"Không thiếu múc cơm, chỉ thiếu tới dùng cơm.
"Trước khi Lâm Sở Trì xuyên qua, coo tiếp xúc tương đối ít bạn cùng lứa tuổi, khi xuyên qua đối mặt với một đám sinh viên đại học nhiệt tình cởi mở, dù cũng cảm hoá một chút.
Tuổi của cô cũng lớn hơn bọn họ bao nhiêu, hiện tại cũng thể đáp một câu đùa.
"Xếp hàng dài như thế, thiếu ăn cơm, rõ ràng thiếu múc cơm hơn.
"Lâm Sở Trì lắc đầu một cái, trả lời nữa, xách hộp giữ nhiệt nhà ăn thật nhanh.
Khi tới cửa, sinh viên thấy cô thì vội vàng dừng bước: "Không chứ, hôm nay ô cửa bảy nghỉ sớm thế á?!""Chị gái nhỏ, chị thế em còn ăn cơm nữa.
""Sớm như còn cơm ăn.
"Lâm Sở Trì thấy điệu bộ thì còn cơm ăn của họ, mở miệng : "Chị việc ngoài một chuyến, nấu đồ ăn hết , các em cứ mua là .
"Biết còn cơm ăn, bọn họ thở một dài lập tức chạy trong nhà ăn.
Lâm Sở Trì theo bọn họ chạy thẳng về phía cửa sổ của thì cô tiếp tục ngoài trường.
Có lẽ là cô rời nhà ăn sớm, những sinh viên ô cửa bảy cửa sổ ở ngoài những sinh viên thì đều chút lo lắng, chỉ lo lúc tới lượt thì còn thức ăn.
Vì , một mua hai phần cơm còn khiến phía oán giận.
"Mua cơm về cho khác nghĩ tới tâm tình của những nhọc nhằn khổ sở xếp hàng như chúng ?"" thế, bình thường cũng thôi , hôm nay chị gái nhỏ ở đây, bán hết đồ ăn sẽ còn, còn mua cơm giùm thì quá công bằng đối với những tự xếp hàng như chúng .
""Mua cơm giùm cũng tình huống chứ?"Thấy sắp khiến nhiều tức giận, trai mua hai phần cơm đầu giải thích: "Đây là một ăn.
""Một phần nhiều lắm , hai phần thì thể ăn hết ?""Lượng cơm bình thường của lớn, cơm phần quá ngon, một phần thì ăn đủ no.
" Đương nhiên, kỳ thực ăn hết hai phần sẽ no, nhưng sẽ câu thà no chứ chịu đói cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-28-chuong-28.html.]
Quả nhiên, chân thành vĩnh viễn là tuyệt chiêu tất sát, như , mở miệng đó hổ, dồn dập xin .
"Thật ngại quá.
""Không gì, như quả thật chiếm một phần cơm.
""Nào , xếp hàng tự quẹt thẻ của ăn, đây là mà, lượng cơm của mỗi giống , thể hiểu .
"Lúc bầu khí của nhà ăn từ oán giận đến hài hòa, Lâm Sở Trì xe tới bệnh viện.
Bên trong bệnh viện, khi cha Lâm Lâm thấy con gái, mặt họ đều theo bản năng lộ nụ .
"Ai ya, con ăn cơm ?"Trước tiên hai vợ chồng quan tâm hỏi một câu, khi nhận câu trả lời khẳng định, Lâm mới kéo cô xuống : "Không cần thường xuyên đây , con ở nhà ăn c*̃ng mệt, rảnh rỗi thì nghỉ ngơi nhiều hơn.
""Con mệt, buổi chiều nấu canh thuận tiện ghé thăm cha một lát.
"Cha Lâm Lâm con gái quá khổ cực, nhưng canh cũng đưa đến, đương nhiên thể lãng phí.
Lúc mở hộp giữ nhiệt , mùi thơm nồng nặc trong nháy mắt bay khắp phòng bệnh.
May mà hai bệnh khác trong phòng xuất viện ngày hôm qua, còn một cũng ở phòng bệnh, nếu e là thèm thuồng.
"Con gái của cha hầm canh thơm thật, tay nghề nấu nướng của con giỏi hơn cha con nhiều.
"" thế, bé ngoan của em chắc chắn giỏi hơn mà.
" Mẹ Lâm xong, múc chén canh đầu tiên cho con gái, "Đến đây, con cũng uống nhiều chút, ở trong nhà ăn chắc bận nhỉ?"Lâm Sở Trì cho bọn họ uống , nhưng bọn họ cũng nhận, cuối cùng chỉ thể dùng muỗng nhẹ nhàng quấy canh gà đầy tràn trong chén.
Cô sợ bỏng để nguội uống, cha Lâm Lâm bưng chén uống lúc còn nóng.
.