Vừa Xuyên Không Đã Làm Mẹ Ta Gánh Cả Nhà Đi Tránh Nạn - Chương 46: An Gia ---
Cập nhật lúc: 2026-03-21 22:09:31
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Du và Tống Vĩnh Niên vui vẻ nhận lời, bộ nhà họ Tống đều trịnh trọng cảm tạ Tần Hướng Nhĩ, đồng loạt nhiệt tình mời y nhà .
Tần Hướng Nhĩ đều là dân chạy nạn, cuối cùng cũng ở dùng bữa, chỉ rảnh nhất định sẽ đến chơi, bụng đói mà trở về.
Tống lão hán và Tống lão thái khi Bảo trưởng đăng ký, chủ động đề xuất đăng ký riêng. Y và Tống lão thái đăng ký thành một hộ, nhà lão đại thành một hộ, nhà lão nhị cũng mỗi đăng ký thành một hộ.
Một là y sớm cảm thấy con cái lớn, nên tổ ấm nhỏ thuộc về , hai là như thể phân thêm một ít nhà, cần bỏ nhiều tiền oan uổng như .
Đương nhiên, y chỉ cho lý do thứ hai.
Những căn nhà đều là mới triều đình thu hồi lâu, bên trong tích chút bụi, đồ đạc vẫn còn nguyên vẹn.
Vừa mới sân, Tống An Thụy lập tức thả Chấp Duệ từ trong giỏ xe cút kít .
Đây là điều Tống Vĩnh Niên bọn họ dặn dò, sợ Chấp Duệ khác hoảng sợ, xuống núi liền nhốt Chấp Duệ trong giỏ, dùng vải che .
Chấp Duệ nhốt hơn ba ngày, ấm ức vô cùng. Vừa ngoài liền sức cọ xát bên chân hai đứa trẻ.
Tống Vĩnh Niên từ bên trong khóa cửa nhà , mới yên tâm xem nhà cửa.
Đường chính của chính phòng cửa, là nơi tiếp khách. Đối diện cửa chính là một vách ngăn.
Tựa vách ngăn, vị trí chủ tọa bày hai chiếc ghế đèn treo, giữa đặt một chiếc bàn nhỏ. Hai bên đông tây thì mỗi bên đặt ba chiếc ghế hoa hồng, giữa cũng đều đặt bàn nhỏ.
Mặt vách ngăn chính là phòng ăn. Cửa phòng ăn , là một cái hậu viện lớn. Nhà xí ngay ở góc hậu viện.
Gian phòng phía đông đường chính là một phòng ngủ diện tích đáng kinh ngạc. Phía tây là thư phòng. Hai bên đông tây còn mỗi bên một nhĩ thất, đây là diện tích tính bạc của bọn họ.
Sương phòng đông tây bố cục giống . Có hai gian thông với , gian ngoài là bố trí thư phòng, gian trong là phòng ngủ, gian còn trông vẻ là phòng khách.
Phòng bếp thì ở phía đông cổng , bên cạnh còn một cái lán nhỏ, bên trong chất đầy củi. Lại một cái giếng nhỏ, đậy kín mít. Phía tây là một đất trống.
Mỗi gian phòng đều gia cụ cơ bản, Ôn Vũ vô cùng hài lòng với cách bài trí của tân gia.
Nàng và Tống Vĩnh Niên ở chính phòng, hai đứa trẻ mỗi đứa một căn, chỉ là An Bảo hiện giờ còn nhỏ, thể tự ở riêng.
Tiền viện và hậu viện đều lát gạch thành lối nhỏ, chỗ trống thể dùng để trồng hoa hoặc trồng rau.
Hai đứa trẻ cũng hào hứng dẫn theo Chấp Duệ xem từng căn phòng, thấy gian sương phòng, Tống An Thụy dứt khoát chọn sương phòng phía Đông.
"Nắng sớm hề gay gắt, thật dễ chịu, ở sương phòng phía Tây là ." Tống An Thụy vô cùng săn sóc xoa đầu An Bảo, tiểu thư phòng ở gian ngoài, "Phụ , con sẽ dần dần lấp đầy giá sách trong thư phòng!"
Tống Vĩnh Niên vui khi con trai chí khí như , yêu thích sách là chuyện , khuyến khích: "Chỉ e thư phòng ở sương phòng phía Đông đủ, thư phòng ở chính phòng cũng sẽ nhường một mặt tường cho con."
"Dạ !" Tống An Thụy xem phòng ở sương phòng phía Tây, "Phòng của cũng lớn, một chiếc tủ thật lớn, để thật nhiều y phục cho ."
"Tuyệt, y phục !" An Bảo , mắt sáng rực, bẻ ngón tay tính toán: "Màu đỏ, màu hồng, màu xanh biếc..."
Thấy hai đứa trẻ đều vui, Ôn Vũ và Tống Vĩnh Niên mỉm , đẩy nhanh tiến độ dọn dẹp. Hai đứa trẻ cũng tìm khăn tay, dáng lau chùi bụi bặm.
Dù chúng thường lau sạch, còn nữa, Tống Vĩnh Niên và Ôn Vũ cũng chỉ mỉm khen chúng hiểu chuyện, giúp đỡ.
Hai đứa trẻ càng hăng hái hơn.
Sau khi thu dọn xong nhà bếp, Ôn Vũ ở nấu cơm, còn phòng ngủ thì giao cho ba cha con dọn dẹp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-xuyen-khong-da-lam-me-ta-ganh-ca-nha-di-tranh-nan/chuong-46-an-gia.html.]
Diện tích nhà bếp rộng, cửa, bên tay trái ba bếp lò (một lớn hai nhỏ), còn một lò nhỏ. Bên tay là một tủ thấp lớn, bên trong thể đặt chén đĩa, phía tủ là một tấm thớt lớn.
Nơi dựa tường đặt một chum nước lớn, bên trong cọ rửa sạch sẽ. Bên cạnh chum nước hai thùng gỗ, một đòn gánh.
Mèo Dịch Truyện
Bên cạnh bếp lò một cái giá, phần là tủ hai cánh, phần thành ba tầng kệ, lẽ dùng để đặt gia vị và nguyên liệu nấu ăn.
Ngoài , còn trống lớn, đủ để Ôn Vũ tùy ý sắp xếp.
Ôn Vũ đặt nồi sắt lên bếp lò nhỏ hơn, từ xưởng trong gian lấy nhiều lọ sứ trắng . Nàng phân loại các loại gia vị đóng gói cẩn thận, đặt lên giá.
Lại lấy ba cái chum lớn hơn một chút đặt bên cạnh, lượt cho gạo, bột mì trắng, bột ngô . Các loại ngũ cốc khác thì dùng túi đựng, đặt trong tủ.
Nàng dùng nồi đất nấu cơm, bốn món: vịt ba chén, gà luộc, cá chanh nước vàng, thịt xào cần tây, còn nấu thêm một bát canh rau xanh đậu phụ.
Trong lúc nàng nấu cơm, Tống Vĩnh Niên dẫn bọn trẻ dọn dẹp xong chính sảnh và hai gian phòng ngủ.
Đệm tạm thời chỉ thể dùng vải bông bọc bông gòn tạm bợ như khi ở thung lũng suối nước nóng, mai cái mới.
Cơm canh dọn lên, hai đứa trẻ đều phấn khích vô cùng, nhưng vẫn đợi Tống Vĩnh Niên mang một ít sang cho Tống lão hán và Tống lão thái xong mới bắt đầu ăn.
Ăn cơm xong, Tống Vĩnh Niên tiếp tục dẫn bọn trẻ dọn dẹp nhà cửa. Ôn Vũ, thành thạo việc kim chỉ, vội vã , đến lúc ngủ xong một chiếc đệm dày mềm, trải trong phòng ngủ của Tống An Thụy.
Ga trải giường thì càng đơn giản hơn, xé một mảnh vải vặn dùng tạm, đợi nàng rảnh rỗi sẽ .
Đêm dần khuya, Tống An Thụy đầu tiên ngủ riêng, còn chút phấn khích.
Chàng trời, thấy thể ngủ , chúc ngủ ngon với Tống Vĩnh Niên và Ôn Vũ, vội vàng về phòng, lộc cộc chạy về gian phòng của .
Ôn Vũ một loại cảm giác "con lớn giữ ", nàng dáng vẻ sốt ruột của Tống An Thụy mà dở dở , "Thằng nhóc , lớn, mà ý tưởng lớn thật."
"Đây chẳng chuyện ." Tống Vĩnh Niên vỗ vai nàng, "Ta xem một chút."
Nói xong, phòng Tống An Thụy, cẩn thận kiểm tra cửa sổ cửa cái, dặn dò nhiều điều mới về.
Về đến nơi, định bế An Bảo lên giường, thấy hình bé nhỏ của nàng mắt phản chiếu ánh nến, trèo lên bàn định bưng đèn dầu.
"Cẩn thận nóng." Tống Vĩnh Niên nhanh ch.óng bước tới giúp nàng bưng, "Con bưng đèn dầu gì, định tịnh phòng ? Để nương con dẫn con ."
"Phụ , con ca ca, con ca ca!" An Bảo chu môi, "Hôm nay con ngủ cùng ca ca, ngày mai ngủ cùng nương , ngày ngủ cùng ca ca..."
Tống Vĩnh Niên và Ôn Vũ vui kìm , Ôn Vũ ôm nàng lên, "Sao ngủ cùng ca ca ?"
"Ca ca một ." An Bảo vẻ mặt nghiêm túc, "Ca ca đầu ngủ một , sẽ sợ hãi, con ở cùng ca ca, con cũng ngủ cùng nương , nên một ngày ngủ cùng ca ca, một ngày ngủ cùng nương ."
Vợ chồng hai , trong mắt tràn đầy ấm áp.
Phương châm nuôi dạy con cái của họ là tôn trọng sự lựa chọn của con, chỉ uốn nắn khi con dấu hiệu sai lệch.
Hai đứa trẻ đều ngoan ngoãn, bọn họ cũng gì đặc biệt yên tâm.
Đưa An Bảo đến sương phòng phía Đông, hai đứa trẻ xuống, Ôn Vũ dặn dò: "Ban đêm nếu dậy vệ sinh, nhất định gọi hoặc phụ các con cùng . Cửa sổ đóng kỹ cho các con , lén lút mở , cửa phòng của và phụ các con khóa, chừa cửa cho các con, đẩy là thể ..."
Ôn Vũ lẩm bẩm dặn dò một lúc lâu, Tống Vĩnh Niên ở bên cạnh yên lặng lắng , ánh đèn lay động, bóng sáng nhảy múa khuôn mặt Ôn Vũ, hai đứa trẻ đều chăm chú lắng , khóe môi khỏi cong lên.
Tuế nguyệt tĩnh hảo, gì hơn thế.