Vừa Xuyên Không Đã Làm Mẹ Ta Gánh Cả Nhà Đi Tránh Nạn - Chương 88: ---Ta còn có thể cho con nhiều hơn

Cập nhật lúc: 2026-03-21 22:10:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ân Niệm quyết định ngày hôm sẽ cùng con gái ăn, nàng thức dậy từ sớm, trong sân bao nhiêu vòng mới phía .

 

Khi đó trời còn sớm, Ôn Vũ và những khác cũng mới thức dậy. Tống An Thụy mặc viện phục của thư viện, ăn sáng xong liền vác cặp sách đến thư viện sách.

 

Cặp sách của bé cũng ưa chuộng, Ôn Vũ và Tống Vĩnh Niên cũng cho một lô, bày bán ở thư quán phía .

 

Ân Niệm một lòng bồi dưỡng tình cảm với Ôn Vũ, nàng theo Ôn Vũ dạo một vòng ở cửa hàng phía , cùng Ôn Vũ đến cửa hàng mới.

 

Thẩm Sơ Tình hôm nay cũng mặt, nàng dẫn thợ đến cửa hàng đo đạc kích thước, Chi Nhu ở bên cạnh ngoan ngoãn lắng , học cách Thẩm Sơ Tình giao tiếp với .

 

Hai con thấy Ân Niệm bên cạnh Ôn Vũ, sững sờ một chút. Thẩm Sơ Tình hỏi: “A Du, đây là tỷ tỷ của , đây từng còn một tỷ tỷ?”

 

Không phụ nữ nào thích khen trẻ trung, đặc biệt là vẻ mặt của Thẩm Sơ Tình thể hiện rằng, nàng thật sự nghĩ Ân Niệm là tỷ tỷ của Ôn Vũ.

 

“Sơ Tình , A Du nhắc đến .” Ân Niệm cong môi : “Chỉ là, tỷ tỷ của A Du, là nương của con bé, gọi là Ân dì là .”

 

Thẩm Sơ Tình trợn tròn mắt, vội vàng hành lễ: “Thì là nương của A Du, là mắt kém . Ân dì, thường ngày dưỡng nhan thế nào mà trông lớn hơn A Du bao nhiêu cả.”

 

“Bẩm sinh như , dưỡng nhan gì cả.” Ân Niệm , những năm vì tìm Ôn Vũ, nàng quả thực tốn bao nhiêu công sức khuôn mặt , thậm chí bộ cánh lộng lẫy ngày hôm qua cũng là vì gặp Ôn Vũ mà mới ăn diện như .

 

“Thì .” Thẩm Sơ Tình vô cùng ngưỡng mộ, nhớ Chi Nhu cũng ở đây, vội vàng kéo con bé đến giới thiệu: “Chi Nhu, đây là Ân nãi nãi của con, là nương của Ôn dì con đó.”

 

Thẩm Chi Nhu ngoan ngoãn chào hỏi, Ân Niệm vội vàng tháo hai chiếc vòng tay tặng cho hai con lễ vật mắt.

 

Ôn Vũ và Thẩm Sơ Tình bàn bạc xong, quyết định tên của câu lạc bộ sẽ lấy một cái tên dân dã một chút, gọi rõ ràng là “Thiên Kim Các”.

 

Hai thống nhất rằng đầu bếp và các nhân viên phục vụ việc bên trong đều do Ôn Vũ huấn luyện. Còn việc trang trí ban đầu, Ôn Vũ sẽ đưa ý tưởng, đó Thẩm Sơ Tình phụ trách giám sát và nghiệm thu.

 

Sau khi bàn bạc xong xuôi chuyện, Ôn Vũ và Ân Niệm lâu, họ dán quảng cáo tuyển dụng ở cửa rời .

 

Ân Niệm luôn cùng Ôn Vũ, cũng phúc thưởng thức nhiều loại bánh ngọt và các món tương tự ở nhà, nàng ngừng khen ngợi những ý tưởng của Ôn Vũ.

 

Buổi chiều, xe ngựa chở vải vóc và các loại đồ vật khác của Ân Niệm đến. Nàng trực tiếp bảo thợ may ghi đo của Ôn Vũ, thậm chí thèm chọn lựa, liền sai mang tất cả các loại vải may y phục cho Ôn Vũ.

 

Ôn Vũ chút ngỡ ngàng, cảm thấy sự hiểu của nàng về các gia đình quyền quý thời cổ đại vẫn còn chút sai lệch.

 

Những cỗ xe ngựa tiếp theo cũng chở đủ loại đồ đạc, gần như chất đầy cả sương phòng phía bên .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-xuyen-khong-da-lam-me-ta-ganh-ca-nha-di-tranh-nan/chuong-88-ta-con-co-the-cho-con-nhieu-hon.html.]

Ân Niệm nhớ thời cơ mà nàng bàn bạc với Ngọc Thiền ngày hôm qua, chỉ cảm thấy bây giờ chính là một thời cơ . Nàng kéo Ôn Vũ : “A Du, thấy căn nhà con đang ở bây giờ vẫn còn nhỏ, con xem mới bấy nhiêu đồ mà chỗ để .

 

Chúng ở Trường An còn một căn nhà sáu lối lớn, là, tặng căn nhà đó cho con, chúng chuyển đến căn nhà đó mà ở. Ta sẽ cho dọn riêng một sân nhỏ, để con đặt những món trang sức và y phục .

 

Còn nữa, bây giờ gia nhân trong nhà đều tươm tất, nhãn quan của con , nhưng dù nhân lực vẫn đủ, sẽ chọn thêm vài nha và bà t.ử đến hầu hạ con.”

 

Ôn Vũ nhớ khi còn nhỏ, gia nhân trong nhà đến mấy trăm , riêng hầu hạ nương nàng vài chục , chuyên trách pha , chuyên trách điểm tâm, lau dọn, quét tước, thậm chí thợ thêu cũng nuôi ba bốn .

 

Khi dùng bữa thì chuyên bày món, ăn hoa quả thậm chí còn đút tận miệng, là “tay , miệng há ăn” cũng chỉ hơn chứ kém.

 

“Nương, con con sống thoải mái hơn, nhưng nơi chúng đang ở bây giờ . Hai đứa trẻ quen sống ở đây, Thụy Bảo vẫn còn học ở thư viện, sống ở đây cũng thuận tiện cho thằng bé đến thư viện.” Ôn Vũ chút dở dở .

 

…” Ân Niệm luôn cảm thấy Ôn Vũ chịu thiệt thòi, căn nhà trong mắt nàng còn bằng những căn ở điền trang của khác. Ôn Vũ chuyển , nàng cũng con gái vui, đành tạm thời gác chuyện nhà cửa.

 

“Con chuyển nhà, sẽ đổi cho con một ít đồ nội thất hơn nhé.” Ân Niệm linh cơ một động, nhanh ch.óng khi Ôn Vũ kịp mở lời: “Lần con cần, đồ nội thất dùng thoải mái, cũng cho thể.

 

Còn những hầu hạ bên cạnh, con thấy nhiều dùng quen, sẽ phái năm sáu tâm phúc, đàng hoàng đến cho con, con cứ tùy ý sắp xếp. Hoặc là, tất cả những việc vặt cứ giao cho quản lý, nhất định sẽ để con cảm thấy ý.”

 

Ôn Vũ vẻ mặt quan tâm xen lẫn cẩn trọng của nàng, trong lòng cảm động, cuối cùng Ân Niệm thất vọng nữa, liền gật đầu: “Những chuyện đây con cũng từng học qua, thì phiền nương .”

 

Nàng , sở dĩ Ân Niệm gì đó cho nàng, nào là sắm thêm y phục, nào là thêm trang sức, ngoài mong nàng thể sống hơn.

 

“Có gì mà phiền phiền chứ, con là con gái , chỉ mong con thể gần gũi nhiều hơn một chút.” Ân Niệm vui vẻ đồng ý: “Người hầu hạ con sẽ tự lựa chọn, tuyệt đối sẽ loại hồ mị t.ử bất an phận nào.

 

Đợi các nàng đến , nếu ai lời con quản giáo, con cứ việc với , sẽ trừng phạt nàng . Nhà chúng ở Trường An cũng vài cửa hàng , hiểu nhiều về việc kinh doanh những thứ , đều giao hết cho quản sự.

 

Nếu con thích kinh doanh, sẽ cho tìm tất cả khế đất của những cửa hàng đó giao cho con, để con quản lý, sẽ càng yên tâm hơn. Các quản sự trong cửa hàng của chúng đều là những đáng tin cậy, con cứ tùy ý sai khiến là .”

 

“Vâng.” Ôn Vũ đồng ý ngay, trong lòng chút áy náy.

 

Sự bụng của Ân Niệm đối với nàng khiến nàng vô cùng tham luyến, nhưng nàng luôn cảm thấy, đây là nàng chiếm đoạt của khác, nên cảm thấy hổ thẹn.

 

Dường như nhận thấy sự bất an trong lòng Ôn Vũ, Ân Niệm nào sự bất an của nàng nguyên do thực sự, chỉ nghĩ Ôn Vũ vẫn còn quen thuộc với , nên ngại nhận những thứ nàng ban tặng.

 

Ân Niệm an ủi: “A Vũ, chỉ mỗi con là nữ nhi, những thứ của , ngoài con còn thể cho ai đây? Sớm muộn gì cũng là của con, nay chẳng qua là sớm hơn một chút mà thôi.

 

Mèo Dịch Truyện

Nếu con thật sự cảm thấy ngại nhận những thứ , thì hãy ở bên nhiều hơn, dỗ dành , còn thể cho con nhiều hơn nữa.”

 

 

Loading...