Hai “quả” một tên Đại Quả, một tên Tiểu Quả, là con nhà cây. Vậy “ba” của chúng chắc chắn là cây hoè .
hai đứa đồng thanh la lên:
“Chị mau trốn !”
Vừa dứt lời, Lý Thu liền thấy cầm đèn pin từ xa tới, theo là mùi thịt đặc trưng của dị năng giả.
“Trốn giờ?” Lý Thu nhỏ giọng hỏi.
Hai đứa quả lập tức chỉ đạo:
“Trốn bệ lư hương !”
“Ừm~. Chị thích .”
Lý Thu xong thì nhanh nhẹn chui tọt bụi cây gốc hoè. là kiểu trái ý thì sống nổi.
Chui đây , cô mới phát hiện, nhánh cây cao tầm hai mươi mét, hai quả to như quả đào tiên, đang… lủng lẳng treo đó.
Hai “quả” giận vì cô lời, ngược còn thiết nhắc:
“Chân thu chút nữa, chị lộ kìa.”
Người đang tới chính là Lưu Chí Dũng.
Khác hẳn với vẻ ngoài cởi mở, dễ gần ban ngày, lúc Lưu Chí Dũng mặt mày âm u, mặt còn vài đường vân màu xanh lá đậm như rễ cây.
Khi đến gần, cây hoè khẽ rung tán lá, vài chiếc rơi xuống dính ngay mặt .
Từ trong bụi, Lý Thu rõ: hai đứa “quả” gọi là ba.
Cô cảm thấy tam quan của quét sạch .
Đại Quả và Tiểu Quả gọi bằng một tiếng “ba” mà chân thành đến phát ngợp, chút giả tạo. Cô nhớ hồi nhỏ gọi bố là “ba”, “ông già”, hoặc “bố già vĩ đại” mỗi khi cần vay tiền…
Ngủ cũng hết buồn ngủ, Lý Thu lẳng lặng rúc sâu bụi theo dõi tiếp.
Lưu Chí Dũng đảo mắt quanh, đôi lông mày rậm dựng lên như hai lưỡi d.a.o:
“Hai đứa nãy giờ đang chuyện với ai?”
“Dạ là con cãi với chị.” Người mắng Lý Thu là thây ma chọn giấu chuyện.
“Vậy ? Đại Quả, con thử coi.”
Anh hiển nhiên tin Đại Quả hơn.
Đại Quả đưa lý do y hệt, còn tiện thể méc luôn Tiểu Quả vài câu.
Lưu Chí Dũng chẳng mấy quan tâm lý do, mất kiên nhẫn ngắt lời:
“Giờ ba đói .”
Vừa dứt lời, cánh tay mọc một cành dây leo màu xanh đậm. Dây leo trườn dọc lên, cuối cùng cắm thẳng cây hoè.
Ngay lập tức, từng dòng chất lỏng đỏ au từ dây leo truyền Lưu Chí Dũng.
Lý Thu tận mắt thấy cây hoè đang xanh tươi khỏe mạnh, dần dần héo úa thấy rõ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-87-hai-dua-la-cung-cua-ba-day.html.]
Đại Quả và Tiểu Quả phát tiếng nức nở khe khẽ.
Lý Thu nghĩ bụng: đúng là tiêu chuẩn kép. Vừa chị mới chạm một phát mà la ầm ĩ, giờ ba hút sắp cạn nước mà vẫn cố chịu…
Không qua bao lâu, dây leo rút , biến mất cánh tay Lưu Chí Dũng.
Anh chỉnh tay áo, mục đích đêm nay:
“Mấy mới đến đều lời, là lũ xa. Ba giận. Hai đứa gì chứ?”
“Biết !”
Đại Quả và Tiểu Quả đồng thanh:
“Hút sạch chúng nó! Hút sạch chúng nó!”
Lưu Chí Dũng gật đầu mãn nguyện:
“Làm cho sạch sẽ . Tụi nó tưởng uống rượu, tắm sạch là thoát hả? Thật đáng tiếc… Người kế , ba đường tắt.”
Nói xong xách đèn pin về.
Lý Thu rúc trong bụi cây, tóc tai dính đầy cành khô lá úa, bò ngoài.
Trong khí còn thoảng mùi m.á.u. Có m.á.u thường, cũng m.á.u dị năng giả. Mấy mùi trộn khiến bụng Lý Thu bắt đầu sôi lên ọt ọt.
May mà cô chuẩn .
Lý Thu lấy túi nilon trong balo, rút miếng thịt khô gặm.
Đại Quả và Tiểu Quả tiếng nhai hấp dẫn, tò mò hỏi:
“Chị đang ăn gì đó?”
“Ăn vặt.”
Lý Thu chẳng buồn ngẩng đầu.
Khi ăn xong, cô mới phủi miệng hỏi :
“Sao nãy giờ hai đứa với ba tụi em là chị đang trốn ở đây?”
Tiểu Quả trả lời nhanh như chớp:
“Nói thì ba sẽ bắt tụi em ăn chị mất! Vậy là còn ai chuyện với tụi em nữa.”
“ , ba chỉ đến ban đêm. Cả ngày tụi em chỉ chuyện với thôi.”
“Chị đừng mà, ở đây chơi với tụi em nha~”
“Chị kể chuyện ? Nếu kể thì tụi em cho chị uống nhựa cây. Ba nhựa tụi em là hàng xịn đó!”
Hai đứa dần dần hoạt bát trở , ríu rít níu kéo, nhiệt tình như mời khách VIP.
Lý Thu cũng rảnh, tán dóc với tụi nó moi thông tin.
“Chị nhiều chuyện lắm, nhưng hôm nay lạnh buồn ngủ, kể .”