Vừa Xuyên Đã Đánh Con Bất Hiếu, Ký Chủ Hung Ác Trời Sinh - Chương 266: Viện Phúc Lợi (3) - Những Người Khách Vãng Lai
Cập nhật lúc: 2026-03-07 16:14:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LEN94pIlH
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Còn nữa nha, buổi tối các con tiểu thì giải quyết ở cái bô nhé, xong , nhớ đậy nắp cho kỹ!"
Viện trưởng mở nắp bô , cho ba đứa nhóc tì thoáng qua, đậy nắp bô .
Giao đại xong, viện trưởng dặn dò quản lý ký túc xá một chút.
Bảo bà chú ý ba cô bé mới tới một chút.
Dù ba cô bé là mới tới, đái dầm , đều khó .
Quản lý ký túc xá thà rằng ban đêm gọi các cô bé dậy tiểu hai , cũng ngày hôm giặt ga giường vỏ chăn.
Đêm nay, Hạ Mạt dì quản lý lay tỉnh hai .
Cô bộ dáng buồn ngủ của dì quản lý, cũng tiện phát giận.
Cô bất đắc dĩ bò dậy, xổm bô một chút.
Những ngày tháng vô ưu vô lo như , bất tri bất giác liền qua một tháng.
Một tháng trôi qua, mặt ba Hạ Mạt cũng nuôi một ít thịt.
Trạng thái của các cô, so với lúc mới tới viện phúc lợi, thoạt hơn ít.
Trong một tháng , Hạ Mạt gần như thấy viện trưởng tới mấy .
Các cô mỗi ngày ăn ngon, ngủ ngon, chơi cũng vui vẻ.
Mỗi ngày đều sẽ giáo viên khác , tới dạy học cho các cô.
Hạ Mạt trải qua một tháng quan sát, phát hiện giáo viên của viện phúc lợi , một ai là cố định lâu dài.
Một tháng nay, hơn ba mươi vị giáo viên, tới dạy học cho bọn họ.
Giáo viên buổi sáng và buổi chiều, mỗi đều giống .
Các giáo viên cũng gần như nhớ tên của bọn nhỏ.
Lúc bọn họ lên lớp, đều là gọi bạn nhỏ bảo bối .
Vừa tan học, những giáo viên liền nhanh ch.óng rời .
Giống như chạy sô .
Hạ Mạt thấy quản lý ký túc xá gọi điện thoại, tán gẫu với khác.
Ý tứ chính là viện trưởng tính toán.
Những giáo viên tính giờ , giá thuê so với thuê giáo viên cố định đắt hơn gấp mấy .
Cái viện phúc lợi năng lực, thuê giáo viên cố định lâu dài.
vị viện trưởng chính là chịu, mỗi ngày đều thuê giáo viên tính giờ.
Quản lý ký túc xá để cháu gái bà , tới nơi giáo viên.
Nào ngờ viện trưởng đồng ý.
Nói là, sợ giáo viên lâu dài sẽ ngược đãi bọn nhỏ.
Mỗi ngày đổi giáo viên, sẽ tình huống như xuất hiện.
Quản lý ký túc xá oán giận với hữu, cảm thấy đầu óc viện trưởng chút bệnh.
Kết quả, một tháng , vị quản lý ký túc xá liền viện trưởng sa thải.
Viện trưởng bồi thường cho bà một năm tiền lương, quản lý ký túc xá rối rắm vui vẻ cầm tiền .
Bà tới nơi , chẳng qua việc đến nửa năm.
Lúc ký cũng là hợp đồng lao động nửa năm.
Cho dù bà cục lao động kiện viện trưởng, cũng chỉ thể bồi thường nửa năm tiền lương.
Hiện tại viện trưởng bồi thường bà một năm tiền lương, bảo bà .
Bà vui vẻ còn kịp .
Chỉ là công việc tương đối nhẹ nhàng, bà chút luyến tiếc mà thôi.
Đây là viện phúc lợi nhẹ nhàng nhất bà từng thấy.
Bọn nhỏ bên trong chỉ kiện bình thường, hơn nữa còn thông minh.
Bà mỗi ngày chỉ cần quét tước ký túc xá một chút, liền còn việc gì khác.
Cũng viện trưởng lên cơn gì, nhất định sa thải bà .
Quản lý ký túc xá cũ , buổi chiều liền tới quản lý ký túc xá mới.
Vị quản lý ký túc xá mới tới , tuổi tác so với vị đó, lớn hơn mười mấy tuổi.
Hạ Mạt thoáng qua, quản lý ký túc xá mới tới , coi như là cấp bậc bà nội .
Tóc bà bạc một nửa, sống mũi gác một cặp kính lão.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-xuyen-da-danh-con-bat-hieu-ky-chu-hung-ac-troi-sinh/chuong-266-vien-phuc-loi-3-nhung-nguoi-khach-vang-lai.html.]
Viện trưởng bảo gọi bà là bà nội Chung.
Mắt lão của bà nội Chung tương đối nghiêm trọng, mấy tháng liền cũng rõ tướng mạo của các bạn nhỏ.
Bà mỗi gọi tên đều khớp với .
Có điều, bà nội Chung tương đối hiền từ.
Bọn nhỏ vẫn thích bà .
Bà nội Chung lớn tuổi, ban đêm ngủ ít, ban ngày ngủ gà ngủ gật ngược tương đối nhiều.
Bà đôi khi phơi nắng, liền híp mắt , báo chí ngủ gật.
Hạ Mạt âm thầm quan sát một phen, phát hiện viện trưởng đối với loại chuyện bà nội Chung nhớ tướng mạo và tên của bọn nhỏ , cư nhiên đặc biệt hài lòng.
Bà nội Chung ở viện phúc lợi một năm, con cái bà liền tới đón bà .
Con cái bà cũng , sớm như bà nội Chung mệt c.h.ế.t.
Bà nội Chung sống một ngày, bọn họ liền một ngày tiền lương hưu để chia.
Nếu sớm bà nội Chung mệt c.h.ế.t, thì thật sự quá lời.
Tuy rằng viện trưởng luôn mãi giữ , bà nội Chung cũng vẫn luôn vất vả, chỉ là đổi chỗ phơi nắng mà thôi.
con cái bà nội Chung căn bản tin, viện phúc lợi nào chuyện vất vả.
Trước đó thể bà nội Chung còn tính là khỏe mạnh, bọn họ mới đồng ý để bà tới thử xem.
Kết quả, một năm trôi qua, bọn họ tới thăm phát hiện, thể bà nội Chung càng ngày càng .
Mấy chị em thương lượng, lập tức liền đón bà nội Chung .
Bọn họ đều xong , một nhà một tháng, bà nội Chung ở nhà ai, tiền lương hưu tháng đó chính là của nhà đó.
Phải rằng, tiền lương hưu của bà nội Chung chính là một vạn tệ một tháng.
Khoản tiền đối với gia đình bình thường, cũng là một con nhỏ.
Bất tri bất giác, Hạ Mạt ở trong viện phúc lợi một năm rưỡi .
Bà nội Chung , trong viện phúc lợi tới một bà cụ, tiếp quản vị trí của bà .
Bà cụ họ Bùi.
Bà nội Bùi so với lúc bà nội Chung mới tới, trẻ hơn vài tuổi.
các bà đều một điểm chung, chính là mắt lão tương đối nghiêm trọng.
Hạ Mạt nhịn nhạo một tiếng, thật là khó viện trưởng khắp nơi thu thập những .
Trong thời gian một năm rưỡi , lúc mới bắt đầu, nữ cảnh sát dăm bữa nửa tháng còn sẽ đến thăm các cô.
Về , thấy các cô ăn ngon chơi vui, chậm rãi liền tới ít .
Đến bây giờ, nữ cảnh sát xấp xỉ bốn tháng tới thăm các cô .
Hạ Mạt suy đoán, nữ cảnh sát đại khái cũng sẽ tới nữa .
Bởi vì, bốn tháng , nữ cảnh sát mang thai.
Hôm nay.....
"Lý Phệ, ba con tới đón con nha! Đi thôi, viện trưởng đưa con ngoài!"
Viện trưởng biến mất lâu, đột nhiên xuất hiện ở trong phòng học, vẻ mặt hiền từ với Lý Phệ.
Phòng học ồn ào, trong nháy mắt trở nên lặng ngắt như tờ.
Mọi đều khiếp sợ hâm mộ Lý Phệ.
Trời ạ.
Lý Phệ thật hạnh phúc a, ba tới đón .
Viện phúc lợi của bọn họ, sắp hai năm đón .
Lý Phệ kích động đến mức nên lời.
Cậu bé đẫm lệ m.ô.n.g lung viện trưởng, môi môi ngừng run rẩy:
"Viện..... Mẹ viện trưởng, chuyện... chuyện là thật ?"
Viện trưởng gật gật đầu, tiến lên nhẹ nhàng vuốt ve đầu Lý Phệ:
"Đương nhiên là thật ! Ba con tìm con lâu đấy. Chỉ là âm sai dương sai, bọn họ tìm đến tỉnh khác, cho nên mới chậm trễ lâu như , con đừng trách ba con nha!"
Lý Phệ nghẹn ngào gật gật đầu: "Con... Con sẽ trách bọn họ. Con chỉ là nghĩ tới, bọn họ vẫn luôn tìm con."
Lý Phệ xấp xỉ mười tuổi, nghẹn ngào hít khí lạnh.
"Đi thôi, chúng cùng gặp, ba của con nào!"
Viện trưởng ôm lấy Lý Phệ, ủng hộ bé ngoài.