Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 401: Con người thu và zombie tấn (3)

Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:35:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thỉnh thoảng Lý Thu sẽ lên ghế phụ.

 

Từ lúc quen hơn với Chu Tấn Thời, cô thành thạo kết nối Bluetooth xe với điện thoại của .

Không nhạc thì cũng truyện.

Nghe thì thôi, Chu Tấn Thời thể giả vờ để ý. khổ nỗi, Lý Thu cứ sang :

 

“Bài ha? Mà nếu thấy , thì…”

“Chắc chắn là tại . Mấy bài đều là huyền thoại nhạc vàng thập niên 90, mỗi bài đều là một ký ức vàng ròng!”

 

Lý Thu bao giờ tự trách bản , cô chỉ giỏi tìm khác.

 

Chu Tấn Thời gật đầu:

 

“Chuẩn . gu của ông nội .”

 

Lý Thu càng rạng rỡ:

 

“Thế thì ông nội đúng là sành điệu y như em!”

 

Còn cái gọi là “sành điệu” trong định nghĩa của Lý Thu, dĩ nhiên là... chút lệch chuẩn.

 

Trên đường về Bạch Lâm, ngoài việc đối mặt với lũ xác sống, thiên tai, thì cũng chẳng thiếu những kẻ dã tâm, thực vật đột biến, thậm chí là... những thứ nên tồn tại.

 

Với những , Lý Thu luôn giữ vững nguyên tắc “ thể cảm hóa một thì sẽ cảm hóa một ”.

 

Ví dụ như hôm —.

Khi một tên chĩa s.ú.n.g cô, cô vẫn cố thuyết phục:

 

“Anh trai , câu ‘buông d.a.o đồ tể, lập địa thành Phật’ bao giờ ? Em chỉ qua đây lấy tí nước, xong là , chĩa s.ú.n.g thế là sai đó!”

 

Đám đàn ông phát ngấy:

 

“Con khốn! Giao xe, giao đồ, đêm nay phục vụ tụi tao t.ử tế thì còn cơ hội sống. Không thì đừng hòng khỏi đây!”

 

Chúng thấy chiếc xe Land Rover đỗ bên cạnh, tài xế vẫn bước xuống — chắc chắn là loại bám váy đàn bà, tí khí phách.

Xe, , vật tư — tụi nó hết.

 

Lý Thu lắc đầu, tiếc nuối:

 

“Mấy đúng là vô học, hiểu lễ nghĩa gì cả. Anh Tấn nhà là sẽ tức giận.

Với tư cách là tâm phúc của ảnh, buộc ảnh tay!”

 

Tài xế trong xe – Chu Tấn Thời bản chính: “…”

 

Với tính cách của , loại một đao là xong chuyện.

thấy Lý Thu cứ nháy mắt liên tục hiệu tự xử lý, đành im lặng trong xe quan sát.

 

Tâm phúc, Tấn, đúng là truyện quá nhiều nên nhập vai sâu .

 

Ban đầu là tiếng hét, tiếng c.h.ử.i loạn xạ, đến tiếng van xin t.h.ả.m thiết.

Vài phút yên lặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-401-con-nguoi-thu-va-zombie-tan-3.html.]

 

Lý Thu xách theo bình nước cùng vài khẩu s.ú.n.g .

Nếu cô là một con mèo, hẳn lúc tai dựng , đuôi vểnh cao, bước ngạo nghễ.

 

Đám cô đ.á.n.h cho thừa sống thiếu c.h.ế.t, bộ lột sạch đồ, treo ngược lên cây.

 

Giữa trời trưa nắng đổ lửa, phơi giữa trời còn khổ hơn xuống địa ngục.

Cộng thêm vùng thực vật biến dị, chim quái đột biến cũng thiếu.

Vận xui thì hôm nay chính là ngày tận thế cá nhân của tụi .

 

Lý Thu giơ khẩu s.ú.n.g lên, tạo dáng b.ắ.n chuyên nghiệp, nhưng tiếc nuối thở dài:

 

“Anh Chu Tấn Thời, b.ắ.n s.ú.n.g ? Em chỉ từng chơi mấy cái s.ú.n.g b.ắ.n bóng ở công viên thôi, còn mấy thứ thì… đỉnh quá, chơi nổi.”

 

Thấy Chu Tấn Thời đáp, cô đành tự giác cất s.ú.n.g và đạn cốp, dù gì cũng là chiến lợi phẩm của cô.

 

Lúc , giọng Chu Tấn Thời vang lên:

 

“Lần dạy.”

 

“Thật á?”

Lý Thu tươi như hoa nở đầu xuân.

 

Xe dừng một gốc cây to, ánh nắng rọi qua tán lá tạo nên những đốm sáng đung đưa gương mặt tươi của cô.

Những vệt sáng như những ký hiệu thần bí, len lỏi tận sâu trong m.á.u .

 

Thứ cảm giác , thể gọi tên — vì từng cảm nhận đó.

Nên theo bản năng, Chu Tấn Thời gộp nó "cảm giác thèm ăn".

 

Lại ăn cô ...?

 

Tất nhiên, đôi lúc, “tâm phúc” cũng trở thành tai họa của chính chủ.

 

Chu Tấn Thời Lý Thu – mặt sưng vù như heo, mắt trố lên như cá ngão —

cả đời từng mở to mắt đến thế.

 

Lý Thu đau đến khó mà thành câu, múa tay dấu mãi, mới hiểu:

 

Cô xuống suối rửa mặt, thấy cây quả lạ, nổi cơn thèm.

Đạp cây một lúc thì quả rụng, nhưng… tổ ong cũng rụng theo.

 

Không tổ thường — mà là tổ ong bắp cày biến dị,

con nào con nấy to bằng quả trứng gà, nọc độc thì như kim tiêm.

Chích một phát là Lý Thu hét như c.h.é.m, chạy khắp núi đồi.

 

Chu Tấn Thời lập tức phóng tới, vung đao c.h.é.m sạch vài con hung hăng nhất, lôi cô chạy về xe, đóng kín tất cả cửa lẫn cửa sổ trời.

 

Đám ong dù hung dữ đến mấy cũng thể đục thủng xe sắt, vây quanh nửa tiếng mới chịu bỏ .

 

 

 

Loading...