Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 102: Mỹ vị!

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .

Beta: Rya

Ngày đầu tiên khai trương của quán gà rán Thất Thất kinh doanh vô cùng , thế nên tới lúc bận nhất, Cố Hoài Dục cũng phụ tiếp khách.

Trước khi họ rời khỏi quán, còn đặc biệt đóng gói ít gà rán mang về trường.

Sau khi ăn quen cơm của Lâm Sở Trì ăn cơm hộp, cả đoàn phim đều cảm thấy cơm hôm nay ngon. Biết họ mang gà rán về mời, nhân viên trong đoàn cực kỳ vui.

“Thất Thất, chị quá hiểu em , thế mà buổi tối em ăn no.” Nữ chính là đầu tiên chạy tới, ôm lấy cánh tay Lâm Sở Trì .

Vào giờ cơm tối, cô khẩu vị nên chỉ húp một bát canh, bây giờ sắp bắt đầu cảnh đêm, bỗng nhiên cảm thấy đói. Vừa nãy còn nghĩ cần bảo trợ lý mua chút đồ ăn về , ngờ Lâm Sở Trì mang gà rán tới.

Vốn dĩ sắp phim, nhưng gà rán nguội mất sẽ ngon. Đạo diễn Vương ngửi mùi, tới lấy cho một hộp, đó vung tay bảo ăn xong .

Gà rán đều do nhân viên , nhưng mùi vị tệ, đặc biệt là độ tươi của nguyên liệu, chỉ dựa điểm thể đ.á.n.h bại nhiều thương hiệu gà rán thị trường.

Gà rán ngoài giòn trong mềm hương vị tươi ngon, khiến ăn một miếng hai miếng, căn bản dừng .

Vốn dĩ nhiều bữa tối ngon miệng mấy, lúc gặm gà rán thơm phức, quả thật là quá ngon.

“Ngon, hổ là quán gà rán do Thất Thất cô mở, gà rán ngon hơn chỗ khác bán nhiều.”

, gà rán mắt, ăn thơm giòn.”

Được Lâm Sở Trì chỉ điểm, phiến vảy ở bề mặt gà rán chiên , c.ắ.n xuống một miếng giòn rụm thơm ngon, ngon mà ngấy.

“Thất Thất, quán của cô ở , đợi thời gian sẽ tới ủng hộ.”

“Ngon quá, còn ngon hơn gà rán ăn đây, thịt gà bên trong ăn mềm tươi.”

“Chắc chắn con trai sẽ thích, hôm khác dẫn nó ăn.”

“Thất Thất, nhà ở bên trường tiểu học Thực Nghiệm, cô cân nhắc mở một chi nhánh bên đó ?”

“Chi nhánh thể mở nhanh như thế .” Lâm Sở Trì .

“Vậy lúc mở chi nhánh, nhớ ưu tiên cân nhắc gần chỗ nhà nha.”

Người chuyện ăn cơm chùa quét lá đa, cố tình lời dễ nịnh cô, mà là thật lòng cảm thấy gà rán ngon, cảm thấy nếu gần nhà thể , ăn gà rán cần tìm quán khắp nơi.

“Học sinh tiểu học năng lực chi tiêu gì, Thất thất, nếu cô mở chi nhánh thì thể cân nhắc gần chỗ nhà , khu nhà một trường cấp hai một trường cấp ba, còn mấy trường mẫu giáo.”

“Cô cho rằng học sinh tiểu học bây giờ giống như hồi chúng , thằng cháu học tiểu học, tiền mừng tuổi còn nhiều hơn tiền tiết kiệm của .”

Lâm Sở Trì thấy chi nhánh của còn bóng dáng, họ cãi về địa chỉ chi nhánh, khỏi thành tiếng.

Sau khi quán gà rán Thất Thất khai trương, việc buôn bán lên từng ngày, đặc biệt là khi tuyên truyền chọn dùng nguyên liệu tươi mới tung ngoài, nhiều phụ đều sẽ ưu tiên dẫn con tới đây khi con đòi ăn gà rán.

Thế cũng thôi, đạo diễn Vương còn chủ động đề nghị quảng cáo cho quán gà rán trong phim.

Sở dĩ ông như cũng coi như là qua , ai bảo Cố Hoài Dục nể mặt như , chỉ ca khúc đầu phim cho “Ngày hè”, còn ca khúc kết thúc phim, thậm chí còn đóng vai khách mời.

Đạo diễn Vương cảm thấy nhân tình nợ quá lớn, khi quán gà rán cổ phần của , chủ động quảng cáo.

Vốn dĩ theo kế hoạch, bộ phim hơn ba tháng, nhưng cả đoàn phim đều vô cùng nhiệt huyết, kết quả tới ba tháng sắp xong.

Họ hăng hái như chủ yếu là bữa trưa và bữa tối treo phía , mỗi ngày khi chỉ một mục tiêu, đó chính là tan sớm, ăn cơm sớm.

Cũng vì , nếu lúc ai phim pass dẫn tới , từ đó khiến thể ăn cơm đúng giờ, điều đó tuyệt đối thể khiến quần chúng phẫn nộ.

Thế là các diễn viên “ngày hè” vô cùng bận rộn, bận thuộc lời thoại, bận đối diễn , còn bận tăng cường luyện tập, lúc thể thả lỏng duy nhất đại khái chính là lúc ăn cơm.

Chính vì sức mạnh ăn cơm tích cực khiến hiệu suất của đoàn phim vô cùng cao, cao tới mức đạo diễn Vương chấn kinh.

Là đạo diễn, phim thể đóng máy sớm, chắc chắn ông vui, nhưng nghĩ tới khi đóng máy thể ngày ngày ăn cơm do Lâm Sở Trì nấu, ông chút nuối tiếc.

Thân là đạo diễn, ông cũng suy nghĩ , càng đừng khác.

Quay thêm một ngày sẽ đốt thêm kinh phí một ngày, phim xong còn để dành tiền hậu kỳ, tuyên truyền các thứ, dĩ nhiên thể bởi vì ăn thêm vài bữa cơm ngon mà cố ý lãng phí thời gian.

cả đoàn phim đều mặt ủ mày chau, bày bộ dạng kết thúc, để khích lệ họ, đạo diễn thương lượng với Lâm Sở Trì, đó tung tin tức, bày tỏ tiệc đóng máy sẽ do cô nấu.

Có thể gọi là tiệc, chắc chắn vài món ăn là thể gánh , thấy tin , trong đoàn phim lập tức tinh thần hẳn.

Có tiệc đóng máy treo mặt, sự hăng hái đó của họ trở , đầy mấy ngày xong mấy cảnh cuối cùng.

Trải qua gần ba tháng, cuối cùng đoàn phim cũng đóng máy. Đừng đạo diễn, ngay cả theo dõi cả quá trình như Lâm Sở Trì cũng cảm giác mất mát.

“Không nỡ ?” Cố Hoài Dục phát giác cảm xúc của cô, ánh mắt rơi lên mặt cô.

Lâm Sở Trì lắc đầu gật đầu, nhất thời cũng tâm trạng của lúc : “Không ngờ phim cũng nhanh.”

“Nội dung của phim vườn trường điểm khó gì, nhanh cũng bình thường.”

Phim đóng máy, tiếp theo các diễn viên thể thở phào một , nhưng Lâm Sở Trì còn bận rộn cho tiệc đóng máy – chuyện cuối cùng của đoàn phim.

Nói tới đoàn phim, thật sự thuê uổng gian phòng ăn đó, chỉ dùng tới lúc phim, lúc ăn cơm thường ngày cũng dùng tới, bây giờ tiệc đóng máy cũng thể tổ chức ở đây.

Diễn viên quần chúng cần tham gia tiệc đóng máy , cộng thêm diễn viên khác bởi vì lịch trình mà rời , cho nên cuối cùng còn cũng chỉ ba mươi .

Lâm Sở Trì hỏi rõ con đại khái, dựa theo ba bàn tiệc để chuẩn . Để thể ăn bữa tiệc lớn sớm một chút, trong đoàn đều chủ động tới phụ giúp.

Nếu là tiệc, vốn dĩ Lâm Sở Trì còn nghĩ cần nấu vài món ăn khá cao cấp , nhưng hỏi suy nghĩ của họ đối với món ăn, phát hiện khẩu vị của họ đều khá đơn giản, nên chuẩn quá màu mè.

Người đông sức lớn, nhiều phụ như , nấu ba bàn tiệc vẫn nhanh.

Trong quá trình nấu nướng, kỹ thuật dùng d.a.o, độ thành thục xử lý nguyên liệu của Lâm Sở Trì khiến kinh hô một trận.

Đạo diễn Vương lân la tới hỏi: “Thất Thất , cô hứng thú tham gia cuộc thi mỹ thực , một bạn cũ dạo lên kế hoạch một chương trình mỹ thực.”

Tuy cảm thấy với tay nghề của cô, tham gia cuộc thi sợ là thể trực tiếp nghiền ép tất cả, khiến cho phần chương trình gì đặc sắc. đạo diễn Vương bày tỏ ông chỉ đề cử một thích hợp mà thôi, điểm đặc sắc đó là vấn đề của đạo diễn, liên quan tới ông .

Chương trình trả thù lao cho tuyển thủ cao, phần lớn đầu bếp nguyện ý tham gia cũng vì tiền, chủ yếu vẫn là vì danh khí hoặc quảng cáo cho quán của .

Nếu tiền nhiều, chừng Lâm Sở Trì sẽ cân nhắc một chút, nếu tiền nhiều, thi đủ khi xuyên việt như cô hứng thú quá lớn.

Thấy cô thật sự hứng thú, đạo diễn Vương cũng khuyên thêm.

Sau khi tiệc đóng máy bắt đầu, đồ ăn nguội lên .

Thịt thỏ trần bì, thịt bò kho, tai lợn trộn, đậu nành lông xóc tỏi ớt, đậu phộng rong biển, dưa leo đập, sáu món nguội còn bài trí đơn giản, trông cực kỳ mê .

Có mặt ở đây đều là nhân viên nội bộ đoàn phim, ngoài duy nhất đại khái chính là Phùng Ngọc Ngọc, nhưng cô với Lâm Sở Trì, Cố Hoài Dục là bạn hợp tác, cộng thêm đoàn phim còn từng ăn đồ ăn đêm do quán gà rán đưa tới mấy , quan hệ giữa với cô cũng .

“Thỏ đáng yêu như thế, thể ăn thỏ, nhưng thịt thỏ trần bì trông thật sự ngon.” Phùng Ngọc Ngọc xuống nhịn trò.

Vốn dĩ còn khách sáo một chút, đợi Lâm Sở Trì nấu xong cùng ăn, nhưng đồ ăn lên bàn, họ liền chút nhịn nước bọt.

Thế là khi Lâm Sở Trì lên tiếng bảo họ ăn , cuối cùng họ vẫn khống chế cầm đũa lên.

Sáu món nguội trông đều ngon, nhưng cuối cùng thịt vẫn hấp dẫn hơn. Ví dụ Phùng Ngọc Ngọc, vươn đũa về hướng thỏ mà cô mới khen đáng yêu .

Thịt thỏ trần bì tỏa mùi thơm đặc hữu của trần bì, ngửi vô cùng khai vị, ăn miệng khô mà xơ, càng nhai càng thơm.

Thỏ ngon thật.

Cho một miếng thịt thỏ miệng, mắt của Phùng Ngọc Ngọc sáng lên, lập tức gắp thêm một miếng nữa. Thịt thỏ trong khô cay thơm ngát mang theo cái khoan khoái của trần bì, là ngon, ăn thơm mà ngán, hồi vị vô tận.

 

Thịt thỏ nấu trần bì (vỏ quýt)

“Không ngờ thịt thỏ còn thể dùng trần bì nấu, quá ngon.”

“Thịt thỏ dai thật, vị trần bì ăn khiến dày mở tung .”

“Vừa thơm ngon, từng ăn thịt thỏ nào ngon như thế .”

Hiển nhiên, chỉ Phùng Ngọc Ngọc cảm thấy thỏ ngon, nếm xong cũng đều thích.

ăn liền mấy miếng thịt thỏ, cho tới khi ánh mắt phát hiện dĩa thịt bò kho bên cạnh gắp gần hết, lúc mới dịch đũa.

Mùi vị thịt bò kho cũng ngon, loại khẩu cảm nhừ mà xơ, cực kỳ thấm vị, vẫn khiến cô ăn ngừng.

 

Bò kho

Mới đầu còn khá dè dặt, ăn mãi ăn mãi bắt đầu giành .

Cố Hoài Dục cô sẽ cực kỳ để ý đồ ăn nấu, nhưng vẫn dùng bát đựng mỗi món một ít khi ăn.

Mọi để cho ai, dĩ nhiên sẽ gì.

Có tiệc thể rượu, bàn rượu vang rượu trắng đều , đạo diễn Vương cầm ly rượu ăn đồ ăn, chỉ cảm thấy mấy món ăn đều cực kỳ thích hợp đồ nhắm.

Ông gắp một đũa tai lợn cho trong miệng, thật sự yêu cái cảm giác giòn sực đó .

Vốn dĩ ở trường hợp , thể nào kính rượu vài ly, nhưng lúc đại khái đồ ăn quá săn đón, cảm giác nhiều thêm một câu sẽ ăn ít vài miếng, đều chuyên tâm ăn.

Đạo diễn Vương bọn họ còn uống rượu, kiểu thích uống rượu như Phùng Ngọc Ngọc trực tiếp vùi đầu ăn, thịt bò kho miệng, đũa của cô gắp sẵn đậu nành lông xóc tỏi ớt, phun vỏ đậu nành lông, cô gắp một đũa dưa leo đập.

Dưa leo đập do Lâm Sở Trì cực kỳ thấm vị, dưa leo giòn hút đầy nước trộn, ăn cực kỳ ngon.

 

Dưa leo trộn

Ăn mãi ăn mãi, Phùng Ngọc Ngọc phát hiện ăn dưa leo đập và đậu phộng rong biển cùng càng tư vị, trực tiếp dùng thìa xúc một ít cho trong bát.

Phân lượng của món nguội thật sự ít, Lâm Sở Trì trực tiếp lấy chậu lớn nấu ăn bình thường đựng, thế nhưng đợi khi món nóng bắt đầu đưa lên, món nguội bàn quét sạch, ngay cả mấy đóa hoa cô khắc để trang trí cũng miệng ai .

So với món nguội, mùi thơm của món nóng càng bá đạo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-102-my-vi.html.]

Thịt kho, chân giò hầm, gà hầm ngũ vị, cá hố chua ngọt, ngó sen chiên, tôm hùm đất, cua kho, cá hoa vàng chiên giòn, cánh gà kho, đậu hũ Tứ Xuyên, canh sườn nấm cây , canh lê tuyết đường phèn ngân nhĩ.

 

Thịt kho tàu

 

Chân giò hầm

 

Cá hoa vàng chiên giòn

 

Cánh gà kho

 

Đậu hũ Tứ Xuyên

 

Canh sườn nấm cây

 

Canh lê hấp đường phèn ngân nhĩ

Một bàn đồ nóng trông quá ăn nhập, nhưng cơ bản là món mà trong đoàn phim nêu tên bày tỏ ăn, Lâm Sở Trì cố gắng hết sức thỏa mãn bọn họ.

Món ăn lên đủ, Phùng Ngọc Ngọc gọi: “Thất Thất mau tới, giành chỗ cho cô .”

Lâm Sở Trì đáp một tiếng, chia rượu gạo chuyên môn mang từ nhà tới cho các bạn xong mới tới .

Rượu gạo do cô tự ủ, bình thường cô uống rượu gì, nhưng rượu gạo thì thể uống vài ngụm. Trước đây lúc rượu ủ xong, cô còn sủi dìn rượu gạo cho Cố Hoài Dục ăn.

Vị trí giữ cho cô giữa Phùng Ngọc Ngọc và Cố Hoài Dục, cô xuống, Cố Hoài Dục đặt món nguội để dành lúc nãy ở mặt cô.

“Cảm ơn.” Lâm Sở Trì cảm ơn xong, thấy bàn chỉ ly mặt và Phùng Ngọc Ngọc trống, giơ rượu gạo cầm tới hỏi họ uống .

Vốn dĩ Cố Hoài Dục cô mang rượu gạo tới, cố tình để trống ly đợi, nếu vẫn thể uống vài ly rượu vang, lúc dĩ nhiên sẽ từ chối.

“Cô rót một chút xíu cho nếm thử .” Phùng Ngọc Ngọc từng trực tiếp uống rượu gạo, nhưng từng ăn viên ủ rượu trong quán bên ngoài, cảm thấy mùi vị , dù thì cô cực kỳ thích.

Lâm Sở Trì , rót cho cô gần nửa ly , rót cho Cố Hoài Dục một ly, cuối cùng mới rót cho .

“Ngon.” Phùng Ngọc Ngọc chỉ nếm thử một miếng thích mùi vị của rượu gạo.

“Nhiều món ăn như , món nào cũng thơm như thế, khiến xong đều hoa mắt, ăn từ .” Đạo diễn Vương khen một câu, đó dẫn đầu nâng ly rượu kính Lâm Sở Trì.

Bàn bên cạnh ăn, thấy lời ông , cố gắng nhai thịt trong miệng cầm ly lên kính rượu.

Cũng nhờ Lâm Sở Trì, họ mới trải qua mấy tháng ăn ngon uống ngon thế , cho nên chân thành kính ly rượu .

“Đạo diễn, quá khách sáo .” Lâm Sở Trì xong, uống cạn rượu trong ly.

Cố Hoài Dục thấy cô để bụng rỗng uống hết một ly rượu, nhẹ giọng : “Ăn chút đồ ăn .”

Anh dứt lời, đạo diễn Vương nâng ly kính riêng .

Đợi Cố Hoài Dục uống một ly với ông , đạo diễn Vương dồn lực chú ý lên rượu gạo: “Mọi lén lút uống rượu ngon gì ?”

Được là rượu gạo do Lâm Sở Trì ủ, ông lập tức cũng uống một ly. Mùi rượu của rượu gạo nặng, nhưng mùi vị thật sự tồi, ông uống ăn, cả vô cùng khoan khoái.

Lâm Sở Trì còn đang ăn món lạnh do Cố Hoài Dục để dành cho cô, Phùng Ngọc Ngọc bên cạnh cô thật sự vô cùng bận rộn.

Mỗi món ăn bàn đều đủ hương sắc, Phùng Ngọc Ngọc món nào cũng cảm thấy thích ăn, đáng tiếc cô chỉ một cái miệng, một đôi tay, căn bản ăn xuể.

bóc tôm hùm đất nhét trong miệng, nhịn vươn đũa về phía cua kho. Trong cua chỉ thịt cua ngon, chân gà bên trong còn non mềm thấm vị, m út nhẹ một cái thịt thể thoát xương.

Ăn tôm hùm đất và cua đều lãng phí thời gian, cô ăn xong gắp miếng thịt kho bóng bẩy óng ánh, c.ắ.n một miếng, cái cảm giác thỏa mãn khi ăn thịt quả thực khiến cảm thấy hạnh phúc.

Nhiều món ngon như , đối với cô , ăn đồ ăn đủ , nhưng khác còn bới cơm ăn kèm.

Hôm nay, món ăn hao cơm bàn quả thực quá nhiều, cơm trộn nước sốt cua cực kỳ ngon, cơm trộn đậu hũ Tứ Xuyên càng khai vị, càng đừng tới cơm trộn nước chân giò hầm và thịt kho.

“Quá ngon, cơm giao thừa nhà cũng ngon như thế .”

“Chân giò hầm đúng đỉnh, thơm nhừ, ngon ngấy dầu, cảm thấy một thể gặm hết cả cái chân giò.”

Chân giò hầm chỉ màu sắc mê , ăn da đàn hồi, thịt mềm nhũn, càng ăn càng thơm, sẽ khiến cảm thấy ngấy dầu, đúng là mỹ vị nhân gian.

, chân giò hầm ngon thật, coi như hiểu cái gì gọi là khi đủ độ lửa nó tự ngon.”

“Cua kho cũng ngon, còn ngon hơn từng ăn ở bên ngoài, cũng may gọi món , nếu bỏ lỡ món mỹ vị .”

 

 

Cua kho

“Cua khon ngon thật, chỉ cua tươi ngon, đồ ăn kèm bên trong đều ngon.”

“Là gọi, chủ yếu là nghĩ tôm hùm đất ăn thể ăn chút cua.”

Mọi khen vài câu, đó tiếp tục ăn, ăn tới mức miệng dính dầu cũng màng lau .

“Ồ, cá giòn thật.”

Phùng Ngọc Ngọc ăn một vòng, cuối cùng cũng tới cá hoa vàng chiên giòn, vốn dĩ cô ăn đủ các món ăn chiên dầu trong quán , còn tưởng sẽ kiểu món ăn cho kinh diễm nữa, nhưng cá hoa vàng miệng, ngon tới mức khiến cô nhịn cảm thán.

Cá hoa vàng chiên giòn thực sự xứng với chữ “giòn” trong tên của nó, căn một miếng giòn tới trái tim, trong lúc nhai, ngon tới mức khiến say đắm.

xong, cùng bàn vô thức cũng gắp con cá theo, ăn xong gật đầu lia lịa: “Ngon, cá ngon thật.”

So với vị chua ngọt của cá hố chua ngọt, vị tươi của cá trong cá hoa vàng chiên giòn đưa lên tới cực điểm, ăn thơm giòn mặn tươi, khiến hồi vị vô tận.

Mọi một đũa một đũa, cá hoa vàng nhanh ch.óng còn mấy con, thấy Lâm Sở Trì vẫn đang cúi đầu ăn cánh gà kho, Cố Hoài Dục đổi đũa chung gắp một con bỏ trong bát cô.

Lâm Sở Trì cảm thấy ăn một bữa cơm mà cô cần tự gắp đồ ăn, khỏi thuận theo cá hoa vàng trong bát nâng mắt .

“Còn ăn gì nữa ?” Cố Hoài Dục bắt gặp ánh mắt của cô tự nhiên hỏi.

“Không cần, tự ăn .”

Cố Hoài Dục thấy cô thực sự gì cực kỳ ăn, lúc mới thả đũa chung xuống đổi sang đũa riêng ăn.

Phân lượng món nóng cộng món nguội của bàn tiệc thật sự ít, Lâm Sở Trì ăn xong món nguội do đặc biệt để dành cho , ăn thêm mỗi món nóng một chút nữa no bảy phần .

Cô ăn cơm xưa giờ thích ăn quá no, thế là đặt đũa xuống bắt đầu húp canh. Bởi vì đó Cố Hoài Dục luôn gắp thức ăn cho cô, lúc cô múc canh cũng múc cho một bát.

Cố Hoài Dục thấy cô đặt canh mặt , cũng mặc kệ đang ăn dở đồ ăn trong bát, trực tiếp thả đũa xuống húp canh.

Nấm cây và xương sườn đều là nguyên liệu tươi, mùi vị canh hầm dĩ nhiên vô cùng tươi ngọt. Lúc hầm canh xong, Lâm Sở Trì tiện tay rắc chút cẩu kỷ , khiến canh chỉ dinh dưỡng ngon miệng, trông cũng .

Cố Hoài Dục thổi nhẹ canh trong thìa, húp xong chỉ cảm thấy tươi ngọt khắp khoang miệng.

Rất nhiều hầm canh đều là canh ngon, nhưng nguyên liệu tệ, ném thì lãng phí, nhưng ăn mùi vị .

Canh do Lâm Sở Trì hầm nhược điểm , canh ngọt, đồng thời sườn cũng cằn, ngược ăn mềm thơm, nấm cây giòn sực.

“Ồ, Thất Thất, canh cô hầm ngon thật, nấm cây cũng ngon, thích khẩu cảm lúc nhai.”

Đại khái là thấy cô uống canh nên thèm, Phùng Ngọc Ngọc cũng bốc bát canh uống theo.

Đồ ăn bàn ăn gần hết, tuy vẫn tiếp tục động đũa, nhưng đồng thời cũng thể dành thời gian chuyện.

Vừa nãy chuyên tâm nghĩ tới ăn uống, bây giờ cuối cùng họ cũng nhớ tới tiệc đóng máy kết thúc, sẽ chia tay, họ kính rượu cảm ơn chiếu cố trong suốt thời gian , đồng thời cũng nảy sinh cảm xúc ưu sầu khi ly biệt.

“Thất Thất , cô còn nhận nấu ăn cho đoàn phim , phim tìm cô.”

Đạo diễn Vương cảm thấy cống hiến lớn nhất của phó đạo diễn dành cho bộ phim chính là đề cử cô, bởi vì cô, chỉ mấy tháng phim ăn ngon uống ngon, còn gián tiếp nâng cao hiệu suất phim, đầu bếp như , đạo diễn nào thích.

Ông xong, những mặt ở đây cũng vểnh tai lên, cảm thấy nếu cô đồng ý, thì với điểm cơm nước trong đoàn phim , tiếp theo cũng nghĩ cách tiếp tục lăn lộn với đạo diễn Vương.

Trải nghiệm trong đoàn đối với Lâm Sở Trì mà tồi, nhưng bộ phim tiếp theo của đạo diễn Vương ở đây còn , hơn nữa cô và Phùng Ngọc Ngọc hợp tác mở quán, chắc chắn thể hất hết công việc cho cô , cho nên vẫn khéo léo từ chối.

Đạo diễn Vương chút thất vọng, nhưng nghĩ là do địa điểm , địa điểm tiếp theo thật sự chắc chỗ nấu ăn, cũng gì thêm nữa.

thì thấy phần lớn đoàn phim đều ăn cơm hộp , lẽ nào họ mời đầu bếp nấu cơm, còn bởi vì mời nấu cơm tiện bằng trực tiếp đặt cơm hộp.

Mọi tiếp tục quét đồ ăn còn bàn chuyện, thể đều uống chút rượu, mãi mãi, chủ đề bỗng nhiên rơi lên Cố Hoài Dục và Lâm Sở Trì.

“Trước đây, ở mạng thấy nhiều đều Cố thần lưỡi độc, khi quen thật, thật sự phát hiện, ngược cảm thấy nhát.”

“Nhát thật, Cố Thần, , nhạc bằng , nhưng theo đuổi con gái thật sự bằng , thích thì lớn tiếng , lề mề như thế lẽ nào còn đợi Thất Thất tỏ tình với ?”

đó, họ xem, đừng em, ngay cả đều nổi nữa.” Trương Dự cũng ngờ họ nhắc tới yêu đương ngại ngùng như thế, phim xong còn xác định quan hệ với .

Cố Hoài Dục thấy bên cạnh trốn tránh cúi đầu uống canh, góc nghiêng và tai đều đỏ ửng, trực tiếp liếc em họ : “Uống say thì về nhà nghỉ ngơi sớm.”

Bình thường chắc chắn Trương Dự sẽ cảnh cáo mà sợ, nhưng hôm nay mượn rượu, cũng to gan lên, trực tiếp đến bên cạnh cầm bó hoa lên nhét trong lòng .

Đây là bó hoa dư lúc cảnh cuối cùng hôm nay, Trương Dự cảm thấy vứt thì lãng phí, tiện tay cầm tới, bây giờ bỗng nhiên cảm thấy sáng suốt.

Trong phòng ăn bỗng nhiên yên tĩnh , hưởng ứng bừa bãi, mà mỉm Cố Hoài Dục, xem sẽ như thế nào.

 

 

Loading...