Vừa Xuyên Đã Đánh Con Bất Hiếu, Ký Chủ Hung Ác Trời Sinh - Chương 2: Cú Tát Mở Màn, Chỉnh Đốn Nghịch Tử
Cập nhật lúc: 2026-03-06 03:46:16
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8V3xPIEv1H
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Mẹ, tỉnh còn nấu cơm, con sắp đói c.h.ế.t !"
Đôi mắt ti hí của Vương Đại Bảo đảo qua đảo đầy vẻ kiên nhẫn, trợn trắng mắt, uốn éo lắc lư cái hình phì nộn, bất mãn giậm chân!
Hành động cắt ngang dòng ký ức mà nguyên truyền tống đầu Hạ Mạt!
Hạ Mạt nhắm mắt , cử động cổ tay một chút. Rất , sức lực !
"Đại Bảo, con đây đỡ một chút!"
"Con còn ăn cái gì, gì sức mà đỡ , tự dậy ! Mẹ dạo lười đấy, hừ!"
Hạ Mạt nghiến răng hàm, , thằng nhãi con. Khóe miệng nàng khẽ nhếch lên, giọng điệu nhẹ nhàng : "Đại Bảo, con đây, giấu đồ ngon cho con ăn !"
"Thật ạ!! Mẹ! Mẹ lén giấu đồ ngon, thế mà giờ mới với con, hừ! Ở thế ạ!"
Vương Đại Bảo hưng phấn, đôi mắt ti hí sáng rực lên, vèo một cái chạy trong phòng, miệng còn quên oán trách hai câu!
"Ở trong túi áo , con tự đây mà lấy!"
"Là món ngon gì thế ạ? Là kẹo ?"
Vương Đại Bảo nhe hàm răng đen sì sâu ăn, hớn hở sán gần, thò tay túi áo Hạ Mạt!
"Bốp!!!"
Hạ Mạt Vương Đại Bảo như cục thịt mặt, vung tay tát mạnh một cái.
Vương Đại Bảo bất ngờ tát bay ngoài, "bịch" một tiếng đập tường đất!
Hạ Mạt vẩy vẩy bàn tay đang tê rần, thích ứng lắm, nếu thì đáng lẽ tát tên béo c.h.ế.t tiệt bay thẳng ngoài cửa !
Vương Đại Bảo ngơ ngác, ôm mặt thể tin nổi ngẩng đầu ! Hắn lớn thế , từng đ.á.n.h bao giờ! Cả cái đầu ong ong!
Hơn nữa, hình như đ.á.n.h bay lên...
"Nhìn cái gì mà , nữa bà m.ó.c m.ắ.t bây giờ, đồ lười biếng! Lão nương bệnh lâu như , thấy mày hỏi thăm một câu, chỉ ăn!"
Nghe tiếng gầm của già, Vương Đại Bảo sợ đến mức cơ thể run lên theo phản xạ.
Hạ Mạt bẻ cổ tay, xoay cổ, cả vang lên tiếng xương cốt kêu răng rắc!
Hạ Mạt cái tủ quần áo lộn xộn, trong lòng chút bốc hỏa, trừng mắt đứa con trai hời vẫn đang ngây đất.
"Định đất cả đời hả? Còn mau cút dậy!"
Vương Đại Bảo chớp mắt, lúc mới hậu tri hậu giác cảm thấy mặt đau rát, nước mắt tuôn rơi lã chã, há to mồm định !
"Câm miệng, dám gào một tiếng thử xem, gào một tiếng tát một cái!" Hạ Mạt ném một ánh mắt sắc như d.a.o sang.
Vương Đại Bảo ôm mặt, sợ đến mức tim hẫng một nhịp! Môi run rẩy ngậm c.h.ặ.t ! Nước mắt nước mũi kiểm soát cứ chảy ròng ròng!
Trước chỉ thấy đ.á.n.h ba chị gái, ở bên cạnh ăn xem náo nhiệt, giờ cái tát giáng lên mặt , mới phát hiện cái tát đau thật!
"Thấy đống quần áo trong tủ , gấp gọn hết cho tao, lát nữa tao kiểm tra!"
Vương Đại Bảo đôi mắt ngấn lệ sợ sệt thoáng qua. Đây vẫn là ? Sao hung dữ thế ! Có bà thương nữa ? Lại còn bắt việc? Sao thể việc chứ? Hắn chính là cục vàng của cái nhà mà!!!
"Còn đó gì? Đợi tao mời ?"
Hạ Mạt âm hiểm bước tới hai bước, dọa Vương Đại Bảo vội vàng chạy về phía tủ quần áo! Run rẩy tay lôi một cái áo!
Hạ Mạt bĩu môi phủi tay, bước khỏi phòng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-xuyen-da-danh-con-bat-hieu-ky-chu-hung-ac-troi-sinh/chuong-2-cu-tat-mo-man-chinh-don-nghich-tu.html.]
Ánh nắng chiếu lên nàng, nàng thoải mái vươn vai một cái. Chà, ánh mặt trời chiếu thật dễ chịu, nếu trời quá nóng!
Tuy bây giờ đang là giữa hè, trời nóng, nhưng Hạ Mạt hề cảm thấy nóng chút nào, chắc do âm khí của nàng nặng!
nắng gắt nướng da thịt vẫn chút thoải mái!
Nàng quanh sân, cái nhà tổng cộng bốn gian nhà tranh vách đất. Ba cô con gái một gian, Đại Bảo một gian, hai vợ chồng già một gian, còn một gian là bếp và chỗ ăn cơm, khá đơn sơ, dùng ván gỗ ngăn một gian, bên lợp mái tranh, bếp lò và một cái bàn gãy một chân kê bằng một khúc cây!
Cái nhà chẳng ai ưa sạch sẽ, nhà bếp bẩn thỉu c.h.ế.t, trong phòng thì sắp mốc meo . Bốn con cả ngày công, cũng thời gian dọn dẹp, còn hai cha con thì dù trong nhà sinh giòi bọ cũng sẽ động một ngón tay!
Nói chừng hai cha con lên cơn thèm, còn gắp giòi chiên lên một món ăn chứ! Dù cũng coi như là một món mặn!
Đặc biệt là phòng của Vương Đại Bảo, quả thực giống như cái chuồng heo. Hạ Mạt đẩy cửa , suýt chút nữa thì hun c.h.ế.t, thằng nhãi con buổi tối chắc chắn tè trực tiếp góc tường trong phòng, khai c.h.ế.t! Đồ lười biếng !
Phòng của ba cô con gái thì coi như còn sạch sẽ, sạch cũng , trong phòng trống huơ trống hoác, chỉ một cái giường kê bằng ván gỗ, mấy bộ quần áo vá víu vắt giường, ngoài chẳng còn gì nữa, trống trơn!
"Á... Cứu mạng với, cha ơi... hu hu... Mẹ con điên ! Bà đ.á.n.h c.h.ế.t Đại Bảo a!!"
Vương Đại Bảo gấp quần áo, giả bộ cầm một cái áo tay, đợi Hạ Mạt xoay , lén lút quan sát, phát hiện phòng của các chị, lập tức vắt chân lên cổ gào chạy ngoài!
Hạ Mạt tiếng gào đột ngột của Vương Đại Bảo giật , cửa thì thấy Vương Đại Bảo lắc lư cái hình phì nộn, gào liều mạng chạy ngoài ruộng!
Hạ Mạt trợn trắng mắt, thèm quản , thấy sắp đến trưa , nàng phủi tay bếp nấu cơm, nếu lát nữa ba đứa con gái tan về, ngay cả miếng ăn cũng !
Lục lọi trong bếp nửa ngày, Hạ Mạt bĩu môi, cái nhà đúng là nghèo dạng , gạo trong lu thoáng qua cũng đếm mấy hạt, đàn bà khéo cũng khó nấu gạo a!
Bất đắc dĩ, Hạ Mạt đành dùng chút gạo ít ỏi còn trộn với tấm ngô nấu cháo, dán thêm bánh bột ngô quanh thành nồi, nếu chỉ uống cháo thì trụ nổi, buổi chiều còn công nữa.
Tuy thời điểm bận rộn nhất vụ mùa qua, nhưng công việc thu dọn cũng nhẹ nhàng, nếu nguyên cũng chẳng mệt đến đổ bệnh!
Vừa mới nấu cơm xong, Hạ Mạt thấy Vương Hữu Tài mặt đen sì trở về, đằng là Vương Đại Bảo nước mũi nước mắt tèm lem!
"Cái bà , mất trí ? Đang yên đang lành đ.á.n.h Đại Bảo gì! Bà xem đ.á.n.h thằng bé kìa, mặt sưng vù như đầu heo !"
Vương Hữu Tài sa sầm mặt, quát tháo Hạ Mạt đang ở cửa bếp! Thể hiện đầy đủ uy quyền của một chủ gia đình!
"Xì... Ông xem đ.á.n.h nó gì, lão nương bệnh bao nhiêu ngày nay, hai kẻ vô lương tâm các rót cho bát nước nào ? coi như thấu , trông cậy hai thứ lười biếng các , e là c.h.ế.t thế nào cũng !"
Vương Hữu Tài sững sờ, sắc mặt mất tự nhiên. Mấy ngày nay bà già bệnh, sợ lây bệnh nên đều ở bên phòng con trai!
"Bà cái đồ đàn bà c.h.ế.t tiệt , hai ngày, còn bản lĩnh , thấy là ngứa đòn !" Vương Hữu Tài chột gầm lên.
" đấy, mấy ngày , dậy là đ.á.n.h con, con như , già cũng đừng hòng trông cậy con!" Vương Đại Bảo tức tối trừng mắt Hạ Mạt!
Hạ Mạt tức quá hóa , cứ cái thứ lười biếng , ai mà thèm trông cậy nó!
"Đừng ở chỗ bà đây mà sủa bậy, hai thứ lười biếng như các , vốn dĩ chẳng trông cậy , thêm một câu nữa thì cút khỏi nhà cho bà!"
Hạ Mạt xong, âm hiểm bẻ tay, tiếng khớp xương kêu răng rắc dọa Vương Đại Bảo run b.ắ.n!
Ánh mắt Vương Hữu Tài lảng tránh, hít sâu một : "Đợi bà khỏi bệnh, xem xử lý bà thế nào! Không chừng mực!"
Ném câu , Vương Hữu Tài vội vàng trốn về phòng Đại Bảo, như thể sói đuổi lưng.
Vương Hữu Tài cũng chỉ cái mồm to, thật sự đ.á.n.h , còn chẳng đối thủ của Hạ Mạt quanh năm lụng, xương cốt lười đến rỉ sét , ánh mắt hung dữ của Hạ Mạt, cũng sợ.
Hạ Mạt đang nóng m.á.u, cũng dám chọc, hai vợ chồng cũng từng đ.á.n.h , đ.á.n.h bà , mặt cào nát bươm!
dù cũng là chủ gia đình, lời hung ác vẫn vài câu. Mấy ngày nay mụ đàn bà đang cơn, đợi mấy ngày nữa hết giận, sẽ đ.á.n.h cho một trận, để mụ ai mới là chủ cái nhà !
Vương Đại Bảo thấy cha chạy , như , bắp chân sợ đến run rẩy, hôm nay đáng sợ quá, hình tròn vo chạy sát theo Vương Hữu Tài!
Hạ Mạt bĩu môi, hai kẻ mạnh miệng, chẳng cái tích sự gì!