Đó là một ngày vô cùng bình thường.
Kỳ nghỉ Quốc khánh kết thúc, nắng hè lui bước, thời tiết trở nên mát mẻ dễ chịu.
Ánh mặt trời xuyên qua khung cửa sổ chiếu căn lớp học quét dọn sạch sẽ, cũng rọi lên đang ngủ say bên cạnh cửa sổ.
Đường Hướng Hòa cảm thấy mơ một giấc mộng… dài.
Trong mơ, trải qua đủ loại thiên tai khủng khiếp, gặp một nhóm bạn bè tuyệt vời, và cùng chiến đấu trong một trận chiến đến bao giờ mới kết thúc.
Anh chỉ nhớ rằng… đám sứa biến dị đó, nọc độc của chúng chỉ khiến đau đớn khắp , mà còn khiến cơ thể sưng tấy, mưng mủ, thối rữa từ trong ngoài.
Mà cái c.h.ế.t của , thật sự chẳng lấy gì đẽ.
Đó là… mơ ?
thứ trong mơ thật đến đáng sợ, như thể chính bản từng sống qua một .
Đến mức giờ đây vẫn còn thấy… đau.
Đường Hướng Hòa quanh bốn phía, phát hiện vẫn đang trong lớp học.
Anh dậy, để ý thấy bức tường cuối lớp dán ảnh chân dung của từng trong lớp, cùng họ tên và chức vụ của từng thành viên trong lớp.
Tuổi tác chênh là mấy, nụ trong ảnh ai nấy đều rạng rỡ như ánh mặt trời.
Lớp trưởng là Lý Thu, lớp phó là Chu Tấn Thời, ủy viên học tập là Tống Mạch Mạch.
Quỷ thật, Tưởng Tùng ủy viên tuyên truyền, A Phi là ủy viên văn nghệ, Ôn Nhu là bí thư chi đoàn, Hồ Trạch Vũ phụ trách thể d.ụ.c.
Còn ủy viên kỷ luật Trương Tuyết Chân, ủy viên đời sống Tống Loan, ủy viên tâm lý Ngô Nhận Phàm, thủ thư Hàn Ký.
Ủy viên an thì… chính là – chắc chuyên phụ trách mấy vụ tuyên truyền kiểu “phòng tránh đuối nước” gì đó.
Ngoài ban cán sự còn hàng tá tổ trưởng môn học. Cả Tiểu Tôm Hùm, Lão Điểu – những sớm chia tay họ năm – cũng tên trong danh sách.
Nói chung, ai ai cũng một chức danh oách xà lách.
Mỗi cái tên đều thuộc đến đau lòng, đều là những cái tên từng khắc sâu sinh mệnh.
Khi Đường Hướng Hòa bước khỏi lớp, nước mắt rơi ướt đẫm gương mặt.
Nhìn thấy hai gốc cây hòe to quen thuộc ngoài sân trường, càng dữ dội hơn.
“Đại Quả! Tiểu Quả! Hai đứa… vẫn còn sống!”
Anh chạy tới giữa hai cây, đưa tay sờ lên lớp vỏ sần sùi của chúng.
Trong ký ức, cả hai gốc cây đều mục rữa.
Bất kể ông Tướng gia bé Phô Mai cố gắng cứu vớt thế nào… cũng vô phương cứu chữa.
Thế mà giờ đây, chúng đang xanh um tùm, cành lá xum xuê.
Thật tuyệt vời.
“Lão Đường, chẳng bảo ch.óng mặt nên ở lớp nghỉ ngơi ? Sao xuống đây ?”
Tiết hoạt động chiều kết thúc, một đám học sinh lớp họ từ phòng thí nghiệm về.
Trên đường còn đang bàn luận về thí nghiệm mô phỏng hôm nay.
Tưởng Tùng là đầu tiên bước đến.
Anh khát khô họng, đang vội về lớp uống nước cho đỡ c.h.ế.t khát!
Đường Hướng Hòa từng thấy Tưởng Tùng trẻ trung đến .
Lúc nãy vẫn cảm gì, nhưng thật… trời đất quỷ thần ơi —.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-404-ho-noi-chao-mung-cau-tro-lai.html.]
Mười bảy mười tám tuổi đúng là độ tuổi nhất đời .
Như cơn gió phóng khoáng của thảo nguyên, như gốc cây kiêu hãnh vươn thẳng trời cao, như những thiếu niên chỉ cần giơ tay là chạm tới cả thế giới.
“ mơ thấy c.h.ế.t .” Đường Hướng Hòa uyển chuyển.
Anh cảm giác chắc chỉ đoạn ký ức thôi.
Sắc mặt Tưởng Tùng thoáng trở nên vi diệu.
Lý Thu và Chu Tấn Thời cũng hiện rõ vẻ trầm ngâm mặt, như thể đang nhớ điều gì đó.
Đường Hướng Hòa vội giải thích:
“Không trù ! … nhỉ, thật tụi vốn chẳng bạn học, mà chỉ là xa lạ gặp đường.
Thế giới bọn sống đây… kinh khủng. Mấy bộ phim kiểu Resident Evil tụi coi ? Không chỉ zombie đầy đường, mà còn vô loại…”
Ai đó nhịn mà phì .
Tiếng lan nhanh như dịch bệnh — chớp mắt ngã nghiêng cả đám.
Đường Hướng Hòa lúc mới lờ mờ nhận điều gì đó:
“Khoan … đ* m*, các cũng ký ức hả?!”
Hàn Ký đẩy kính, mỉm :
“Cuối cùng cũng nhận .”
“Giáo sư Mắt To, cũng thành… phản diện ha!”
Tống Loan bắt đầu giơ tay đếm ngón:
“Tính từ ba năm thì, chị Thu và đội trưởng Chu gần như là hai đầu tiên khôi phục ký ức.
Trước thì ngay cả bé Phô Mai cũng nhớ — dù nó vẫn còn học mẫu giáo nên sinh hoạt chung với tụi .”
“Cậu là cuối cùng đấy.”
Đường Hướng Hòa cảm thấy như trời sụp:
“Tại ?! Vì là cuối cùng?!”
Anh gào lên như phát rồ.
đám bạn ai nhạo, ngược từng tiến đến ôm lấy một cái.
“Chào mừng trở .”
Kể từ ngày Trận chiến Bình minh kết thúc, nhân loại chính thức bước kỷ nguyên mới mang tên “Tái sinh”.
Gần một thế kỷ trôi qua, con dần phục hưng từ tro tàn, bao giờ chịu khuất phục bất kỳ thiên tai đau khổ nào.
Cho đến hôm nay, thế giới da đổi thịt từng ngày.
Hiện tại, cầu chia bốn khu vực lớn: khu an , khu ô nhiễm, khu cấm và khu quân sự.