Vừa Xuyên Đã Đánh Con Bất Hiếu, Ký Chủ Hung Ác Trời Sinh - Chương 283: Viện Phúc Lợi (20) - Kẻ Ăn Ốc Người Đổ Vỏ

Cập nhật lúc: 2026-03-07 16:14:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngay lúc đang lớn ngông cuồng, E thúc mạnh cùi chỏ bụng Hà Dịch.

 

Hà Dịch đau điếng, buông lỏng tay.

 

Đội trưởng vệ sĩ thấy E thoát khỏi nguy hiểm, lập tức nã liên tiếp mấy phát s.ú.n.g về phía Hà Dịch.

 

Hà Dịch né trái tránh , nổ s.ú.n.g phản kích ngừng.

 

Tất cả diễn trong chớp mắt, lính đ.á.n.h thuê bên ngoài thấy tiếng s.ú.n.g đầu tiên liền lập tức dẫn xông .

 

Hai bên nổ một trận đấu s.ú.n.g vô cùng t.h.ả.m liệt.

 

Trong phòng khách rộng lớn, cũng là lỗ đạn, mặt đất vết m.á.u loang lổ.

 

Tay chân E đều trúng mấy phát đạn.

 

Mấy tên vệ sĩ còn sót , che chắn c.h.ặ.t chẽ cho E đ.á.n.h lui.

 

Hà Dịch cũng chẳng khá hơn là bao, thắt lưng vệ sĩ b.ắ.n trúng hai phát, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

 

Sau khi E trốn thoát, mang theo trọng thương chạy trốn về Nam Phi ngay trong đêm.

 

Hà Dịch cũng thuộc hạ kịp thời đưa đến bệnh viện nhà cấp cứu.

 

Tuy nhiên, một quả thận của Hà Dịch b.ắ.n trúng, đợi lúc tỉnh , quả thận đó cắt bỏ.

 

Hà Dịch tỉnh , ôm lấy chỗ thận thiếu, tức đến đỏ ngầu cả mắt.

 

Hắn nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m thề, nhất định khiến lão già c.h.ế.t t.ử tế.

 

Hà Dịch dưỡng thương ở bệnh viện nửa tháng, đợi lúc biệt thự, biệt thự sớm dọn dẹp sạch sẽ.

 

Những chỗ lỗ đạn trong biệt thự cũng đều mới.

 

Hà Dịch nhếch mép, mặt mày trắng bệch đ.á.n.h giá căn biệt thự hùng vĩ.

 

Cả ngọn núi , chỉ một tòa biệt thự to lớn như cung điện .

 

Thật đúng là nơi dưỡng già tuyệt vời!

 

Đáng tiếc, lão già hưởng thụ, cứ thích đối đầu với , giờ thì , mất của cũng mất.

 

Hà Dịch đắc ý ghế sofa cao cấp, ngón cái vuốt ve lớp da sofa, cảm giác thật !

 

"Thiếu gia, mời ngài gọi món!"

 

Quản gia cầm thực đơn đưa cho Hà Dịch.

 

Hà Dịch liếc quản gia, khẽ:

 

"Gọi là Lão gia, từ nay về , chính là Lão gia ở đây!"

 

Quản gia sững sờ, gật đầu mỉm : "Vâng, Lão gia!"

 

Hà Dịch gọi hơn mười món thích ăn, đó ném thực đơn cho quản gia.

 

"Tìm cho một chuyên gia dinh dưỡng giỏi một chút, điều dưỡng cơ thể cho ."

 

"Vâng, sắp xếp ngay."

 

Quản gia gật đầu, ôm thực đơn lui ngoài.

 

Đợi quản gia , Hà Dịch định về phòng nghỉ ngơi, mới sực nhớ đám nhân viên y tế E nhốt tầng hầm t.r.a t.ấ.n.

 

Hắn lập tức ấn chuông gọi .

 

Quản gia thấy tiếng chuông, nhanh :

 

"Lão gia, ngài còn gì dặn dò ?"

 

Hà Dịch run giọng hỏi: "Tầng hầm ai xuống ?"

 

Quản gia lắc đầu: "Lão gia... Lão gia dặn dò cho bất kỳ ai , cho nên lúc ngài về, ai dám xuống cả!"

 

Hà Dịch nhắm mắt , phất tay:

 

"Được, !"

 

Nhiều ngày trôi qua như , đám tầng hầm dù ai t.r.a t.ấ.n, chắc cũng c.h.ế.t đói cả !

 

Cảnh tượng t.h.ả.m khốc , chỉ thể để lính đ.á.n.h thuê đến dọn dẹp thôi!

 

Quản gia giỏi việc .

 

Rất nhanh, một tiểu đội lính đ.á.n.h thuê hơn mười đến.

 

Quả nhiên ngoài dự đoán của Hà Dịch, bên trong c.h.ế.t từ lâu, hơn nữa cảnh tượng cực kỳ tàn nhẫn.

 

c.h.ế.t muộn, đói chịu nổi, còn gặm xác đồng loại.

 

Cả tầng hầm, cũng là x.á.c c.h.ế.t nguyên vẹn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-xuyen-da-danh-con-bat-hieu-ky-chu-hung-ac-troi-sinh/chuong-283-vien-phuc-loi-20-ke-an-oc-nguoi-do-vo.html.]

Còn mấy chịu nổi cảnh tượng tàn khốc , đập đầu tường tự sát.

 

Trên tường vẫn còn lưu vết tích lúc bọn họ tự sát.

 

"Lão Lục, nhận tin, con trai E c.h.ế.t , và con nuôi đấu s.ú.n.g, thương bỏ trốn về Nam Phi!

 

Đáng tiếc, tin tức đến muộn, nếu sớm hơn một chút, phái diệt E !"

 

Viện trưởng bưng chén , nhấp nhẹ một ngụm, giọng điệu đầy tiếc nuối.

 

Lão Lục thở dài một :

 

"Hắn khi Nam Phi còn g.i.ế.c ít nhân viên y tế, là do con nuôi Hà Dịch của tiết lộ !"

 

Viện trưởng gật đầu, khẽ: "Tên Hà Dịch cũng chẳng loại lành gì, ông xem trong ảnh quen ?"

 

Lão Lục nhận lấy bức ảnh Viện trưởng đưa, đồng t.ử chấn động mạnh:

 

"Đây... đây chẳng là đám hại bà hôm đó ?"

 

Viện trưởng nhếch mép:

 

"Đám lính đ.á.n.h thuê đều là của Hà Dịch, ông xem, món nợ cũng nên tính lên đầu !"

 

Lão Lục ngẫm nghĩ: "Hà Dịch mất một quả thận, xem tìm bà mua , đến lúc đó chúng thể tìm cơ hội tay."

 

Viện trưởng xoay xoay chén , nhạo:

 

"Thiếu một quả thận thôi mà, dám mạo hiểm đến tìm mua! sẽ nghĩ cách khiến mất nốt quả thận còn !"

 

Lúc Viện trưởng câu , bà sớm cài biệt thự của Hà Dịch.

 

Hà Dịch khi xuất viện vẫn luôn dưỡng thương trong biệt thự.

 

Hắn nóng lòng dưỡng thương cho nhanh, để thử xem khi thiếu một quả thận, chức năng giảm sút nhiều .

 

Chưa đến mức vạn bất đắc dĩ, dùng thận của khác.

 

Thứ đó , còn uống t.h.u.ố.c cả đời, chẳng chuyện lành gì!

 

Quản gia sắp xếp cho Hà Dịch một chuyên gia dinh dưỡng hàng đầu, sắp xếp hợp lý bữa ăn hàng ngày cho .

 

Hà Dịch khen ngợi chuyên gia dinh dưỡng mấy , tiền lì xì cũng thưởng ít.

 

Đều là trưởng thành, ai thích mấy lời khen ngợi sáo rỗng, đương nhiên là tiền tươi thóc thật mới động lòng .

 

Hà Dịch ăn đồ ăn do chuyên gia dinh dưỡng sắp xếp, cảm thấy cơ thể hồi phục nhanh ch.óng từng ngày.

 

Sau khi vết thương lành lặn, Hà Dịch cuối cùng kìm nén , gọi một cô gái làng chơi đến tận nhà.

 

Sau một đêm điên cuồng, hài lòng đưa cho cô gái một phong bao lì xì dày cộp.

 

Bây giờ coi như yên tâm , đêm qua đại triển hùng phong ba , nào thời gian cũng ngắn, xem thiếu một quả thận ảnh hưởng đến lớn lắm.

 

Sau khi cô gái , chuyên gia dinh dưỡng cho bưng một bát cháo tuyết giáp hạt sen cho Hà Dịch ăn.

 

Hà Dịch chút do dự, trực tiếp ăn sạch một bát.

 

Cứ như , liên tiếp nửa tháng, mỗi tối Hà Dịch tìm một cô gái về, ngày hôm đều sẽ một bát cháo tuyết giáp hạt sen để uống.

 

Ngày tháng tiêu d.a.o khiến Hà Dịch sắp đ.á.n.h mất chính .

 

Cũng may ban ngày còn đến công ty lượn lờ, xem xét tình hình dân chúng.

 

Viện trưởng bên cũng chẳng vội vàng chút nào, chỉ là mỗi tin Hà Dịch tối nào cũng tìm gái, bà đều nhịn lớn.

 

"Ting..."

 

Web đen im lặng tiếng suốt nửa năm trời, đột nhiên tin nhắn sáng lên.

 

Viện trưởng sững , mở tin nhắn xem.

 

Ma Mã: 5 giờ sáng mai, đúng giờ đưa Tiểu Lệ đến bến tàu Nước Cạn.

 

Viện trưởng do dự một lát, trả lời: "Được!"

 

nhận tiền cọc của Ma Mã , tiền đuôi đều là thấy mới trả.

 

Viện phúc lợi sắp một đứa trẻ, Viện trưởng tranh thủ thời gian bắt đầu thủ tục nhận nuôi cho Tiểu Lệ.

 

Trong triều dễ quan, tuy Ma Mã cần gấp, nhưng bà chỉ mất một buổi chiều xong thủ tục nhận nuôi cho Tiểu Lệ.

 

Vì Tiểu Lệ sáng sớm mai , nên tuy hơn bảy giờ tối, Viện trưởng vẫn đến ký túc xá nữ.

 

Bọn trẻ còn nhỏ, giấc ngủ đầy đủ, trẻ con trong viện phúc lợi đều ngủ lúc bảy giờ.

 

"Tiểu Lệ, nhận tin, ba con đến đón con , bốn giờ sáng mai chúng xuất phát, tối nay con sang chỗ ngủ nhé!"

 

Viện trưởng bên giường Tiểu Lệ, nhẹ nhàng vuốt ve cái đầu nhỏ của cô bé.

 

Hạ Mạt nhếch mép, khinh bỉ trợn trắng mắt.

 

 

Loading...