Vừa Xuyên Không Đã Làm Mẹ Ta Gánh Cả Nhà Đi Tránh Nạn - Chương 74: Tiết Hoa Triều

Cập nhật lúc: 2026-03-21 22:10:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống lão hán từng qua, vui vẻ mà tả thư viện thế nào cho Tống lão thái , khiến trong lòng Tống lão thái cũng tràn đầy mong đợi.

 

Tống Vĩnh Niên là canh đúng thời gian, đoán chừng lúc trở về chính là giờ Tống An Thụy tan học. Quả nhiên, xe ngựa mới dừng , liền thấy cổng lớn thư viện từ từ mở , lâu , các thư sinh mặc áo bào xanh lục liền từ bên trong bước .

 

“Mau, xem Thụy Bảo ở , đừng bỏ lỡ.” Tống lão thái vươn dài cổ tìm , sợ rằng sơ suất một chút Tống An Thụy thấy họ, liền tự về nhà.

 

Tống lão hán từng đến đây thì bình tĩnh hơn nhiều, dáng vẻ ung dung tự tại, “Đừng vội, đừng vội. Ngũ Lang nhất định hôm nay chúng sẽ đến, đứa trẻ đó thông minh, nhất định sẽ đoán chúng đến đón nó.”

 

Lời dứt, liền thấy Tống An Thụy đeo cặp sách nhỏ tới, “Gia gia, nãi nãi, phụ .”

 

“Ây.” Tống lão thái đặt tay lên lưng , để lên xe ngựa, “Đi, , về nhà , tiên về nhà .”

 

Tống An Thụy ngoan ngoãn lên xe ngựa, đỡ Tống lão hán và Tống lão thái một tay.

 

“Đứa trẻ ngoan, mau vững, và gia gia của con còn già đến mức lên xe ngựa .” Tống lão thái nhanh nhẹn lên xe ngựa, mới vững liền đ.á.n.h giá Tống An Thụy, “Rốt cuộc vẫn là trẻ con, mới bao lâu gặp, cao lên một chút .”

 

Khi một đoàn về đến nhà, Ôn Du chuẩn sẵn cơm canh, đa là những món phù hợp cho già ăn, dễ tiêu hóa.

 

Tống lão thái bình thường họ ăn uống cũng khác mấy so với hiện tại, liền liên tục : “A Du, những thứ con cứ giữ cho các cháu ăn, chúng đang tuổi lớn mà, Thụy Bảo, Yến Bảo, mau đây ăn cơm.”

 

Vừa , nàng gắp thức ăn cho hai đứa trẻ.

 

Yến Bảo và Thụy Bảo cũng gắp thức ăn cho nàng và Tống lão hán, một bữa cơm ăn thật vui vẻ hòa thuận.

 

Ăn cơm xong, Tống lão thái phía xem cửa hàng, thấy đó đặt từng chồng sách, sờ thử nhưng sợ hỏng, chỉ nắm tay Ôn Du khen nàng tài giỏi.

 

“A Du, thấy hai vợ chồng con sống , cũng yên tâm .” Tống lão thái ngừng cảm thán, “Hai đứa kiếm bạc cũng chẳng dễ dàng gì, đừng lúc nào cũng mang nhiều đồ về cho hai lão già , hãy giữ nhiều hơn cho hai đứa.”

 

Dạo gần đây, Tống Vĩnh Niên mỗi về đều mang đồ về cho họ, khi thì đồ ăn như cá tôm thịt, khi thì đồ dùng như vải vóc.

 

“Nương, con và Vĩnh Niên giờ cũng kiếm ít, dù cho chúng phân gia , nhưng cũng nên hiếu kính hai vị chứ ạ.” Ôn Du lo hai vị tiếc của nỡ ăn nỡ mặc, bèn an ủi họ.

 

Hai vị hết lòng yêu thương và bảo vệ họ, hai vợ chồng đều ghi nhớ trong lòng.

 

Xem xong cửa hàng, hai vợ chồng đưa hai lão xem căn nhà mới mua, lẽ cả nhà họ sẽ ở đó nhiều năm.

 

Tống lão thái đầu tiên thấy căn nhà khí phách như , trong đó, cuối cùng mới yên tâm.

 

Vào những ngày lễ quan trọng như Hoa Triều Tiết, thư viện đều cho nghỉ.

 

Ôn Du chuẩn sẵn đồ ăn thích hợp để dã ngoại, còn ép nước trái cây tươi, dùng bình giữ nhiệt đựng nước sôi, mang theo , chén và các thứ khác, cả nhà mặc quần áo mới tinh, sáng sớm ngoài.

 

Đầu xuân năm nay bận rộn ngơi, thời gian ngoài chơi, họ quyết định ban ngày leo núi, tối về xem lễ rước Hoa Thần.

 

Trời chiều lòng , bên ngoài xuân quang tươi .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-xuyen-khong-da-lam-me-ta-ganh-ca-nha-di-tranh-nan/chuong-74-tiet-hoa-trieu.html.]

Chung Nam Sơn, nơi giới văn nhân mặc khách vô cùng yêu thích, là một ngọn núi đơn lẻ, mà là một dãy núi, và Thúy Hoa Sơn chính là đỉnh chính của dãy đó, còn gọi là Thái Ất Sơn.

 

Nơi họ đến hôm nay chính là Thái Ất Sơn, ở phía nam Trường An Thành.

 

Núi quá cao, vì đến đông, xe ngựa thể chạy thẳng lên đến lưng chừng núi, mấy tháng, Ôn Du và Tống Vĩnh Niên một nữa trải nghiệm cảm giác ấm ức vì tìm thấy “chỗ đỗ xe”.

 

Mãi một lúc lâu , họ mới tìm chỗ để đậu xe ngựa, đó là một bãi đất trống do dân làng chân núi trông coi, chỉ cần ba văn tiền là thể tìm chuyên trông xe ngựa.

 

Việc hẳn họ quen tay , Tống Vĩnh Niên đậu xe ngựa xong, trả tiền đồng, liền nhận một tấm thẻ gỗ nhỏ ghi , một tấm thẻ gỗ khác cùng treo ở vị trí dễ thấy xe ngựa.

 

Đã đến lưng chừng núi, leo lên đỉnh núi khá dễ dàng.

 

Người đến leo núi đông, đa phần là những nhóm ba năm thư sinh, hoặc là những gia đình như Ôn Du và Tống Vĩnh Niên cùng leo núi.

 

Tống lão hán và Tống lão thái đây ít lên núi, chỉ điều luôn là lên núi việc, khu vực Tế Liễu Doanh địa thế bằng phẳng, gần đó núi, đây là đầu tiên hai vị lên núi du ngoạn, chỉ cảm thấy vô cùng mới lạ.

 

Hai lão thể khỏe mạnh, hai đứa trẻ vì vui mừng cũng thấy leo núi mệt, dọc đường đùa giỡn, thế mà chỉ mất hơn nửa canh giờ lên đến đỉnh núi.

 

Mới lên núi bao lâu, họ phát hiện phía một hồ nước nhỏ, mặt hồ lấp lánh ánh nước, vài chiếc thuyền nhỏ đang trôi.

 

Cứ một đoạn đường, thấy tụ tập thơ.

 

Tống An Thụy từng thử thơ, chỉ lắng tai , thấy những bài thì dừng chân một lát, xem quen .

 

Quả nhiên y gặp vài vị sư thường thấy ở thư viện, y tiến lên chào hỏi, trò chuyện vài câu theo gia đình tiếp.

 

Yến Bảo đặc biệt hứng thú với những bông hoa dại, mỗi thấy đều ghé qua ngửi, kỹ, gặp bông nào thích thì hỏi Tống Vĩnh Niên liệu thể trồng một cây .

 

Kiếp Tống Vĩnh Niên cũng sở thích khá rộng, hoa chim cá côn trùng, trừ những loại côn trùng Ôn Du sợ, đều chơi qua cả, gần như giống một trẻ tuổi, hiểu về hoa cỏ cũng nhiều.

 

Hắn luôn kiên nhẫn giảng giải cho bọn trẻ đây là cây gì, là hoa gì, trồng thế nào mới .

 

Mèo Dịch Truyện

Tống lão hán và Tống lão thái núi nước trong mà cảm thán, “Ngày xưa lên núi việc, bao giờ nghĩ đến việc ngắm cảnh núi, chỉ nhanh ch.óng xong việc, kẻo trời tối khó xuống núi.

 

Suốt mấy tháng qua đường , trong lòng chỉ nghĩ đến việc khi vượt qua ngọn núi còn bao nhiêu ngọn núi nữa vượt.

 

Giờ nhà, đất, cuộc sống so với khi đó khá hơn bao nhiêu , thực sự dám nghĩ, lúc vượt qua thế nào.”

 

Nửa đời của hai lão đều sống trong cảnh chỉ đủ ăn, khi lo cho Tống Vĩnh Niên ăn học, bao nhiêu năm đó là bấy nhiêu năm dám ăn no bụng.

 

“Cha, nương, giờ đây chẳng khổ tận cam lai .” Ôn Du mà thấy chút xót xa.

 

Kiếp nàng và Tống Vĩnh Niên chịu đựng bao nhiêu năm, cuối cùng cũng kết hôn, mà trong khoảnh khắc cuối cùng của hôn lễ, xui xẻo đèn chùm rơi trúng đầu mà c.h.ế.t.

 

Khi mở mắt , cuộc sống yên còn nữa, suốt chặng đường chạy nạn, nàng và Tống Vĩnh Niên may mắn nhặt hai mạng sống và hai đứa con ngoan ngoãn hiểu chuyện, còn Tống lão hán và Tống lão thái, hai lão vĩnh viễn sẽ rằng, con trai thứ ba và con dâu thứ ba của họ c.h.ế.t trong căn nhà tồi tàn từ lâu .

 

 

Loading...