Học nghiệp của Tống An Thụy luôn thuận lợi.
Năm tám tuổi, thi Đồng Sinh, chẳng may đậu Án Thủ.
Năm mười hai tuổi, để thử thi Tú Tài, tùy tiện thi thử, giành Án Thủ.
Năm mười lăm tuổi, để ngoài du học một năm, rèn luyện một chút, là thể thử xuống trường thi Tiến Sĩ .
Hắn chút mong đợi, chút hồi hộp, về kể chuyện du học với cha , cha chỉ hỏi bọn chúng sẽ , do vị nào dẫn dắt, những , liền khoát tay đồng ý kế hoạch du học của .
Lần du học nhiều , ngoài và Tần Hướng Thư, còn ba đồng môn, và năm cô gái đến từ nữ học.
Ngày tập trung, cưỡi ngựa, cưỡi lừa, mãi đến ngày đó, mới bất ngờ phát hiện, trong những cô gái đó, một là Thẩm Chi Nhu, quen từ nhỏ và thiết.
Sở dĩ và Thẩm Chi Nhu thiết, là vì nương của bọn chúng là bạn tâm giao, và cũng là đối tác quan trọng nhất.
“Tống ca ca.” Thẩm Chi Nhu cưỡi một con ngựa trắng như tuyết, tủm tỉm chào hỏi Tống An Thụy, giơ hai chiếc túi thơm đựng t.h.u.ố.c chống muỗi lên, đưa một chiếc cho Tống An Thụy, “Nương , Ôn dì cũng chuẩn cho , nhưng nhất định sẽ cố tình mang, nên bảo mang thêm một cái cho .”
Tống An Thụy quả thật thích đeo túi thơm những thứ tương tự, thích cơ thể đơn giản, cùng lắm chỉ thắt một sợi cung thao.
Mèo Dịch Truyện
Dù thường xuyên mặc đạo bào, ống tay rộng rãi, đựng bao nhiêu đồ cũng thành vấn đề.
Hắn bịt mũi từ chối, “Chi Nhu, các cô nương các ngươi sợ muỗi nhất, ngươi giữ mà dùng , cần mấy thứ .”
Thẩm Chi Nhu bĩu môi, “Biết ngay sẽ mà.” Nói , mặt nàng lộ nụ ranh mãnh, “Tống ca ca, chúng sẽ phương Nam, phương Nam nhiều muỗi, nhất định đeo. Nếu , đành tự giúp treo thắt lưng .”
Tống An Thụy nghiêng đầu Thẩm Chi Nhu, mím môi, đưa tay hiệu Thẩm Chi Nhu ném túi thơm cho , cầm lấy, nhét trong tay áo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-xuyen-khong-da-lam-me-ta-ganh-ca-nha-di-tranh-nan/chuong-106-ngoai-truyen-thieu-nien-du-mot.html.]
Thấy , Thẩm Chi Nhu nhún vai, nhiệm vụ của nàng thành, liền còn bận tâm Tống An Thụy rốt cuộc là đeo túi thơm thắt lưng, nhét trong tay áo nữa.
Vị dẫn bọn chúng du học họ Nhạc, cưỡi một con lừa màu xám, thấy đến đông đủ, liền tuyên bố chính thức xuất phát.
Bọn chúng du học, nên vội vã gấp, cưỡi ngựa hoặc lừa lững thững , quanh Trường An dù thế nào cũng dịch trạm để nghỉ, tất cả đều thoải mái.
Ký ức về việc chạy nạn khi còn nhỏ đối với Tần Hướng Thư mơ hồ, lúc đó từng mắc chứng tự kỷ nặng, chỉ nhớ rằng bọn chúng một quãng đường dài, dài, mới đến Trường An.
Tần Hướng Thư chút tò mò hỏi: “An Thụy, còn nhớ hồi nhỏ chúng từ ngoài biên ải đến đây như thế nào ? Cũng giống như bây giờ, cưỡi ngựa gấp ư?”
Nghe hỏi , Tống An Thụy chút ngẩn ngơ, những ký ức đó dường như xa xôi, xa xôi đến mức nếu Tần Hướng Thư nhắc đến, thể sẽ nhớ những ngày tháng đó.
Hắn suy nghĩ một chút, : “Hồi đó , gì ngựa để cưỡi, một đường đều bộ tới đây, cuộc sống khổ, nhưng vui, vì cha lúc đó vẫn luôn ở bên chúng .”
Bọn họ đổi nhiều, nhiều, cha luôn say rượu về nhà động tay động chân đó, bắt đầu quan tâm đến hai bọn , sẽ để và xe cút kít mà đẩy , lời cũng trở nên ôn hòa, ôn hòa.
Khi còn đang đường chạy nạn, dạy họ chữ, dạy y sách. Vào lúc , cha y nắm tay y chữ đất, đôi bàn tay thô ráp ấm áp bao. Khi đó y ngủ cũng yên giấc, luôn lo sợ cuộc sống chỉ là một giấc mộng. Sợ hãi khi tỉnh dậy, cha trở về là cha động tay động chân .
Ngoài Thẩm Chi Nhu, mấy còn đều đầu tiên Tống An Thụy là từ tái ngoại chạy nạn đến, ai nấy đều tỏ hứng thú nồng đậm, vây quanh Tống An Thụy hỏi han những chuyện y thấy đường lúc bấy giờ. Tống An Thụy khi tuổi cũng lớn, ký ức phần phai nhạt, chỉ thể nhớ một vài mảnh vụn, y liền lựa những chuyện vẻ thú vị để kể cho . Mấy thiếu niên, thiếu nữ vốn quen cũng nhân cơ hội tên của đối phương, từ cảnh sắc vùng ngoại ô mà trò chuyện đến việc khi vượt núi sẽ , dần dần bắt đầu quen thuộc hơn.
Nguyệt cưỡi con lừa nhỏ lọc cọc về phía , thỉnh thoảng đầu đám thiếu niên khí phách hăng hái , trong lòng cảm thán rằng ở bên cạnh đám trẻ tuổi vẫn là hơn cả, y cảm thấy bản cũng trẻ nhiều lắm.
Trong nhóm , trừ Tống An Thụy và Tần Hướng Thư, một ai từng xa, ban đầu ai nấy đều chút hưng phấn, nhưng đến khi đêm xuống mà vẫn thấy khách điếm trong kế hoạch, bắt đầu hoảng sợ.
Dù cũng là lớn lên cùng từ nhỏ, Tống An Thụy chút lo lắng Thẩm Chi Nhu sẽ sợ hãi, đang định an ủi nàng vài câu, nào ngờ đầu , thấy Thẩm Chi Nhu đang tươi rạng rỡ với mấy cô gái cùng : “Nếu các cảm thấy sợ hãi, thể cùng cưỡi chung một ngựa.”