“Một, các chứng cứ mà dám lăng mạ em , thể kiện lên Phòng Giáo Dục.
Hai, sách là hôm qua dắt em tiệm Vạn Quyển mua, ông chủ thể chứng.
Các chỉ vu khống, còn hỏng đồ riêng của khác. gọi công an!”
Vừa đến “Phòng Giáo Dục”, mấy thầy cô mặt tái xanh.
Nghe thêm chữ “gọi công an”, cả Tiểu Cường lẫn nó hình.
Cuối cùng, sự việc kết thúc bằng cảnh Tiểu Cường ròng xin Lý Đông, còn nó bồi thường một bộ sách mới.
Câu chuyện tới đây cũng trưa, Lý Thu dứt khoát xin nghỉ học luôn cho Lý Đông cả buổi chiều.
Lý do?
“Thể chất lẫn tinh thần của học sinh đều tổn thương nghiêm trọng, ở nhà nghỉ ngơi dưỡng thương!”
Giáo viên nào dám ký?
Ký cái rụp, chỉ mong sớm tiễn cô gái lôi Phòng Giáo Dục dọa cho khuất mắt.
Lý Đông đeo cặp Lý Thu.
Trời hôm nay lạnh hơn hôm qua, nhưng mặc đồ mới, giày mới, chẳng thấy lạnh chút nào.
“Nhìn gì đó?”
Lý Thu , phát hiện Lý Đông đang chằm chằm chân cô.
“Chị…”
“Chị dậy vội nên trẹo chân đó mà.”
Không ngờ bác tài ba gác hồi sáng vẫn khách mới.
Lý Thu vẫy tay cái là ổng trờ tới liền.
“Cũng vẫn 5 tệ nhé!”
Lý Thu trợn mắt:
“5 tệ gì mà 5 tệ, 2 tệ thôi, thích thì khỏi! Tưởng chị giá ?”
Cô lúc nãy tranh thủ hỏi ông bảo vệ trường kỹ càng nhé!
Sư phụ ba gác đúng kiểu tuổi đời lăn lộn, tâm thái vững như bàn thạch:
“Ây dà, quen quen , hai là thành khách ruột ha. Hai tệ thì hai tệ, đổi khác thèm chạy giá đó nha!”
Lý Thu và Lý Đông: “…”
Hai chị em lặng lẽ leo lên xe.
Sư phụ ba gác vẫn giữ vững phong độ “đạp ga là gió bay”, phi như bay về đến cổng khu chung cư. Trước khi chia tay, ổng còn đầu dặn dò Lý Đông mấy câu:
“Nhóc , học hành cho giỏi . Chị mày sáng nay gấp tới mức còn nhảy xuống xe đó! Lớn quý chị gái nha.”
Ánh mắt Lý Đông một nữa dừng cái chân tập tễnh của Lý Thu.
Lý Thu giả vờ tỉnh bơ:
“Chị dậy gấp quá nên trẹo chân thôi mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-393-xuan-sinh-ha-truong-thu-thu-dong-tang-3.html.]
Trước khi , Lý Thu cho sườn nồi cơm điện hầm sẵn. Về tới là khéo ăn.
Đang múc sườn, Lý Thu đột nhiên la lên như sực nhớ chuyện hệ trọng.
Lý Đông lập tức nín thở, tưởng sắp tin lớn động trời.
Kết quả…
“C.h.ế.t cha, chị quên nấu cơm . Trưa nay ăn mì tạm nha!”
Hai tô mì sườn hầm trôi bụng, Lý Thu liền “tê liệt” dài ghế sofa, mặt mãn nguyện như thần tiên.
Cô Lý Đông đang loay hoay việc nhà, trong lòng thầm nghĩ:
Cho con nít vận động nhiều cũng . Sau lớn lên, trăm đứa như Tiểu Cường tới gây chuyện, cũng ngán!
Sau khi dọn dẹp xong xuôi, Lý Đông vô phòng, mà bước đến mặt Lý Thu.
“Chị… trách em ?”
Lý Thu kéo xuống ghế sofa:
“Coi chừng che khuất chị coi phim Hoàn Châu Cách Cách đó nha. Chị trách em chuyện gì, chuyện em c.h.ử.i mà cãi, đ.á.n.h mà trả ?”
Lý Đông định chuyện đó, nhưng Lý Thu tiếp lời:
“Hay là… em cố tình gây chuyện?”
Với hiểu của cô về Lý Đông, tuy mới 10 tuổi, nhưng do cảnh sống sống nhờ nhà , nên quan sát sắc mặt, cực kỳ khéo léo và trưởng thành tuổi.
Cậu tuyệt đối dễ gì để bản rơi tình huống hôm nay.
Trừ khi… đó là cố ý.
Tại cố ý?
Lý Thu đoán vài phần, nhưng vẫn lý do từ chính miệng .
“Em chị chuyển trường cho em ?” Cô nhớ những chuyện vui hồi nhỏ của , nhớ đến cách của , “Chị tra , Trường Tiểu học 1 là trường nhất thị trấn đấy. Môi trường , giáo viên chất lượng…”
Lý Thu khựng , nhớ hỏi câu quan trọng:
“À đúng , chị còn hỏi điểm của em đó nha.”
Lý Đông lắc đầu:
“Không cần chuyển trường .”
Thật chỉ thử xem — nếu gây rắc rối, chị sẽ phản ứng ?
Sẽ nổi điên đ.á.n.h mắng? Hay lạnh lùng bỏ mặc?
Lý Thu gì trong đó.
Cậu thật sự sống cùng chị — chị gái đột ngột xuất hiện .
cũng sợ, sợ một ngày nào đó chị sẽ đột nhiên rời , cần lý do, cần tiếc nuối…
Chỉ là bỏ .