Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 398: Con người thu và zombie tấn (1)

Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:27:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong tích tắc, Lý Thu cảm thấy trời đất như sụp đổ.

 

Mình c.ắ.n ?! Hay nhiễm virus ?!

 

Sau một hồi kiểm tra tới lui, cô mới thở phào —.

Không m.á.u của . Cũng chẳng vết thương nào cả.

 

Không m.á.u của thì là của ai… Thôi kệ! Miễn !

 

Ra khỏi phòng tắm, Lý Thu kéo rèm cửa cạnh ghế sofa.

 

Phòng cô sát mặt đường, qua cửa sổ thể thấy rõ bên ngoài.

 

Khung cảnh bây giờ còn loạn hơn lúc cô về.

 

Trên đường, nhào c.ắ.n càng lúc càng nhiều, cả mấy cảnh sát đến dẹp loạn cũng ngã gục vài .

 

Tiếng s.ú.n.g lâu lâu vang lên.

Nếu kỹ, thể thấy mặt đường lóe sáng ánh nắng chính là… m.á.u.

 

Lý Thu giờ chẳng cái virus zombie lây kiểu gì.

Nếu mà nó lây qua khí thì... thôi khỏi chạy, toang cả lũ.

 

Cô cẩn thận đóng c.h.ặ.t cửa sổ, kéo kín rèm, lên giường bắt đầu kiểm kê đống đồ .

 

Nguồn nước hiện tại vẫn dồi dào.

Ngoài mấy thùng nước to, chai nhỏ mua sẵn, cô còn mua hai thùng nhựa rỗng, tranh thủ phòng tắm hứng đầy nước.

 

Nếu dùng tiết kiệm, ít nhất đủ uống một tháng.

 

Lương thực cũng . Chỉ cần chia khẩu phần hợp lý thì sống sót thêm mấy tuần vấn đề.

 

Trước khi ngủ, Lý Thu lướt điện thoại một lúc.

 

Trên mạng, hot search cơn đại dịch xác sống chiếm đóng bộ.

Rất nhiều chia sẻ hình ảnh, video khu dân cư, đường phố zombie hoành hành.

 

kể nhà sốt cao, hỏi sắp biến thành zombie .

thì đắc ý khoe mới siêu thị vơ hết hàng, dự trữ đủ sống hai tháng, giờ rung đùi trong nhà.

 

Thông tin nhiều như nước đổ, chẳng thật giả .

 

“Buồn ngủ quá, ngủ cái …”

 

Lý Thu buông điện thoại xuống gối, nhịp thở dần dần nhẹ nhàng.

 

Với một chạy 800 mét còn suýt trẹo chân như cô, ngày hôm nay quá sức .

 

Có lẽ vì ngủ quá say, hoặc do khả năng cách âm của khách sạn quá ,

Lý Thu thấy đêm hôm đó hành lang và trong khách sạn vang lên bao nhiêu tiếng gào thét thê lương.

 

Trong các khách trở về khách sạn ban ngày, một vài nhiễm virus.

 

Nạn nhân đầu tiên là những cùng, đó lan sang nhân viên khách sạn gần hành lang.

 

Người gan to hé cửa xem, nhưng đóng kịp — zombie c.ắ.n trúng đầu ngay tại chỗ.

 

Người gan nhỏ dán tai lên cửa động tĩnh, đó trốn chăn run như cầy sấy.

 

Chỉ riêng Lý Thu là trường hợp ngoại lệ — ngủ như c.h.ế.t.

 

Trong mơ, cô tàu cao tốc về nhà, bố món sườn kho và canh sườn ngô,

tủ lạnh đầy ắp socola và kem dâu — những thứ cô mê tít!

 

“Về nhà thật là sướng quá ~.”

 

…Chỉ điều…

 

“Sao nóng dữ trời?”

 

Lý Thu bình thường ngủ quá 12 tiếng, cô cảm nhận rõ — ít nhất ngủ 20 tiếng dư.

 

Toàn nóng ran.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-398-con-nguoi-thu-va-zombie-tan-1.html.]

Khách sạn mất điện ? Không điều hoà chắc?

 

Cô lơ mơ tỉnh dậy — đúng là điều hoà tắt .

Mồ hôi ướt đẫm cả ga giường, như thể bơi về từ biển Đông.

 

Lảo đảo bước phòng tắm rửa mặt, suýt nữa dẫm thùng nước.

 

Nước mát đập mặt, giúp cô tỉnh táo đôi chút.

 

Lý Thu nhận đang sốt cao.

 

Cô nhớ còn mấy viên t.h.u.ố.c hạ sốt Ibuprofen trong vali, vốn để dành cho… ngày dâu rớt trúng thần kinh.

 

Ngoài uống t.h.u.ố.c, cô còn vắt óc nghĩ cách hạ sốt tự nhiên — khăn ướt lau , đắp trán.

 

khăn nhanh ch.óng nóng hổi như hòn than, chẳng tác dụng gì.

 

Hai ngày trôi qua, sốt hề thuyên giảm.

Lúc tỉnh thì uống nước liên tục, lúc mê thì… bật .

 

Không ngờ kịp zombie c.ắ.n sắp c.h.ế.t vì sốt

 

Ngày thứ ba, t.h.u.ố.c hết, sốt vẫn còn.

 

Lý Thu quyết định liều mở cửa.

 

Cô nhớ mỗi tầng khách sạn thường tủ t.h.u.ố.c y tế,

mà tầng thì bàn trực cách phòng cô chỉ hai căn — chỉ cần chạy thật nhanh, lấy về là xong!

 

Vừa mở cửa, Lý Thu suýt ngất.

 

Mấy con zombie đang lảng vảng ngoài hành lang.

 

May mà cô mở cửa khẽ, phát hiện.

 

Chơi khô m.á.u luôn .

 

Lý Thu cầm lấy một cái cốc , ném thẳng về phía cuối hành lang.

 

Ầm!

Cốc vỡ vang lên, bọn zombie đồng loạt đầu chạy về hướng đó.

 

Lý Thu tranh thủ phi như bay đến bàn phục vụ.

Thấy hộp sơ cứu là sáng mắt, ôm ngay lòng chuẩn chạy về…

 

Chưa kịp vui thì lũ zombie .

 

Với thể trạng bệnh như mắm của cô hiện giờ, chạy thế nào cũng thoát.

 

lúc đó, cửa phòng kế bên mở .

Người bước là — trai mang đao hôm cùng thang máy, hình như tên là Chu Tấn Thời.

 

Lý Thu hét lên:

 

“Cẩn thận! Có zombie!”

 

lũ zombie Chu Tấn Thời, vẫn nhắm thẳng cô lao tới.

 

Lý Thu: “???”

 

Ơ kìa các ông ơi, ông cũng thấy ảnh là mà?

Sao c.ắ.n ảnh , cứ rình hả?!

Mình gì ngon hơn ? Da mỡ dày hơn ?!

 

Cô lăn xả như trượt sân băng, một tay cầm kéo chuẩn liều mạng.

 

bất ngờ —.

Lũ zombie… ngừng đuổi.

Hình như cái gì đó thu hút, rẽ sang hướng khác.

 

Chu Tấn Thời mặt cô, lạnh lùng , một câu khiến Lý Thu nổi hết da gà:

 

“Cô là… ?”

 

 

Loading...