Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 103: Cua sốt cay
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Beta: Rya
Cố Hoài Dục cúi đầu bó hoa trong n.g.ự.c, ngón tay thon dài vô thức chỉnh , đó đưa hoa .
“Thất Thất.”
“Thất Thất cô đừng uống canh nữa, sang bên cạnh kìa.” Phùng Ngọc Ngọc thấy Lâm Sở Trì còn đang cúi đầu, vỗ cánh tay cô nhắc nhở.
Khoảng thời gian khi đoàn, kỳ thực giữa hai chút ăn ý. Thích một là chuyện thể giấu , mà rốt cuộc đối phương thích , chỉ cần kẻ ngốc, cảm giác chút gì.
Lâm Sở Trì thích , đồng thời cũng hảo cảm với , nhưng đối với việc chọc thủng cửa sổ giấy ngay mặt nhiều trong tiệc đóng máy, cô vẫn ngại.
May mà khi uống hai ngụm canh xoa dịu tâm trạng, cô cảm thấy mặt cũng còn nóng như thế, lúc mới đầu sự thúc giục của Phùng Ngọc Ngọc.
Cảm nhận ánh mắt của xung quanh, Lâm Sở Trì chỉ mau ch.óng nhận bó hoa, kết thúc hứng thú của , nhưng sự việc dễ dàng như cô nghĩ.
Cố Hoài Dục trực tiếp đưa cô, mà khi cô nguyện ý tiếp nhận, đôi con ngươi giống như hắc diệu thạch lập tức sáng lên giống như ngôi rơi , đó tỏ tình : “Anh thích em.”
Người bình thường thể nhiều ca từ kinh điển, lúc trong đầu bỗng nhiên nghĩ gì, chỉ thể dùng ngôn ngữ đơn giản nhất để tỏ tình.
Cho dù trong lòng Lâm Sở Trì , nhưng khi thấy dùng giọng trầm thấp mà từ tính chính miệng , nhịp tim vẫn lập tức tăng nhanh lên.
Cảm thấy tiếng tim đập của rõ ràng, nhất thời cũng gì mới , chỉ cúi đầu khẽ đáp một tiếng: “Ừm.” Em cũng .
Lúc cô đưa tay nhận hoa nữa, Cố Hoài Dục trực tiếp đưa hoa trong lòng cô, mặt lộ nụ rạng rỡ, gương mặt vốn mang theo vài phần sắc cạnh đều bởi vì nụ mà nhu hòa .
Đừng khác, ngay cả Trương Dự cũng từng thấy họ như , luôn cảm thấy chút đáng tiền.
Phùng Ngọc Ngọc vốn dĩ còn cảm thấy thể ở bên cạnh chứng kiến tình yêu ngọt ngào là một chuyện , nhưng khi thấy nụ xán lạn của Cố Hoài Dục, trong lòng bỗng nhiên chút bất mãn.
Trước đây hỏi còn thừa nhận, bây giờ dựa dễ dàng ôm mỹ nhân về như thế.
Điều kiện của Cố Hoài Dục tồi, nhưng ở trong mắt Phùng Ngọc Ngọc, tiểu tiên nữ Thất Thất nhà càng mỹ hơn, thế là lên tiếng khó : “Khoan , như thế là xong , tỏ tình thể hát chứ, gì cũng hát một bài .”
Rất nhiều ca sĩ nguyên sang tài hoa đều tự bài tự hát, hình tượng của Cố Hoài Dục tồi, nhưng chỉ mà hát, mạng vẫn luôn suy đoán chuyện , chắc chắn hát .
Đương nhiên, suy đoán thì suy đoán, bởi vì ai hát, cho nên rốt cuộc hát dở cũng coi như là một trong những câu đố lời giải mạng.
Nghe thấy Phùng Ngọc Ngọc bảo hát, lòng hiếu kỳ của đều khơi dậy. Xem náo nhiệt ai sợ chuyện lớn, thế là lượt hò reo theo “Hát một bài hát một bài”
Những khác cũng thôi, Cố Hoài Dục thấy em họ nhà thế mà cũng reo hò theo, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua.
Trương Dự cũng tò mò rốt cuộc họ nhà hát vội vàng thả tay đang vỗ tay xuống, nhưng cảm xúc hóng náo nhiệt trong mắt thể giấu .
“Thất Thất, cô xem ngay cả một bài hát cũng chịu hát cho cô, giống , cô gì liền nguyện ý hát cho cô bài đó, là cô trả hoa chọn cho .” Phùng Ngọc Ngọc dùng giọng điệu vô tội xong, còn đẩy cánh tay cô hiệu cô trả hoa.
Tay của Lâm Sở Trì cô đẩy nhẹ, Cố Hoài Dục vô thức vươn tay tới, trực tiếp đặt lên mu bàn tay cô.
Khoảnh khắc tay với tay tiếp xúc, hai đều cảm giác như giật điện, nhưng cho dù như , Cố Hoài Dục cũng thu tay về, ngược thuận thế nắm lấy tay của cô, đó khẽ mấp môi.
Trong tình huống nhạc đệm, tự ngâm nga vài câu tiền tấu mới bắt đầu hát.
Cố Hoài Dục từng nhiều bài hát, nhưng bài hát thích hợp để tỏ tình , vì hát bài tỏ tình khá kim điển.
Lúc mới hát hai câu đầu, còn thời gian chấn kinh hóa hát , khi tiếp tục hát, nhanh chìm đắm trong ca khúc, nhẹ nhàng vỗ tay tạo tiết tấu cho .
Cố Hoài Dục hát còn chút chênh lệch so với ca sĩ đỉnh lưu, nhưng thể treo đ.á.n.h nhiều ca sĩ bình thường, đặc biệt lúc hát bài hát , gần như dùng kỹ xảo gì, mỗi một câu đều bao hàm tình cảm.
Lâm Sở Trì sự thâm tình bất giác lộ trong mắt , bàn tay vẫn động mặc cho nắm khẽ động hai cái, nắm ngược tay .
Thế là vốn dĩ cô đang ôm hoa, Cố Hoài Dục nắm tay cô, bây giờ bó hoa trực tiếp tựa n.g.ự.c cô, hai đan tay .
Có lẽ những khác vẫn chú ý tới, Phùng Ngọc Ngọc ở gần nhất lập tức ăn một miệng cẩu lương.
Vốn dĩ cô khó Cố Hoài Dục, ngờ hát một bài hát ngay cả tay cũng nắm, ngược cảm giác trợ công cho .
Như cảm nhận bong bóng màu hồng xuất hiện xung quanh hai , cuối cùng Phùng Ngọc Ngọc quyết định vẫn cứ như thế .
Một khúc kết thúc, xung quanh hẹn mà cùng vỗ tay thật to, Lâm Sở Trì: “Rất .”
“Nếu em thích thì ngày nào cũng hát cho em .”
Cố Hoài Dục xong, Trương Dự cảm thấy câu của họ , đưa tay giơ ngón cái với .
“ thằng nhóc nhiệt tình như thế, xong bài hát đầu phim, thế mà còn chủ động bài hát cuối phim, hóa là dụng ý khác.” Đạo diễn Vương trêu chọc xong : “Tốt cũng thành đôi trong đoàn phim của , tới lúc đó đừng quên mời uống rượu mừng.”
“Được.” Cố Hoài Dục lập tức đồng ý, tâm trạng .
Những khác thấy , lượt bày tỏ họ cũng , Trương Dự thì đắc ý : “Anh họ, em tính là ông mai của , tới lúc đó gói cho ông mai một bao lì xì đó.”
“Không tính, và Thất Thất quen từ lâu.” Cố Hoài Dục nhận ông mai như .
“He, đúng là cô dâu còn qua cửa, trực tiếp ném ông mai qua đầu tường, cũng quá qua cầu rút ván .”
Cố Hoài Dục để tâm tới , đầu hỏi: “Còn uống canh ?”
Vừa chuyển đổi phận, ngoài mặt Lâm Sở Trì thể hiện gì, trong lòng ít nhiều ngại, vô thức gật đầu.
Cố Hoài Dục lẽ cô ăn hòm hòm , cũng múc cho cô nhiều, chỉ múc nửa bát canh đặt mặt cô.
Lâm Sở Trì một tay cầm hoa, một tay cầm thìa tiếp tục uống canh, cũng cầm đũa lên ăn tiếp.
Sau khi nghỉ ngơi một lúc nãy, cảm thấy thể ăn tiếp , thế là trong một lúc, đồ ăn còn thừa đều quét sạch sẽ, ngay cả canh cũng còn.
“Đây là tiệc đóng máy thoải mái nhất mà từng ăn.”
“ cũng , tối nay đúng là ăn sướng.”
Không chỉ đồ ăn ngon, bầu khí , ăn xong bữa tiệc , ai hài lòng.
Trên đời bữa tiệc nào tàn, tiệc vui mấy cũng lúc kết thúc, khi rời , chào , đều tỏ vô cùng lưu luyến.
Đại khái là chịu ảnh hưởng của họ, lúc Lâm Sở Trì rời khỏi phòng ăn, cảm xúc cũng còn cao như lúc ăn cơm nãy.
Cố Hoài Dục , nắm tay cô xoay cô đối mặt , cúi đầu đáy mắt của cô, hỏi: “Thất Thất, thích em, em thì ?”
“Tay cho nắm , còn hỏi ?” Lâm Sở Trì trả lời mà hỏi ngược .
Không khác , cô còn dễ đỏ mặt giống như ở phòng ăn, ngược còn dỗi .
Hầu kết của Cố Hoài Dục chuyển động, cuối cùng vẫn nhịn tiến tới gần cô, trán cụng trán cô : “Anh thích em, em thì , thích ?”
Giọng cố ý đè thấp của quả thực là phạm quy, cho dù là thanh khống, xong cũng thai.
Rốt cuộc Lâm Sở Trì vẫn chống cự tư thái mật và giọng trầm thấp của : “Thích.”
Có câu trả lời khẳng định của cô, trong lòng Cố Hoài Dục lập tức nổ pháo hoa, động tác dư thừa nào, chỉ lặng lẽ cô như cảm thấy hạnh phúc.
Lúc hai mật , bỗng nhiên ảnh từ gần đó vọt tới, Cố Hoài Dục thấy động tĩnh vô thức chắn cô, kết quả phát hiện thế mà là Border Collie nhà .
“Sao mày chạy đây?”
“Gâu gâu gâu” Sau khi Border Collie sủa mấy tiếng với , đại khái là phát hiện Lâm Sở Trì cũng ở đây, trực tiếp vẫy đuôi tới phía cô.
Lâm Sở Trì lập tức xổm xuống vuốt v e nó : “Hôm nay ăn cơm muộn, nó đói bụng cho nên mới chạy tìm ?”
Cảnh đêm trong đoàn phim liên quan gì tới hai họ, cho nên về cơ bản, bình thường cơm tối kết thúc bao lâu, họ ở trong đoàn xem một lúc là thể về nhà. hôm nay dự tiệc đóng máy, ăn xong hơn chín giờ, càng đừng họ còn dạo bộ một lúc trong trường.
“Trong nhà máy cho ăn tự động, hơn nữa đồ hộp và đồ ăn vặt đặt ở nó đều , nếu đói thật thì sẽ tự ăn.”
Con Border Collie nhà , ai đói chứ nó sẽ tuyệt đối đói, Cố Hoài Dục cảm thấy nó thuần túy là nó ở nhà nổi cho nên chuồn ngoài chơi, chỉ là hôm nay to gan như , thế mà dám xuất hiện trực tiếp mặt .
“Vậy thể là nhớ .” Lâm Sở Trì thật sự thích chú ch.ó lớn thông minh nhiệt tình mặt, trực tiếp tìm lý do nó.
Cô như , nể tình hôm nay tâm trạng , Cố Hoài Dục tạm thời tha cho nó.
“Đây là hoa, ăn .”
Lâm Sở Trì thấy Border Collie há miệng c.ắ.n hoa của , chấm mũi của nó .
Cũng trách Lâm Sở Trì thích nó, thấy lời của cô, Border Collie lập tức ngậm miệng , đổi sang dùng mũi ngửi nhẹ hoa.
“Sao em ngoan như chứ.” Lâm Sở Trì sự đáng yêu của nó cho tan chảy, vươn tay ôm nó.
Cố Hoài Dục hề cảm thấy nó ngoan chút nào, ngược càng nó càng cảm thấy chướng mắt, dù thì nếu nó tới, và cô gian riêng.
tới cũng tới , cũng thể đuổi nó về, chỉ thể đợi Lâm Sở Trì chơi với nó đủ dẫn nó cùng đưa cô về nhà.
Dưới lầu nhà họ Lâm.
“Trong nhà còn ít thịt khô, là đợi một chút, em lấy một ít cho nó ăn.”
Border Collie thấy hai chữ “thịt khô”, đôi mắt to đen láy sáng bừng lên, trực tiếp thẳng cọ cọ cô.
Trông nó hưng phấn, nhưng đại khái là từng dạy buổi tối thể sủa bậy, lúc sủa thêm tiếng nào.
“Không thể để nó nảy sinh ảo giác chuồn ngoài còn phần thưởng, thịt khô đợi ngày mai lúc tới tìm em lấy.”
Chó một tùy tiện ngoài vẫn nguy hiểm, Lâm Sở Trì cảm thấy lý, thế là gật đầu.
“Vậy ngày mai gặp.”
“Ngày mai gặp.”
Cuối cùng Lâm Sở Trì sờ đầu của Border Collie chuẩn lên lầu về nhà, ngờ nó theo lên, trực tiếp chọc .
“Không Sơ Nhất, muộn , em nên theo chủ nhân của em về nhà.”
Cô sờ đầu ch.ó dỗ dành, thế nhưng Border Collie vẫy đuôi kiên trì theo cô.
Cố Hoài Dục nghĩ tới còn từng tới nhà cô, thấy ch.ó nhà bày bộ dạng theo cô về nhà, trực tiếp lên xách nó .
“Anh về nhà từ từ thôi, tới nhà thì với em một tiếng.” Lâm Sở Trì xong, để tránh khỏi ch.ó theo, nhanh ch.óng lên cầu thang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-103-cua-sot-cay.html.]
Cho tới khi thấy bóng dáng của cô, lúc Border Collie mới ngoan ngoãn .
Nhà họ Lâm.
Cha Lâm hôm nay Lâm Sở Trì sẽ tham gia tiệc đóng máy nên sẽ về muộn một chút, nhưng đợi tới chín giờ còn thấy , ít nhiều chút yên tâm.
Cho nên hai vợ chồng đều ngủ, mà trong phòng khách xem tivi đợi, khi thấy trong hành lang truyền tới tiếng lên lầu, Lâm lập tức dậy mở cửa.
Lâm Sở Trì thấy tiếng mở cửa, ngẩng đầu liền thấy bà, khỏi : “Mẹ, còn ngủ?”
Từ khi cô ở nhà ăn, về cơ bản, tám giờ tối cửa sổ 7 sẽ thể đóng cửa, cha Lâm về nhà dọn dẹp một chút, hơn chín giờ là sẽ ngủ.
Bây giờ gần mười giờ, Lâm Sở Trì thấy bà còn ngủ, dĩ nhiên hỏi thêm một câu.
“Vẫn buồn ngủ, đang xem tivi với cha con.” Mẹ Lâm xong, đón cô nhà, đồng thời thấy hoa trong tay cô: “Đây là hoa ai tặng con?”
Cha Lâm sô pha thấy tặng con gái hoa, lập tức dậy tới.
Đã để họ thấy , dĩ nhiên Lâm Sở Trì thể dối.
Trước đây, Lâm cảm nhận tồi đối với Cố Hoài Dục, thấy là hoa tặng, ngữ khí cao lên: “Sao nó đột nhiên tặng hoa cho con, tỏ tình với con ?”
“Ừm.”
Lâm Sở Trì gật đầu, cha Lâm kích động hỏi: “Con đồng ý nó ?”
Lâm Sở Trì gật đầu nữa.
“Tiểu Cố , cục cưng của chúng cũng tới tuổi yêu đương , ông nghiêm mặt cho ai xem ?” Mẹ Lâm trợn trừng chồng .
Cha Lâm bà đúng, nhưng trong lòng vẫn chút thoải mái, nhưng cũng thể hiểu , dù thì nhà ai thể cảm thấy thoải mái khi hoa vất vả chăm mấy chục năm sắp khác bưng cả hoa lẫn chậu chứ.
“Con định khi nào dẫn Tiểu Cố tới nhà cho và cha con xem thử?”
Mẹ Lâm xong, Lâm Sở Trì còn phản ứng, cha Lâm lên tiếng : “Chúng mới bắt đầu hẹn hò, gặp phụ nhanh như thế, còn tưởng chúng vội gả con gái.”
Mẹ Lâm nghĩ ngợi, cảm thấy cũng đúng nên gì nữa.
Một bên khác, Cố Hoài Dục dẫn Border Collie rời khỏi trường, lái xe mấy phút tới nhà.
Vốn dĩ chuyển tới gần trường là vì tiện cho việc đoàn phim, bây giờ xác định quan hệ với Lâm Sở Trì, Cố Hoài Dục cảm thấy tiếp tục ở đây cũng tồi.
Sau khi mở cửa, gửi tin nhắn cho bạn gái một tiếng, thuận thế vài câu với cô, cho tới khi hai bên chúc ngủ ngon mới mỉm đặt điện thoại xuống.
Vừa nãy Border Collie ở ngoài còn trông chút hoạt bát quá thể, về tới nhà ngoan ngoãn cọ sạch chân t.h.ả.m riêng của , đó nhoài trong ổ của .
cho dù nó giảm thấp cảm giác tồn tại của như , khi thả điện thoại xuống, Cố Hoài Dục vẫn quên chuyện nó hôm nay.
“Tới đây.”
Anh dứt lời, con Border Collie nào đó giả điếc giơ vuốt lên bịt tai .
“Tao đếm tới ba, một.”
Không đợi đếm xong, Border Collie lập tức nhảy lên chạy tới mặt , ngửa mặt tỏ ngoan ngoãn.
“Gan của mày đúng là ngày càng to .”
Trước đây, lúc ở khu biệt thự, nó từng chuồn ngoài, nhưng khu biệt thự gì các hộ dân xung quanh đều quen nó, hơn nữa cùng lắm nó chỉ chơi trong phạm vi khu biệt thự. hôm nay thì khác, từ chỗ đang sống tới gần trường học quả thực là gần, nhưng giữa đường nó sẽ gặp nhiều lạ, lỡ như gặp một , nó còn thể chạy về .
Cố Hoài Dục dạy dỗ nó một trận, cho tới khi xác định nó thật sự nhận thức lầm, mới nể tình Lâm Sở Trì thích nó như thế, buông tay để nó về ổ nghỉ ngơi.
Đồng thời, trong diễn đàn trường cực kỳ náo nhiệt.
Cuối cùng đoàn phim cũng cút , tung hoa.
Hôm nay là một ngày , chuyện mong đều thể thành
Ha ha ha ha, nghĩ tới thể ăn cơm do Thất Thất nấu, vui
Trước Thất Thất , đợi chị nhà ăn sẽ tôm hùm đất, cũng may đoàn phim khi học kỳ kết thúc
Tôm hùm đất, tôm hùm đất do Thất Thất chắc chắn ngon.
Trong sự mong đợi của các sinh viên, Lâm Sở Trì sớm chìm giấc ngủ, chuẩn ngày mai đến nhà ăn.
Thực cha Lâm vốn để cô ở nhà nghỉ ngơi vài ngày, nhưng Lâm Sở Trì cảm thấy ở đoàn phim mệt gì, cộng thêm bây giờ là tháng sáu, cách nghỉ hè cũng xa nữa, cô cảm thấy cần nghỉ ngơi.
Sáng hôm .
Lâm Sở Trì mới ngủ dậy nhận tin nhắn do Cố Hoài Dục gửi tới, đang ở lầu nhà cô.
Cô kinh ngạc, ngay cả hỏi một câu vì tới sớm như cũng kịp, trực tiếp mang giày xuống lầu.
“Tới sớm như là chuyện gì ?”
“Tới đưa bữa sáng cho em.” Cố Hoài Dục đưa bữa sáng do đích nấu, trong túi là sandwich còn sữa bò, trong sandwich thịt rau trứng, còn đang bốc khói.
Ngoài bữa sáng, trong tay còn của còn bó hoa hồng rực rỡ.
“Bây giờ chỉ giỏi sandwich, nhưng sẽ học những món ăn sáng khác.”
Lâm Sở Trì ngờ thật sự tới sớm chỉ vì đưa bữa sáng cho , dở dở : “Anh quên em gì , cần đặc biệt tới đưa bữa sáng.”
“Nếu bạn trai còn để em cái gì cũng tự , thế chứng tỏ dư thừa . Lỡ như để em phát hiện bạn trai như đều như , nên ?”
Có lẽ mới đầu Cố Hoài Dục là tay nghề của cô hấp dẫn, nhưng theo thời gian quen dài , thứ hấp dẫn hơn là con cô.
“Em thật sự .” Lâm Sở Trì nhận bữa sáng, còn ăn cảm thấy trong lòng chút ngọt.
Khi cô đang do dự nên mời lên lầu , Cố Hoài Dục đưa hoa cho cô chủ động tạm biệt, hiển nhiên cũng bây giờ tới nhà gặp phụ chút quá sớm.
Khi Lâm Sở Trì cầm hoa và bữa sáng về nhà, nụ mặt Lâm vô cùng xán lạn, hiển nhiên là hài lòng phần dụng tâm của Cố Hoài Dục.
“Mì con ăn một , nếm thử tay nghề của Tiểu Cố.”
Cho dù Lâm Sở Trì là tài nấu nướng giỏi nhất nhà, cha Lâm ở nhà cũng nỡ để cô nấu ăn mỗi ngày, cho nên bữa sáng hôm nay là mì trứng gà do cha Lâm nấu.
Cố Hoài Dục chuẩn sandwich chắc chắn sẽ chỉ chuẩn phần cho bạn gái, mà đặc biệt thêm vài cái, nhưng lấy lòng vợ tương lai, cha vợ dễ dàng như thế.
“Sandwich gì ngon, thích ăn thứ đó.”
“Ông thích ăn thì ăn mì .” Mẹ Lâm xong, nếm thử, cảm thấy mùi vị của sandwich tồi.
Lâm Sở Trì ăn bữa sáng, cắm hoa hồng trong bình hoa cùng cha ngoài. Trên đường, Lâm còn khen Cố Hoài Dục, cha Lâm thì tỏ vẻ quan tâm.
Họ tới nhà ăn, lập tức sinh viên chạy tới.
“A, Thất Thất, em nhớ chị quá.”
“Học kỳ sắp kết thúc , cuối cùng thấy chị ở nhà ăn, thật là dễ dàng.”
Lâm Sở Trì thấy các sinh viên đều kích động như thế, cảm thấy nghỉ ngơi quả nhiên đúng đắn, nếu họ thấy còn sẽ thất vọng cỡ nào.
Ngày đầu tiên cô nhà ăn, nhà ăn một cực kỳ rộn ràng, là đông như biển cũng quá.
“Quá ngon, đây mới là thịt kho, loại thịt nạc và thịt mỡ trực tiếp lìa , dầu xơ là thứ gì.”
“Quá ngon, thịt xào ớt xanh do Thất Thất vẫn ngon hơn, thịt xào ớt xanh ở bên ngoài, trong một đống ớt xanh tìm bao nhiêu thịt đành, thịt còn dở.”
“Quả nhiên ăn thịt sợi xào rau củ vẫn ăn của Thất Thất , đây mới gọi là thịt sợi xào rau củ.”
“Thơm thật, quá ngon.”
Hiển nhiên, thời gian Lâm Sở Trì ở nhà ăn, các sinh viên ăn nhiều món ăn khiến họ bất mãn ở nơi khác, bây giờ ăn cơm phủ do cô nấu, ngon tới mức chút .
Buổi trưa Cố Hoài Dục tới muộn lắm, nhưng trong nhà ăn gần như thấy chỗ trống.
May mà bây giờ cũng coi là một nửa nội bộ, Lâm Sở Trì thấy tới, trực tiếp bê hai cái ghế từ nhà bếp để ở cửa nhà bếp ăn.
Sau khi cơm trưa kết thúc, các sinh viên bán t.h.ả.m đủ kiểu, bày tỏ ngày tháng cô ở nhà ăn khó khăn cỡ nào.
“Thất Thất , chị , những ngày chị vắng mặt, em gầy một vòng.”
“Hôm đó em ngang qua phòng ăn phim, suýt chút mùi thơm của tôm hùm đất cho thèm . Cuối cùng nhịn chỉ thể đặt ship, nhưng tôm hùm đất ship tới ngon chút nào, thịt đều rã .”
“, hôm đó em cũng ngửi tôm hùm đất do Thất Thất , buổi tối mơ đều mơ thấy em đang ăn tôm hùm đất, buổi sáng thức dậy phát hiện là mơ, gối em ướt luôn.”
“Xác định là ướt chứ là nước dãi ướt?”
“Cút, thấu thẳng , ?”
Lâm Sở Trì thấy họ ai nấy đều đến đáng thương như thế, cảm thấy chỉ là ăn tôm hùm đất , cô lập tức gọi điện thoại cho bên cung cấp đặt tôm hùm đất.
Biết sắp tôm hùm đất do cô ăn, các sinh viên vui suýt chút nhảy cẫng lên.
Bây giờ bên ngoài nhiều cửa hàng bán tôm hùm đất, nhưng trình độ thật sự định, vận khí thể mua tôm hùm đất tươi ngon, vận khí sẽ mua thứ gì cũng .
Các sinh viên thấy cô đồng ý sảng khoái như thế, nhịn thăm dò giơ tay hỏi: “Có thêm thêm chút cua , em cũng thích cua sốt cay.”
“Bây giờ còn tới thời điểm để ăn cua, em chắc chắn ăn ?” Lâm Sở Trì hỏi.
“Muốn ăn.”
“Em ăn.”
“Em cũng ăn.” Chủ yếu là sắp nghỉ hè, bây giờ ăn thì đợi tới kỳ nghỉ hè, cho nên sinh viên thích ăn cua đều giơ tay theo.
Không ai nêu thì thôi, nhắc tới cua, nghĩ tới độ tươi ngon của cua, ai thèm. Bởi vì sinh viên ăn ít, cuối cùng Lâm Sở Trì quyết định mua chút cua và tôm hùm đất.
“Tuyệt quá.”
“Thất Thất, chị thật .”
Nghĩ tới sắp tôm hùm đất và cua sốt cay ăn, bây giờ các sinh viên nhịn bắt đầu nuốt nước bọt.