Không chỉ cơm phần của Lâm Sở Trì bán, ô cửa khác cũng khen ngợi, điều đều khen ngợi về phân lượng và giá cả.
Đương nhiên, dù những khác trong nhà ăn vẫn vui vẻ, dù so với hồi buôn bán hơn nửa năm lúc khai giảng thì việc buôn bán rõ ràng hơn một chút.
Điều cũng bình thường, dù bài đăng trong diễn đàn trường vẫn còn treo đó, nhiều sinh viên mới đều nhà ăn một ngon, thể tới .
Vốn dĩ nếu như Lâm Sở Trì, khi bọn họ phát hiện lừa chắc chắn sẽ trở , hiện tại nếu trở , nhiều như cũng thể chen chúc hết ở ô cửa bảy, ít nhiều cũng thể kéo chuyện ăn của những ô cửa khác lên.
Đặc biệt là những ô cửa khác thật c*̃ng tính là khó ăn, với cái giá và phân lượng , đối với sinh viên mới trường mà , vẫn thấy mới mẻ.
Còn những sinh viên c*̃ nhắc tới nhà ăn một là ghét bỏ như , một phần nguyên nhân cũng là do ăn chán .
Sau hai giờ, những ô cửa khác trong nhà ăn còn sinh viên, Lâm Sở Trì ở ô cửa bảy bán hết phần cơm còn dư rốt cục cũng thể thở một .
Nói thật, so với khi xuyên qua chỉ cần luyện tập kỹ năng nấu nướng, giao lưu nấu ăn với khác, tham gia thi nấu ăn, hiện tại cuộc sống bán cơm phần ở nhà ăn đối với cô mà thì mệt.
Có điều mệt thì mệt, nghĩ đến trong ánh mắt của những sinh viên đến mua cơm chứa ánh sáng lấp lánh và ngợi khen, còn vẻ mặt hưởng thụ của bọn họ lúc ăn cơm, Lâm Sở Trì cảm thấy phong phú.
Ngay khi cô nghỉ ngơi chuẩn thu dọn đồ đạc, bỗng nhiên tới cửa sổ.
"Tiểu Lâm, bây giờ em bận , thầy chút chuyện thương lượng với em.
"Lâm Sở Trì tiếng ngẩng đầu lên, nhanh nhận từ trong trí nhớ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-18-chuong-18.html.]
"Không bận, thầy Vương, thầy chuyện gì?"Đại học H là một học viện nghệ thuật, thầy Vương hai mái hoa râm là giáo viên kỳ cựu ở khoa mỹ thuật, khi học tiểu học Lâm Sở Trì ở trong ký túc xá nhân viên với cha đương nhiên là ông .
"Là như , thầy ô cửa bảy chỉ một em bận bịu cho nên sắp xếp sinh viên việc ngoài giờ đây múc cơm, đương nhiên, lương của học trò do trường học bỏ .
"Chuyện như vốn tới phiên thầy Vương bận tâm, nhưng những sinh viên thiên phú mỹ thuật, điều bởi vì điều kiện gia đình bình thường, thêm học mỹ thuật đốt tiền, lúc do dự đối với việc nên chọn ngành mỹ thuật , ông cảm thấy đáng tiếc mới khuyên qua.
Đương nhiên, ông sắp xếp đến nhà ăn, một là bởi vì việc trong thời gian ăn cơm sẽ lỡ việc học tập của bản sinh viên, mặt khác cũng là tình huống của nhà họ Lâm, một cô gái như Lâm Sở Trì một bân bịu ở ô cửa bảy nên cho đây cũng coi như một công đôi việc.
Lâm Sở Trì cũng ý nghĩ trong lòng thầy, nhưng đến mấy chữ việc ngoài giờ thì sinh viên chắc chắn cần công việc , đương nhiên cô sẽ từ chối.
Thấy cô đồng ý, lúc thầy Vương mới vẫy tay hiệu cho sinh viên cách đó xa đây.
Nam sinh mặc áo sơ mi trắng đơn giản, mặt lộ vẻ trầm , trông khác với những sinh viên năm nhất tràn ngập thanh xuân đó, còn tưởng rằng là đàn sắp nghiệp.
Lúc đây, bên cạnh còn một bé trai chừng năm, sáu tuổi.
"Trò tên Mộc Thần, là học trò của thầy.
Đây là Tiểu Lâm, lớn hơn trò vài tuổi, trò thể gọi là chị.
"Thầy Vương giới thiệu xong, Lâm Sở Trì cởi khẩu trang : "Chào .
"Ngược Mộc Thần khuôn mặt cô trông cũng lớn hơn , dừng một giây mới mở miệng gọi: "Chị Tiểu Lâm.
".