Vừa Xuyên Không Đã Làm Mẹ Ta Gánh Cả Nhà Đi Tránh Nạn - Chương 43: ---
Cập nhật lúc: 2026-03-21 22:09:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng Pháo Trúc Tiễn Năm Cũ
“ , chỉ con , Cửu Lang cũng , sinh thần của và con là cùng một ngày.” Ôn Vũ , “Thích màu ?”
Tống An Thụy rạng rỡ, “Thích ạ, nương con đều thích.”
“Vậy con thích màu gì nhất?” Ôn Vũ đặt việc may vá trong tay xuống, “Đợi đến lúc đón năm mới, nương sẽ may quần áo mới cho các con.”
“Nương , , con thể một bộ màu xanh lam , màu xanh lam tựa trời biếc ?” Tống An Thụy suy nghĩ một lát, trong mắt ánh lên vẻ mong chờ.
“Đương nhiên thể .” Ôn Vũ dắt rửa tay, “Cơm nước xong , hôm nay uống cháo trắng, cha con hấp bánh bao.”
Trong gian vật tư phong phú, các loại rau củ và trái cây thông thường đều , bánh bao hôm nay tự nhiên cũng đa dạng chủng loại, nhân cà tím, nhân thịt, nhân địa nhuyễn, và bánh bao ngọt.
Bánh bao trắng nõn mập mạp, vỏ mỏng nhân đầy, cháo cũng ninh nhừ.
Để mỗi đều thể nếm thử tất cả các hương vị, Tống Vĩnh Niên đặc biệt bánh bao nhỏ, lớn hơn bánh bao xíu mại là bao.
Hai đứa trẻ chia mỗi loại ăn nửa cái, Yến Bảo khẩu vị nhỏ, uống nửa bát cháo liền ôm bụng ợ .
Trước khi ăn cơm, Tống Vĩnh Niên thăm hai chủ tớ , mới phát hiện hai đó mà rời , còn để cho một phong thư.
Người , y cũng còn bận tâm chi, chỉ như thường lệ mỗi ngày dạy bọn trẻ sách, đó tranh thủ chuẩn quà sinh thần cho Tống An Thụy.
Lần sinh thần cho Tống An Thụy và Cửu Lang cùng lúc, họ dự định để bọn trẻ tự chơi, vài món ăn vặt mà bọn trẻ thích như gà rán. Duy chỉ bánh kem là thể mang mặt , dù nguồn gốc của kem cũng khó mà giải thích.
Vào ngày sinh thần của Tống An Thụy, Tống Vĩnh Niên và Ôn Vũ vẫn theo lệ mì trường thọ cho thằng bé, mang món gà rán xong biếu tặng mỗi nhà trong đại gia đình họ Tống một ít.
Bọn trẻ cùng tuổi với hai đứa bé nhà họ tổng cộng bảy đứa, đều đang ở cái tuổi nghịch ngợm, một đám trẻ con tụ tập náo nhiệt, tranh đòi xem đồ chơi của chúng.
Tống Vĩnh Niên tặng Tống An Thụy một chiếc máy xúc dây cót đơn giản, còn tặng Cửu Lang một con gấu trúc béo tròn đáng yêu, lên dây cót là thể lắc lư về phía .
Những đứa trẻ khác từng thấy chiếc xe nào thể tự động như , chúng vô cùng tò mò, vây quanh Tống An Thụy và Cửu Lang.
Thậm chí đứa trẻ vì chơi thử đồ chơi của chúng mà còn lấy món đồ yêu thích của để đổi.
Tống An Thụy vui vẻ, Cửu Lang đầu tiên vây quanh như nên chút thích, kéo vạt áo của Ôn Vũ chịu buông tay.
Về những chuyện giữa bọn trẻ con, chỉ cần đ.á.n.h , Tống Vĩnh Niên và Ôn Vũ đều chẳng màng quản.
Đến bữa trưa, hai vợ chồng giữ bọn trẻ ở ăn cơm, vắt óc nghĩ nhiều thứ gây nghi ngờ để một bàn thức ăn thịnh soạn.
Cửu Lang cũng đến, thằng bé lấy một thanh kiếm gỗ bao kiếm, khiến bọn trẻ một trận ngưỡng mộ.
Bọn trẻ chơi mãi cho đến gần bữa tối mới tự về nhà. Khi ăn tối, Tống Vĩnh Niên và Ôn Vũ dốc hết sức , một bàn món ăn Tống An Thụy yêu thích nhất, còn lấy một chiếc bánh kem cỡ sáu tấc.
Qua sinh nhật Thụy Bảo, liền đó là ngày Lạp Bát, Tiểu Niên, những ngày tháng trôi qua thật bình yên và thư thái, Tống An Thụy ngày càng trở nên hoạt bát hơn, việc học hành cũng càng thêm chuyên tâm.
Ngày hai mươi chín tháng Chạp, Tống lão thái gọi hai vợ chồng Tống Vĩnh Niên và Ôn Vũ đến, định bụng ngày hôm cả nhà sẽ cùng thủ tuế.
Khi trong thôn săn, phát hiện một bụi trúc rừng, đều c.h.ặ.t trúc về, chỉ chờ đến đêm giao thừa thì đốt.
Mèo Dịch Truyện
Tộc trưởng đành lòng lấy mực và b.út lông mà y cất giữ suốt dọc đường, nghiên mực thì mất từ lâu, đành tìm một chiếc đĩa gốm thô để dùng tạm.
Những năm , các câu đối trong thôn đa phần đều tìm Tống Vĩnh Niên .
Tống Vĩnh Niên cũng luyện thư pháp nhiều năm, nền tảng thư pháp của y chỉ mạnh hơn chứ yếu hơn so với nguyên chủ, vì y vui vẻ giúp tất cả câu đối.
Họ giấy đỏ, chỉ thể lên những tấm gỗ hai bên cửa.
“Tuế cũ thêm vài điều hỷ;
Năm mới càng lên một tầng lầu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-xuyen-khong-da-lam-me-ta-ganh-ca-nha-di-tranh-nan/chuong-43.html.]
“Mừng ở đất quý vạn năm thịnh;
Phúc soi cửa nhà vạn sự hưng.”
Tất cả đều nở nụ gương mặt, biểu thị sự kỳ vọng của họ một cuộc sống mới trong tương lai.
Đêm giao thừa, sáng sớm tinh mơ hai vợ chồng Tống Vĩnh Niên và Ôn Vũ đến nhà của Tống lão hán và Tống lão thái.
Để đủ gian, bức vách ngăn giữa gian trong và gian ngoài dỡ bỏ.
Tống Vĩnh Niên tự nguyện xắt nhân bánh bao, Ôn Vũ và Đỗ Vân Nương thì nhào bột, cán vỏ bánh bao. Tống lão thái và Dương Phương Thành đang bụng lớn thì một bên nặn bánh bao.
Trời đất lạnh giá, bánh bao nặn xong đặt ngoài, chỉ một lát đông cứng, đợi đến khi ăn thì cứ thế mà luộc.
Nặn xong bánh bao, buổi trưa cùng ăn một bữa mì, rục rịch chuẩn cơm tất niên.
Ôn Vũ lấy tất cả các loại cá tôm trong gian một ít, chuẩn đầy đủ mười hai món ăn tất niên mà nàng .
Bàn đủ lớn, liền mang bàn từ các nhà ghép , mỗi món đều bày hai đĩa, đặt ở hai góc đối diện của bàn.
Các loại rượu sản xuất trong gian cao lương t.ửu, trù t.ửu và bồ đào t.ửu. Các loại trái cây cũng thể thành nước ép tại xưởng.
Ôn Vũ chọn vài loại , chia cho . Dương Phương Thành và bọn trẻ thì uống nước ép trái cây, bạch t.ửu mấy đàn ông yêu thích, Ôn Vũ thích bồ đào t.ửu, còn Tống lão thái và Đỗ Vân Nương đều uống ít trù t.ửu.
Đêm dần khuya, bất luận là già trẻ nhỏ, ai nấy đều hân hoan khi Tết đến.
Ước chừng đến nửa đêm, tất cả trong thôn đều ngoài đốt pháo trúc.
Những năm luôn hai ba nhà mua pháo thật, nhưng năm nay tất cả đều chỉ thể đốt trúc.
Mọi dọn dẹp một trống nhỏ, đốt lửa trại, ném những cây trúc c.h.ặ.t sẵn lửa.
Trong quá trình trúc cháy, tiếng “píp píp ba la” vang lên ngừng, bọn trẻ hưng phấn vây quanh đống lửa đùa, nhảy múa.
Không là đứa trẻ nào khởi xướng, chúng cùng : “Bạo trúc thanh trung nhất tuế trừ, xuân phong tống noãn nhập Đồ Tô…”
Dưới ánh lửa bập bùng, mỗi mặt đều rạng rỡ nụ hạnh phúc, mong đợi khi qua năm mới, họ thể lập tức rời núi, cuộc sống yên bình và định như .
Tống An Thụy và Yến Bảo cùng các đứa trẻ khác tụ , tay nắm tay tạo thành một vòng tròn, nhảy múa lung tung.
Một hát sơn ca cũng kìm mà ngân nga.
Tống lão hán và Tống lão thái cửa căn nhà gỗ, gương mặt đầy nếp nhăn nở nụ hiền từ, trong tay nắm c.h.ặ.t phong bao lì xì chuẩn từ sớm, định lát nữa sẽ phát cho bọn trẻ.
Tống Vĩnh Hoài và Đỗ Vân Nương trong bóng tối, dù họ gì, giữa hai tự một sự ấm áp dịu dàng.
Bụng Dương Phương Thành lớn, dựa Tống Vĩnh Tín, Tống Vĩnh Tín gì mà khiến nàng giận dỗi nhéo cánh tay một cái.
Đây là một cái Tết đặc biệt nhất, cũng là một cái Tết ấm áp nhất mà Tống Vĩnh Niên và Ôn Vũ cùng trải qua.
Kiếp , Ôn Vũ là trẻ mồ côi, lớn lên trong cô nhi viện. Cha Tống Vĩnh Niên đều là trí thức, nhưng đoản mệnh, qua đời trong một vụ t.a.i n.ạ.n hàng khi Tống Vĩnh Niên đại học năm nhất.
Lần đầu tiên họ gặp là năm thứ hai đại học khi cùng đại diện trường tham gia thi đấu.
Khi , họ đều là những đứa trẻ nhà.
Bây giờ, họ gia đình.
Ánh lửa chập chờn, Tống Vĩnh Niên xung quanh, thấy ai chú ý đến họ, y nhanh ch.óng hôn nhẹ lên môi Ôn Vũ một cái, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng.
Mười ngón đan c.h.ặ.t.