Vừa Xuyên Không Đã Làm Mẹ Ta Gánh Cả Nhà Đi Tránh Nạn - Chương 78: ---

Cập nhật lúc: 2026-03-21 22:10:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

PHÂN CÔNG

 

Cả gia đình họ một nữa tỉ mỉ kể những gì giỏi mặt Tống Vĩnh Niên và Ôn Vũ.

 

Từ Đại lang tên là Từ Minh Chi, Nhị lang tên là Từ Lập Chi, trưởng nữ tên là Nhẫn Đông, ấu nữ tên là Tri Tân.

 

Ôn Vũ hỏi Từ Phóng đây quản lý việc kinh doanh gì.

 

Từ Phóng là giỏi thấu lòng , đoán Ôn Vũ lẽ y tiếp tục quản lý việc kinh doanh, liền vội vàng : “Trước đây tiểu nhân quản lý tiệm gấm vóc, chủ cũ tổng cộng ba tiệm gấm vóc ở Trường An và Hàm Dương, đều do tiểu nhân quản lý.”

 

“Vậy Tưởng nương t.ử thì , nàng nấu món gì?” Ôn Vũ hỏi.

 

“Bẩm nương t.ử, nô tỳ vốn là Thục địa, giỏi các món ăn đậm vị ở đó, học hầm canh, nấu cháo, các món mì cũng một ít.” Tưởng Nguyên Sương còn nắm rõ Ôn Vũ thích ăn gì, liền kể hết những món .

 

“Hôm nay các ngươi hãy nghỉ ngơi nửa ngày . Từ Phóng, lát nữa sẽ dẫn ngươi đến cửa hàng xem qua, nhận . Từ ngày mai, ngươi tạm thời theo trông coi cửa hàng, cháu trai phu quân cũng ở trong cửa hàng, việc kinh doanh ngươi hãy dẫn dắt y nhiều hơn.

 

Tưởng nương t.ử, nàng cứ bận rộn trong bếp, việc quét dọn giặt giũ trong nhà giao cho nàng. Minh Chi theo lang chủ các ngươi, Nhẫn Đông thường ngày theo , nàng giỏi kim chỉ, việc may vá trong nhà ít đều giao cho nàng.

 

Công t.ử các ngươi hiện giờ đang học ở thư viện, Lập Chi sẽ thư đồng cho y, y tan học về nàng sẽ gặp y. Tri Tân tạm thời hãy chơi cùng đại cô nương, cần quá nhiều việc.

 

Nhà quy củ nặng nề như , chỉ cần các ngươi thành thật việc, đừng ý nghĩ sai trái gì, tự nhiên sẽ bạc đãi các ngươi. Nếu để các ngươi ý nghĩ nên , cũng đủ thủ đoạn.”

 

Gia đình họ Từ đồng loạt đáp lời, thấy Tống Vĩnh Niên vẫn gì, liền việc nhà đều do Ôn Vũ chủ, đối với Ôn Vũ càng thêm cung kính, chút nào cũng dám vì nàng trẻ tuổi mà thái độ lơ là.

 

Ôn Vũ hài lòng gật đầu, nụ ôn hòa, rõ chuyện phát tiền lương tháng, bảo họ nghỉ ngơi .

 

“Cảm giác giải phóng đôi tay thế nào?” Tống Vĩnh Niên trêu chọc Ôn Vũ: “Nương t.ử thật uy phong, hầu trong nhà đều giao cho nàng quản lý .”

 

“Chàng đúng là kiếm sự nhàn nhã .” Ôn Vũ nguýt y.

 

“Nếu xen lời, chỉ khiến họ cảm thấy lời nàng trọng lượng.” Tống Vĩnh Niên véo nhẹ tay Ôn Vũ.

 

Yến Bảo chỉ nghĩ rằng nàng sẽ thêm một bạn chơi cùng, chống cằm suy nghĩ xem họ sẽ chơi gì.

 

Ôn Vũ vẫn bận lòng chuyện cửa hàng, nghỉ ngơi một lát liền xem cửa hàng.

 

Đến nơi quả nhiên thấy Tống An Dư bận rộn ngớt, một bên xem một lúc, thấy y tính toán vấn đề gì sai sót, chỉ là tính toán quá chậm, phía xếp thành một hàng dài .

 

Nàng đến quầy, hiệu xếp thành hai hàng, Tống An Dư cũng thời gian để thán phục nàng tính toán nhanh đến mức nào, bận đến toát mồ hôi hột, may mà vẫn xảy sai sót nào.

 

Bận rộn gần hai canh giờ, sắp đến giờ học trò tan học từ thư viện, dần ít , sợi dây căng thẳng của y mới giãn : “Tam thẩm, may mà về, nếu một cháu, thật bận đến bao giờ.”

 

“Tuy tính chậm, nhưng sai sót, luyện tập nhiều hơn là .” Ôn Vũ đưa cho y một quyển sổ sách đầy, hiệu y đối chiếu các khoản mục: “Ngày mai sẽ một chưởng quỹ họ Từ đến, lát nữa sẽ dẫn ngươi nhận , ngươi hãy học hỏi y nhiều hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-xuyen-khong-da-lam-me-ta-ganh-ca-nha-di-tranh-nan/chuong-78.html.]

 

Ta còn trông cậy ngươi giúp trông coi chi nhánh ở Hàm Dương đó, nếu ngươi thể tự điều hành một chi nhánh, tiền lương tháng cấp cho ngươi sẽ chỉ là tiền lương hiện tại, ngươi sẽ phần chia lợi nhuận.”

 

Tống An Dư mắt sáng rỡ, y cửa hàng kiếm bao nhiêu tiền, hì hì : “Tam thẩm, cháu nhất định học thật giỏi, đợi kiếm bạc, sẽ cho các đều học.”

 

Nói xong, y cúi đầu nghiêm túc tính toán sổ sách, Ôn Vũ một lát, liền phát hiện y tính toán vài mẹo nhỏ, khỏi hài lòng gật đầu.

 

Lúc chỉ lác đác vài khách đến, Ôn Vũ lấy sổ sách mới ghi chép, thấy tiếng bước chân, tưởng rằng khách, ngẩng đầu lên mới phát hiện là Từ Phóng.

 

Từ Phóng thấy Ôn Vũ, tiên hành lễ, chủ động : “Đại nương t.ử, tiểu nhân dám nghỉ ngơi nhiều, liền hỏi lang chủ, lang chủ và tiểu nhân cửa hàng ở , tiểu nhân liền tự đến.”

 

Mèo Dịch Truyện

“Ngươi đến đúng lúc thật, khéo lúc ít , dẫn ngươi xem .” Ôn Vũ giải thích chi tiết cho y giá cả các loại hàng hóa trong cửa hàng cũng như những khác trong cửa hàng, dẫn y sân gặp Kỷ Ứng.

 

Từ Phóng đây vốn là quản lý kinh doanh, những việc quen thuộc, nhanh bắt nhịp . Đợi các thư sinh chép sách đến, y từng một nhận , đến khi sắp đóng cửa, y nhanh ch.óng tổng hợp các khoản mục thu chi trong ngày.

 

Tốc độ nhanh đến kinh ngạc, Tống An Dư đối với y cũng nhiệt tình hơn vài phần, theo y thỉnh giáo.

 

Khi trở về, Tống An Thụy gặp Lập Chi , y thấy Ôn Vũ liền xán : “Nương, con thư đồng ?”

 

.” Ôn Vũ xoa đầu y: “Lập Chi lớn hơn con vài tuổi, cứ để y luôn theo con.”

 

Tưởng Nguyên Sương dường như thể hiện tài nấu nướng của , tới tám món mặn một món canh, lúc mới bưng đồ ăn lên bàn. Thấy Ôn Vũ về, liền : “Đại nương t.ử về , nô tỳ còn thêm vài món điểm tâm, đợi ăn cơm xong sẽ mang đến cho .”

 

“Tốt.” Ôn Vũ gật đầu, : “Ta ý của nàng, nhà chúng nhiều, bình thường đồ ăn đủ là .”

 

“Dạ.” Tưởng Nguyên Sương đáp lời, tiến lên giúp Ôn Vũ gắp thức ăn.

 

“Các ngươi cũng ăn cơm , chúng ăn cơm cần hầu hạ.” Ôn Vũ xua tay bảo họ cũng ăn cơm, bận rộn đến lúc , chắc cũng đều đói .

 

Nghe lời, nhà họ Từ liền đều lui xuống.

 

Cả nhà đều hài lòng với tay nghề của Tưởng Nguyên Sương, món điểm tâm cũng hương vị miệng, mang chút vị ngọt nhẹ, nhưng hề ngấy.

 

Ngày hôm , Ôn Vũ và Tống Vĩnh Niên thức dậy, hai vợ chồng mặc xong quần áo, mở cửa liền thấy Nhẫn Đông đang bưng nước nóng đợi bên ngoài.

 

“Lang chủ, nương t.ử.” Nhẫn Đông khom hành lễ, đặt chậu nước nóng xuống xong, quy củ bên cạnh Ôn Vũ hầu hạ nàng rửa mặt.

 

Ôn Vũ quen để khác hầu hạ thứ, tự rửa mặt xong, bàn trang điểm chải tóc, Nhẫn Đông theo sát: “Nương t.ử, nô tỳ đây từng học chải tóc, các kiểu tóc thịnh hành đều .”

 

Nghe đến đây, Ôn Vũ mỉm đưa lược cho nàng: “Ta là vụng về nhất khoản chải tóc, e rằng nhờ cậy nàng hết .”

 

Trời mỗi ngày nàng thấy bao nhiêu cây trâm cài tóc , b.úi những kiểu tóc tinh xảo , cảm thấy khó chịu bao!

 

 

Loading...