Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 385: Đại kết cục (2)

Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:25:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Thu dụi mắt:

“Sao trông mấy đó quen quen ?”

 

Trương Tuyết Chân :

“Ối giời.”

 

Giọng của Tưởng Tùng vang lên từ xa, như b.ắ.n pháo hoa nổ lách tách.

 

Chắc tích tụ mấy chục file nén lời thoại, giờ mới bung xả hết cho Chu Tấn Thời.

 

Cả nhóm bước gần — ai khác chính là Hồ Trạch Vũ, Lục Tiểu Ngũ và A Phi.

 

Anh em gặp , đúng là vui như hội. Tối hôm đó chỉ món bò hầm, mà còn chiên cá, nấu luôn một nồi mì to tổ bố.

 

Ai nấy đều chia một tô bự chảng, bốc khói nghi ngút.

 

Hồ Trạch Vũ thậm chí còn rút một… chai nước suối, trong đó là rượu trắng.

 

Men rượu bốc lên, cả đám thi kể chuyện suốt mấy tháng xa .

 

Có đoạn hồi hộp đến mức… ai dám thở mạnh.

 

Lý Thu hỏi họ mặt đúng lúc thế .

 

Thì mấy Hồ Trạch Vũ xuống núi săn, định bắt ít thú mang về nuôi, rèn luyện tay chân, đỡ chôn chân núi riết hóa đần.

 

Còn một lý do nữa: đây chính là con đường ngắn và nhanh nhất để về căn cứ “Gia đình yêu thương chan hòa”. Họ thường xuyên đây kiểm tra xem đường sá thông , sợ khi Chu Tấn Thời về gặp cản trở.

 

Khi Lý Thu hỏi thăm tình hình căn cứ, Tưởng Tùng bí hiểm:

“Mai chị về tới nơi thì !”

 

 

Lục Tiểu Ngũ định về báo tin, bảo chuẩn đón , nhưng Lý Thu ngăn :

“Cứ để bất ngờ, cho vui.”

 

Căn cứ.

 

Không ai ngờ, chỉ trong vòng vài tháng ngắn ngủi, bên ngoài căn cứ mọc lên mấy chục mẫu ruộng vườn xanh mướt mát, cũng thấy sức sống.

 

Đất ở đây Tống Mạch Mạch cải tạo kỹ càng: ruộng lúa, vườn rau trái, đủ cả. Hạo Minh thì bơm nước từ hồ Hồng, nối kênh mương luôn hệ thống tưới tiêu tự động.

 

Tất cả ông Tường chăm bẵm từng chút một. Lúa chỉ cần một tháng là gặt , còn rau củ quả thì loại chỉ ba ngày thu hoạch. Sản lượng chỉ đủ cho dân căn cứ, mà còn đem bán ở căn cứ phương Nam.

 

Ở phía bên là trại chăn nuôi.

 

Đường Hướng Hòa, Dương Mục Phong lo cho bò dê ăn, Kim Lục Phúc thì đang đỡ đẻ cho bò. Ôn Nhu và Tống Loan thì nhặt trứng gà, trứng vịt đẻ buổi sáng.

 

Hàn Kỳ cầm sổ ghi chép, lẩm bẩm ghi.

 

Toàn bộ đàn gia súc đều là giống chọn lọc kỹ từ loài biến dị, dễ nuôi, cho thịt ngon, hiền lành. Nhược điểm duy nhất là… ăn nhiều và thải cũng nhiều.

 

Giờ còn cảnh chiến đấu từng ngày để sống sót nữa, nên chuyện học hành của trẻ con cũng quan tâm. Căn cứ dựng luôn một lớp tiểu học.

 

Giang Nhuận Phương hiệu trưởng, Hạo Minh cùng mấy sinh viên phiên thầy cô, mỗi ngày đều dạy học cho Phô Mai và Triệu Lâm Vân. Hồi đầu, ba hai đứa cũng hăng hái giảng, nhưng chỉ hai buổi là… gật gù, đuổi việc khác.

 

Lý Đức Minh thì tìm niềm vui cũ: mộc. Ông thường xuyên đóng bàn ghế, sửa điện gia dụng hư trong căn cứ.

 

Tóm , ai cũng việc để bận rộn.

 

“Cũng ba tháng nhỉ?” Giang Nhuận Phương xuống cạnh Lý Đức Minh.

 

Lý Đức Minh hiểu ngay vợ đang nghĩ gì:

“Chính xác là 94 ngày.”

 

“Mai em tính xuống căn cứ Nam hỏi thăm xem tin tức gì .”

 

“Vậy để cùng.”

 

Hai vợ chồng còn kịp bàn xong thì ngoài sân bỗng ồn ào náo động.

 

Đại Quả và Tiểu Quả là hai cây đầu tiên trông thấy nhóm Lý Thu từ xa. Chúng vươn cành dài, kéo cả nhóm từ lưng chừng núi xuống tận cổng căn cứ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-385-dai-ket-cuc-2.html.]

“Chị ơi!!!!” hai cây nhỏ la lên sung sướng, rung cành lia lịa như vẫy tay mừng rỡ.

 

Phúc T.ử còn hơn thế nữa – nó thực sự thể chạy vòng vòng quanh Lý Thu. Cô giờ còn sợ ch.ó nữa, vui vẻ xoa đầu nó, toe toét.

 

Cả căn cứ ai nấy há hốc mồm, ngỡ như đang xem ảo thuật. Đến mức… cùng lúc hóa thành chuột chũi, đồng thanh hét lên:

“Aaaaaa—.”

 

“Lý Thu!! Đồ cẩu tặc!!” Tống Mạch Mạch gào như mắng gã bội tình bạc nghĩa.

 

Lý Thu nhào tới ôm c.h.ặ.t cô bạn một cái thật c.h.ặ.t.

 

“Ba , con với Tiểu Tuyết về !”

 

“Cháu chào cô chú ạ!”

 

Lý Thu nhảy vòng tay , Giang Nhuận Phương ôm con gái, kéo luôn Trương Tuyết Chân lòng.

 

Cả hai đứa con gái đều bình an trở về — còn mong gì hơn nữa?

 

“Gầy quá , gầy quá …”

 

“Ông nội, cô ơi, cháu về .” Tống Mạch Mạch tới mặt ông và cô, cúi đầu.

 

Nhìn vẻ mặt của , Chu Thái Khôn hiểu phần nào.

 

Người ông cả đời luôn vui , giờ nghẹn lời nên câu, chỉ vỗ tay cháu, ánh mắt tràn đầy nỗi đau:

“Cháu về .”

 

Trời trong nắng , cả nhóm cùng bước qua chiếc bảng hiệu mới dựng:

“Gia đình yêu thương chan hòa” — cùng về phía căn nhà.

 

Bạn bè là gia đình do chính tay lựa chọn.

Chỉ cần còn bên , mỗi ngày … đều sẽ là ngày tươi hơn hôm qua.

 

Không qua bao lâu, trong bóng tối dày đặc sâu lòng đất, vang lên một tiếng thở dài nặng nề.

 

Trên bàn tế trong cây cổ thụ, thể của trai đồng xanh bao phủ .

 

Lúc , lớp vỏ đồng xanh dần dần bong tróc. Cái xác từng bất động … động đậy ngón tay.

 

Cơ thể trần trụi chầm chậm dậy từ bàn tế, hàng nghìn năm ký ức ùa về khiến chút bối rối. chẳng bao lâu , dần quen , ý thức “ ” cũng khôi phục theo.

 

Dưới đất gần đó một bộ quần áo vứt chỏng chơ.

 

Chàng trai cầm lên ngắm nghía, mặc thử — y như đo ni đóng giày.

 

Chốn tối đen như mực, chẳng rõ lối .

 

Ra ngoài…

Tự do…

 

Anh bắt đầu loanh quanh trong cây khổng lồ .

 

Một lúc , về bàn tế, đưa tay chạm những rãnh m.á.u khô đó, nét mặt thoáng lên vẻ ghê tởm.

 

Vô tình phát hiện trong túi áo còn thứ gì đó.

 

Một mô hình mặc vest trông giống y chang , và một đồng xu tròn tròn. Đồng xu mềm mềm, bóp nhẹ một cái là lớp vỏ ngoài bung , bên trong màu nâu sẫm, ngửi mùi ngọt ngọt đắng đắng.

 

Có vẻ… ăn .

 

Anh ném đồng xu miệng nhai thử, thấy… cũng .

Còn mô hình nhỏ thì vẻ chẳng ích gì.

 

Anh định vứt .

 

cuối cùng… đút túi.

 

Hết chính văn.

 

Ps: Còn phiên ngoại nữa nhé~!!!

 

 

Loading...