Lý Thu như mưa.
Không yếu đuối — mà đau quá nên .
“Đừng nữa.”
Chu Tấn Thời bất đắc dĩ đỡ cô yên.
“Đau quá mà!”
Cô gào lên như đứa trẻ, bởi khác với Chu Tấn Thời, cô vẫn còn cảm giác đau.
Chu Tấn Thời: “…”
Đau mà vẫn nhớ mang trái cây về xe, cũng giỏi ghê.
“Ngồi yên, xử lý kịp là nhiễm trùng đấy.”
Anh dịu giọng, “Nếu sợ đau thì ăn tí gì đó , phân tán sự chú ý.”
“Ừm.”
Lý Thu c.ắ.n một miếng trái cây — ai ngờ ngon thật, ăn xong … nữa, nước mắt khô in thành vệt.
Chu Tấn Thời dùng nước xà phòng rửa vết chích cho cô, từ tủ t.h.u.ố.c lấy viên giải độc, nghiền và bôi lên vết thương.
“Còn đau ?”
“Hình như đỡ á.”
Lý Thu lập tức hồi phục, như thể từng chích.
Chu Tấn Thời dặn:
“Sau mỗi khi xuống xe, xem kỹ xung quanh.
Cẩn trọng. Nếu chắc thì gọi .”
Anh để ý — mỗi xuống xe, cô đều ăn no căng, lấy sức mạnh tăng vọt để xông pha như bò tót.
Lâu dài như , sớm muộn cũng chuyện.
“Dạ ~.”
Lý Thu gật đầu như giã gạo.
Lúc soi gương, cô còn thầm nghĩ:
Cả thế giới chắc chỉ Thây Ma Vương bôi t.h.u.ố.c tận tay.
Chu Tấn Thời, đúng là một con thây ma… tâm!
Một tháng trôi qua, xe dần tiến gần thành phố Bạch Lâm.
Lý Thu chợt nhận — sắp chia tay .
Từ nhỏ đến lớn, bạn duy nhất của cô là Tống Mạch Mạch.
Không ngờ tận thế xảy kết giao với một bạn… zombie, mà hợp cạ nữa chứ.
Vậy mà giờ… chia tay.
Lần gặp , sẽ là tháng nào, năm nào…
Chu Tấn Thời cho xe dừng tại một ngã ba, cách căn cứ phía Nam đúng 1 km.
Đi tiếp nữa, danh tính phi nhân loại của sẽ dễ lộ.
Phần đường còn , Lý Thu tự .
Xe dừng , hai ai gì.
Chu Tấn Thời “đến nơi , cô ”.
Lý Thu cũng “đến nơi , cảm ơn , em đây”.
Cô lấy hết can đảm, hỏi địa chỉ nhà của Chu Tấn Thời:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-402-con-nguoi-thu-va-zombie-tan-3.html.]
“Lỡ em thành phố tìm vật tư, ngang qua nhà … thì em thể ghé chơi ?”
Muốn “ghé thăm” thì như đang thả thính.
Muốn “ghé chơi” thì giống như hồi nhỏ gọi bạn đầu ngõ chơi đá cầu — tự nhiên và chẳng cần lý do gì cả.
Chu Tấn Thời buột miệng:
“Nhà ở nội đô, ở ngoại ô cơ.”
Lý Thu nghẹn lời.
Sau đó, Chu Tấn Thời đưa cho cô một cái còi ngọc:
“Tặng cô cái .”
Lý Thu tò mò cái còi xanh lục bảo, cô mê sưu tầm ngọc nên cô cũng sơ sơ về chất ngọc và đường vân.
Loại ngọc lục diệp thế , thấy... đắt xắt miếng.
Thế mà Chu Tấn Thời đưa cho cô một cách nhẹ hều như ?
Chu Tấn Thời tiếp:
“Nhà ở quận Đông Phù thành phố Bạch Lâm, cả khu đó đều là nhà của nhà họ Chu. Nếu em ngang qua, cứ thổi còi , thấy sẽ tìm em.”
“Được!”
Lý Thu cẩn thận cất chiếc còi như báu vật.
Cô kéo vali và ôm theo vài túi vật tư, vẫy tay chào tạm biệt Chu Tấn Thời.
Qua ô cửa kính xe, cô chợt thấy cái khung thông tin nổi đầu đổi.
Tên: Chu Tấn Thời.
Thuộc tính: S+ Vương giả thây ma.
Sinh mệnh: 999999999.
Điểm yếu: Lý Thu.
Lý Thu ngập tràn dấu chấm hỏi:
Gì trời?! Sao điểm yếu của là… ?!
chiếc Land Rover phóng mất, chính chủ cũng thể để trả lời câu hỏi sinh mệnh .
Ở căn cứ phía Nam, Lý Thu thành công đoàn tụ với gia đình và cô bạn chí cốt.
Cô cũng chính thức đăng ký là dị năng, trở thành cán bộ việc cho tổ chức chính phủ.
Nếu "thi công chức" thì còn là gì nữa?!
“Thu Thu, ngày xưa rủ mày ngoài vận động mà trông như đòi nửa cái mạng, giờ thì nhiệm vụ ngoài siêng quá ha!”
Tống Mạch Mạch, cô bạn chí cốt, là sở hữu dị năng hệ thổ, căn cứ coi trọng.
Cô đang bận rộn cải tạo đất, trồng trọt canh tác giống mới, chẳng mấy khi rảnh.
giờ đây — chính xác là Lý Thu còn bận hơn.
Cô liên tục xin ngoài nhiệm vụ, ba ngày hai bận như sinh viên thi chạy deadline.
Lần cũng — là nhiệm vụ ở Đông Phù.
Lý Thu ôm c.h.ặ.t lấy Tống Mạch Mạch như một con gấu:
“Giờ tớ mạnh lắm , lên chức đội trưởng luôn đó ~.”
“Đồng chí đội trưởng, đang ôm tớ suốt 5 phút , thể nhả tớ ?”
Tống Mạch Mạch tuy trêu chọc, nhưng thực sự đẩy .