Viện trưởng sửng sốt một chút, chuyển sang nhếch khóe miệng rộ lên:
"Oa trùng hợp như , các con đều họ Hạ a?"
Tên của Hạ Mạt lẽ khả năng là thật.
tên Hạ Vũ và Hạ Thiên, viện trưởng cảm thấy các cô bé thể là hùa theo đặt bừa.
Đứa nhỏ nhỏ như , đều hùa theo đặt tên, thoạt thông minh nha.
Có đặt bừa , cái cũng quan trọng, một cái xưng hô mà thôi, gọi là gì cũng !
Bản các cô bé tên là gì là .
Ba cô bé một cái, cùng gật đầu thật mạnh.
Nữ cảnh sát ở viện phúc lợi nửa giờ.
Đi xem chỗ ở của ba cô bé xong, cô mới yên tâm giao bọn nhỏ cho viện trưởng.
Bởi vì nữ cảnh sát thấy bọn nhỏ trong viện phúc lợi, đứa nào đứa nấy đều lớn lên trắng trẻo mập mạp.
Chứng tỏ vị viện trưởng , chăm sóc bọn nhỏ .
Viện trưởng tiễn nữ cảnh sát xong, bà đẩy đẩy mắt kính sống mũi, ánh mắt lóe lên một cái.
"Các là ba chị em ?"
Tiểu Lệ c.ắ.n ngón tay, nghiêng đầu, tò mò ba mới tới trong phòng học.
Hạ Vũ chớp chớp mắt, gật đầu một cái lắc đầu một cái.
Cô bé hiểu lắm ba chị em là ý gì.
"Hả? Là là nha?"
Tiểu Lệ lắc lắc cái đuôi ngựa nhỏ, nhíu nhíu mày, hiểu Hạ Vũ.
Vừa gật đầu lắc đầu, là ý gì đây?
"Tiểu Lệ, quen bọn họ ?"
Đầu trọc Tiểu Cường, hộc tốc chạy tới.
Cậu bé chút địch ý ba một cái.
Tiểu Lệ là bạn của , mới cần chia sẻ với khác !
Tiểu Cường tiến lên kéo tay nhỏ của Tiểu Lệ, đắc ý hất hất cằm với ba .
Hạ Mạt híp mắt quét một vòng, phát hiện bọn nhỏ trong phòng học cơ bản đều tầm năm sáu tuổi.
Nguyên chủ lúc , xấp xỉ cũng 4 tuổi .
Hạ Mạt sờ cốt linh của hai , các cô bé xấp xỉ năm tuổi.
Ba cô bé suy dinh dưỡng lâu ngày, thoạt chỉ dáng vẻ ba tuổi.
"Không quen. Ba bọn họ thật nhỏ nha!"
Tiểu Lệ lắc lắc đầu, vươn tay so sánh chiều cao của các cô bé một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-xuyen-da-danh-con-bat-hieu-ky-chu-hung-ac-troi-sinh/chuong-264-vien-phuc-loi-1-thien-duong-gia-tao.html.]
"Nhóc con thì gì thú vị, , chúng chơi trò chơi ba ! Bọn họ chắc chắn sẽ chơi ."
Tiểu Cường ghét bỏ liếc ba cô bé một cái, kéo Tiểu Lệ chơi trò chơi đồ hàng.
Viện trưởng cũng ở mặt những đứa trẻ giới thiệu ba cô bé.
Bà chỉ đưa các cô bé đến cửa phòng học, liền tiễn nữ cảnh sát ngoài.
Hạ Mạt vén mí mắt, liếc về phía bốn góc trần nhà phòng học.
Viện trưởng màn hình máy tính, sửng sốt một chút:
"Chẳng lẽ, đứa nhỏ phát hiện bộ camera?"
Viện trưởng thấy Hạ Mạt cúi đầu xuống, bật một tiếng.
Bà đang nghĩ bậy bạ gì đó, đứa nhỏ chút xíu như , thể cái gì gọi là camera a!
Trong phòng học xác thật camera.
Ba cái camera lỗ kim ẩn nấp trong bóng tối.
Một cái là camera ngoài sáng, giữ cho Cục giáo d.ụ.c quốc gia kiểm tra.
Hạ Mạt cúi đầu, nhíu mày, cô luôn cảm thấy cái viện phúc lợi chút thích hợp.
nhất thời nghĩ thích hợp ở chỗ nào.
"Các cùng chơi xếp gỗ nha!"
Tiểu Kim tết hai cái b.í.m tóc sừng dê, hì hì chào hỏi ba cô bé cùng chơi xếp gỗ.
Hạ Vũ và Hạ Thiên nắm tay Hạ Mạt, ánh mắt liếc đống gỗ, bộ dáng chơi dám.
Hạ Mạt mỉm , cô kéo Hạ Vũ và Hạ Thiên, cùng Tiểu Kim chơi xếp gỗ.
Các cô bé đều sống ở đây, luôn hòa nhập với bọn nhỏ.
Đến buổi trưa ăn cơm, Hạ Mạt bọn nhỏ tự chủ ăn cơm trong nhà ăn.
Cô mới rốt cuộc phản ứng , cái viện phúc lợi rốt cuộc thích hợp ở chỗ nào.
Bọn nhỏ trong viện phúc lợi , đều quá kiện .
Bọn nhỏ trong trại trẻ mồ côi viện phúc lợi bình thường, bọn họ hoặc thiểu năng trí tuệ hoặc tàn tật chân tay, luôn sẽ chút chỗ bình thường.
Mà trong viện phúc lợi , gần như tất cả bọn nhỏ thoạt đều vô cùng bình thường.
Bọn họ thông minh hoạt bát, đứa nào đứa nấy tướng mạo đều kém.
Ngoại trừ ba các cô thoạt mặt vàng cơ bắp, những đứa trẻ khác đều trắng trẻo mập mạp.
Cái chút quá kỳ quái, nào viện phúc lợi mà một đứa tàn tật cũng .
Về phần thiểu năng trí tuệ , Hạ Mạt còn quan sát thật kỹ một chút.
Hạ Mạt vùi đầu ăn bữa trưa dinh dưỡng khay.
Trong đầu cô lướt qua cuộc đời ngắn ngủi của nguyên chủ.