mang những thứ trở .
…
Phía chính là nơi rung chuyển mãnh liệt nhất. Những sợi tơ bạc trắng bám dày đặc, quấn c.h.ặ.t như một tổ giun khổng lồ đang điên cuồng ngọ nguậy.
Chu Tấn Thời bôi nước đen và bột đá đen lên lưỡi d.a.o thần thuật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-381-dai-ket-cuc-1.html.]
Bất cứ chỗ nào c.h.é.m qua, sợi tơ cứng như thép đều đứt lìa, mất khả năng phục hồi – trông chẳng khác gì mấy đoạn dây thừng vặn xoắn đến thối rữa bẹp đất.
Không ai ngờ đáy hố sâu là một gian khổng lồ tựa như một cái giếng trời. Bốn phía là vách đá dựng và vô sợi tơ trắng xám, còn ở trung tâm là một cây đồng xanh khổng lồ đang từ từ dịch chuyển.
Tiếng động chính là do nó phát .
“Ở trong đó!” Trương Tuyết Chân lao đến như một cơn gió: “Thu Thu!”
Lý Thu giữa đống rễ cây bằng đồng xanh to như , mắt nhắm nghiền.
Trên cô, quần áo thấm đẫm m.á.u đen, đầy vết thương do sợi tơ xuyên qua cắt rách, chẳng còn chút sinh khí nào.
Chu Tấn Thời cảm thấy m.á.u trong như đóng băng, cuối cùng cũng hiểu vì tim từng co thắt đau đớn đến .
Anh siết c.h.ặ.t chuôi d.a.o, ánh mắt lạnh lùng chằm chằm cây khổng lồ . Đây chính là thứ ghi chép trong tư liệu – tạo vật do thời Ngu triều hiến tế Thụ Thần mà dựng nên.
Một vật thể cổ xưa ngàn năm tuổi, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, nuôi bằng m.á.u , khi thiên tai giáng xuống thì hóa thành tồn tại gần như bất khả chiến bại.
Thủy long dâng lên, Chu Tấn Thời cưỡi sóng bay v.út lên , ánh đao giận dữ phẫn nộ c.h.é.m tới tấp cây khổng lồ. Không chỉ vì Lý Thu, mà còn vì cha , vì những bỏ mạng nơi .
Hiện tại là lúc cây đồng đang dung hợp với cơ thể Lý Đông, trớ trêu , mấy tìm khắc tinh của tơ bạc.
Cây đồng chỉ còn cách liên tục triệu hồi thêm tơ để phòng thủ.
Ban đầu, tơ bạc giăng kín trời, nhưng những đòn c.h.é.m điên cuồng của Chu Tấn Thời, lượng bắt đầu giảm mạnh.
Anh tranh thủ một kẽ hở c.h.é.m thẳng cây, nhưng phát hiện dù dị năng và lưỡi d.a.o c.h.é.m gãy nhánh cây, chính vẫn trơ trơ như đá, thậm chí phản đòn ngược .
Nói theo ngôn ngữ game thì, cây khổng lồ như khoác giáp phản sát thương – đ.á.n.h nó là tự ăn đòn.
“Thu Thu!” Trương Tuyết Chân vẫn gọi tên cô bạn .
Gọi mãi, cô đột nhiên phát hiện những vết thương chằng chịt cơ thể Lý Thu đang dần liền .
Là một zombie cấp cao, cả Lý Thu lẫn Lý Đông đều khả năng tự chữa lành.
Đã thể hồi phục, nghĩa là cô vẫn còn sống!
Lần đầu tiên trong đời, Trương Tuyết Chân bật vì vui sướng.
Vài giây , Lý Thu mở mắt.
Cô mơ màng Trương Tuyết Chân: “Tiểu Tuyết? Mấy tới ?”
“Là tớ đây. Chu Tấn Thời đang bên .” Trương Tuyết Chân chỉ về phía đang điên cuồng công kích cây khổng lồ.
“Lý Đông ?”