Vừa Xuyên Không Đã Làm Mẹ Ta Gánh Cả Nhà Đi Tránh Nạn - Chương 57: Hoa ---
Cập nhật lúc: 2026-03-21 22:10:06
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Vĩnh Niên chọn các loại hoa nở mùa xuân như chi t.ử, đỗ quyên, hải đường, hoa, mẫu đơn, thậm chí còn dời một cây đào từ gian trồng cửa sổ.
Những cây hoa đều chậu, y dứt khoát di thực nữa, dựa theo tập tính sinh trưởng của hoa mà đặt chúng ở những vị trí khác trong sân, những loài hoa đều là những loài trong thời đại .
Ôn Vũ ở cửa, thấy những bông hoa điểm xuyết vặn trong sân, kinh ngạc vui mừng : “Vĩnh Niên, đây là…”
Mèo Dịch Truyện
“Của mục trang trí.” Tống Vĩnh Niên mỉm Ôn Vũ: “Thích ?”
“Thích!” Ôn Vũ sức gật đầu, đưa chiếc cặp sách xong cho Tống Vĩnh Niên xem: “Ta thêu đó, đồ án hoa điểu.”
“Tốt.” Tống Vĩnh Niên chút bất ngờ, y từng thấy đồ Ôn Vũ dạo trông thế nào, ngờ tiến bộ nhanh như .
Tranh hoa điểu là một trong những nội dung mà văn nhân mặc khách trong lịch sử Hoa Hạ thích vẽ nhất, trong lịch sử nhiều danh họa về tranh hoa điểu, trong thời đại cũng ưa chuộng.
Tống An Thụy cũng ngoài vận động gân cốt, cả nhà vui vẻ hòa thuận, ngay lúc , cửa thô bạo đập vang.
Hai vợ chồng một cái, tiếng đập cửa là kẻ đến ý , Tống Vĩnh Niên chộp lấy con d.a.o phay bên cạnh, qua mở cửa.
Bên ngoài là một phụ nhân mặt mày hung tợn, thấy cửa mở , đang định mắng c.h.ử.i té tát, đột nhiên thấy con d.a.o phay trong tay Tống Vĩnh Niên, lập tức sợ hãi lùi hai bước, ôm n.g.ự.c : “Trời, đây, đây là g.i.ế.c ? Ngươi tay cầm d.a.o phay gì?”
Vừa thấy hai chữ “g.i.ế.c ”, nhiều tiểu thương và nhà của một học t.ử sống gần đó đều xúm , trừng mắt con d.a.o phay trong tay Tống Vĩnh Niên.
Triệu đại nương thấy đến đông, thêm tự tin: “Ta sống ở nhà bên cạnh, thấy hàng xóm mới, liền qua xem, nào ngờ mở cửa thấy y cầm d.a.o trong tay, thật là sợ c.h.ế.t , sợ c.h.ế.t .”
“Thì là hàng xóm.” Tống Vĩnh Niên nhận dáng vẻ của nàng chút giống với “con quỷ” bắt hôm qua, nghĩ đến đây là ai, ôm d.a.o phay lạnh một tiếng, tựa tường.
“Cửa nhà đập vang ầm ầm, còn tưởng là thổ phỉ nào, thì là hàng xóm, hiểu lầm, hiểu lầm, thật đúng là hiểu lầm.”
Vừa , con d.a.o phay trong tay y c.h.é.m một cọc gỗ bên cạnh, chỉ một nhát gần như bổ đôi cái cọc gỗ cao ngang thắt lưng.
Chiêu lẽ Triệu đại nương kinh sợ, nàng ở cửa dám bước , những lưng xem náo nhiệt, tròng mắt đảo đảo y hệt như “con quỷ” .
“Ta ngươi họ Tống ? Con trai hôm qua đến chào các ngươi, bất quá chỉ là đùa giỡn với các ngươi, ngươi dựa cái gì mà đưa y đến quan phủ?” Triệu đại nương vẻ tủi , như thể chịu bao nhiêu uất ức.
Quần chúng hóng chuyện rõ đầu đuôi thấy, lập tức : “Tiểu hỏa t.ử, xem ngươi cũng là sách, thể nhỏ nhen như ?”
“ , hàng xóm láng giềng, chỉ đùa giỡn một chút đưa đến quan phủ, thật là quá hẹp hòi!”
“Vậy chư vị ngại hỏi xem, con trai nàng hôm qua đùa giỡn với chúng thế nào. Con quỷ sáng nay lôi khỏi nhà để tống tới quan phủ, chắc hẳn ít thấy chứ?” Ôn Vũ cũng dẫn theo con ngoài, như chằm chằm Triệu đại nương.
“Ta cũng giả thần giả quỷ bắt, thì là của nhà ?”
“Nói đến, nhà từ ba năm luôn ma ám, chẳng lẽ bấy lâu nay đều giả thần giả quỷ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-xuyen-khong-da-lam-me-ta-ganh-ca-nha-di-tranh-nan/chuong-57-hoa.html.]
“Ngươi, ngươi bậy bạ gì đó, con trai chính là đùa giỡn với các ngươi mà thôi!” Triệu đại nương khăng khăng cho rằng đó là đùa giỡn, hai tay chống nạnh.
“Là ư?” Ôn Vũ : “Ta nhớ là, nhà y vì mua rẻ căn nhà của đại bá y, mới cố ý giả thần giả quỷ?”
Lời , nhiều xung quanh đều kinh ngạc ngây , ánh mắt Triệu đại nương cũng trở nên khác lạ.
Ôi trời ơi, bọn họ ở đây giúp đỡ lên án hẹp hòi nửa ngày, kết quả là bọn họ sai ?
Triệu đại nương thể nghĩ chuyện giả thần giả quỷ để mưu tính nhà của khác, mặt mũi tự nhiên là dày bình thường: “Ngươi suông một câu, dù con trai các ngươi bắt quan phủ , các ngươi tự nhiên là nghĩ đủ cách để bôi nhọ y.”
“Bôi nhọ y ư?” Ôn Vũ nhướng mày: “Vậy thì các ngươi cứ đến quan phủ hỏi thử xem, rốt cuộc là chúng bôi nhọ, là các ngươi vốn ý đồ bất chính?”
“Ngươi, ngươi…” Triệu đại nương tức giận đến mức thất thố, ánh mắt rơi Tống Vĩnh Niên: “Ngươi cứ để nàng một phụ nhân mà năng như thế ư?”
“Nương t.ử của sai.” Tống Vĩnh Niên liếc nàng một cái, bổ sung thêm: “Còn nữa, nhà chúng , là nương t.ử của chủ!”
Triệu đại nương còn gì đó, một đội quan sai từ đầu hẻm , thấy nơi vây quanh nhiều , nhíu mày đến cửa nhà bên cạnh.
Bọn họ gõ gõ cửa nhà bên cạnh: “Mở cửa mở cửa, Triệu nương t.ử, quan phủ việc, còn mau ngoài!”
Triệu đại nương liền trốn , lập tức đẩy ngoài.
Các quan sai đối chiếu , liền trói nàng bằng dây thừng, hỏi nàng phạm tội gì, quan sai cũng ngại vài câu.
Người mang , những vây xem cũng xôn xao cảm thán một trận, hóa thật sự là ' ăn cắp la làng', phí hoài thời gian của bọn họ.
Những việc thì tản rời , cũng rảnh rỗi lên trò chuyện: “Tiểu nương t.ử, ngươi là cùng phu quân của ngươi sách .”
Ôn Vũ đạo lý "bà con xa bằng láng giềng gần", cũng tìm hiểu tính cách của những hộ dân xung quanh, cũng vội về, mà là kéo Tống An Thụy : “Là con trai đến thư viện sách.”
“Ố, trông đúng là một đứa trẻ lanh lợi, nhất định tiền đồ vô lượng!” Người chuyện là một phụ nhân trẻ tuổi mặc áo quần màu xanh nhạt, trông chừng hơn hai mươi tuổi, dắt theo một cô bé năm sáu tuổi.
Nàng mật với Ôn Vũ: “Ta ngươi lẽ nhỏ hơn , họ Thẩm, sống đối diện nhà ngươi.”
Phụ nhân mặt trông tính tình sảng khoái, hai con đều lông mày rậm và mắt to y hệt .
Ôn Vũ ấn tượng ban đầu về nàng, chào hỏi một cách tự nhiên, tên của .
Trò chuyện vài câu, Yến Bảo trong sân kêu , Ôn Vũ đáp một tiếng, chào Thẩm Sơ Tình quen xong liền về.
Thẩm Sơ Tình vô tình liếc trong sân, thấy những bông hoa bên trong, kinh ngạc : “A Du, hoa ở chỗ ngươi nở sớm thế?”