Lúc Lâm Sở Trì xào một nồi thức ăn bổ sung thêm, thấy đang múc cơm là Triệu Nguyệt ngày hôm qua nhắc nhở cô con mèo cam sẽ c.ắ.n , cô mở miệng : "Ngày mai hẳn thể nấu cá kho.
"Con mắt của Triệu Nguyệt trong nháy mắt sáng lên, trực tiếp dừng động tác múc cơm hình trái tim với cô.
"Cá kho gì?""Ngày hôm nay cá kho ăn , quá .
"Tiếng của Lâm Sở Trì cũng lớn, nhưng qua tai thính của một đám tham ăn, lập tức trở nên hưng phấn.
"Hôm nay , chờ ngày mai .
"Triệu Nguyệt giải thích cô xong, vui vẻ bưng cơm rời .
Biết ngày mai cá kho, những sinh viên thích ăn cá thoáng chốc mong đợi, hận bây giờ thể nhảy đến ngày mai.
Không, vẫn nên ăn xong bữa cơm đó nhảy.
Một nào đó nghĩ đến sắp cơm ăn thì khẽ lắc đầu, âm thầm đổi ở trong lòng.
Trong sự chờ mong của ít sinh viên, một ngày nhanh trôi qua.
Nếu ngày hôm đó lớp, ít sinh viên đều sẽ ngủ thẳng cả buổi trưa, thậm chí ngủ đến buổi chiều cũng .
Có điều từ khi Lâm Sở Trì tới nhà ăn một, ngược khiến đám tham ăn vốn thích ngủ nướng sẽ dậy sớm một chút.
Đương nhiên, sớm là so với , chỉ là từ mười hai giờ trưa thức sớm mười giờ thôi.
"Ôi trời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-39-chuong-39.html.]
""Tình hình gì , mới mười giờ, xếp hàng , ô cửa bảy bắt đầu bán bữa sáng ?"Ô cửa bảy hiển nhiên sẽ bán bữa sáng, dù cơm trưa và cơm tối đủ khiến Lâm Sở Trì bận rộn, những rõ ràng cho thấy là đến sớm xếp hàng chờ ăn cơm trưa.
"Hôm nay tớ tới sớm , chẳng lẽ những ăn sáng xong chờ ăn cơm trưa luôn , bộ nghỉ ngơi ?""Lần ăn cơm trưa xong chờ thẳng tới cơm tối, tớ còn thấy quá, bây giờ …""Thực sự phục , nào nấy mà bản lĩnh thì học tập , chạy múc cơm thì gì tài ba.
"Nói thì như , các cô vẫn mau ch.óng gia nhập đội ngũ, tránh cho càng lúc càng nhiều .
Thực hôm nay hầu hết tới sớm đều là vì Lâm Sở Trì cá kho, dù đối với với thích ăn cá mà , ai mà nếm thử món cá cô .
Ngược cũng trách bọn họ quá, khi Lâm Sở Trì xuyên qua từng là "quán quân cuộc thi nấu ăn thế giới", tay nghề của cô, nhà hàng năm nào cũng cướp.
Ngẫm , nếu bây giờ một đầu bếp của nhà hàng năm mở quán cơm nhỏ, nấu ăn ngon, giá cả cũng thực tế, đổi thành ai mà nguyện đến xếp hàng sớm một chút.
Lâm Sở Trì ý đồ bọn họ đến thì cũng gì cho , bây giờ dứt khoát bắt đầu cá, dù cô thể thấy, mấy xếp phía đều đến bữa sáng cũng ăn đến đây, chỉ chờ ăn món cá kho cô .
Nếu cơm phần, đương nhiên dùng nguyên con cá sẽ phù hợp, nãy cô cắt cá thành từng miếng thêm rượu, gia vị để ướp, hiện tại trực tiếp bật lửa đổ dầu.
Lâm Sở Trì duỗi tay cảm nhận nhiệt độ của dầu, nhanh ch.óng bỏ miếng cá trong nồi.
Nồi lớn, thể đồng thời bỏ ít miếng cá, khác sợ lật dám , cô thì một tay một đôi đũa, tay bỏ cá, tay trái canh đúng thời cơ lật mặt, động tác nhanh mà loạn.
Cũng cá cô ướp thế nào, lúc miếng cá chiên đến hai mặt vàng óng, mùi cá bay ngoài cửa sổ, đừng là ăn sáng, cho dù ăn cũng đều nuốt nước miếng.
"Thơm quá, tớ cảm thấy cá chiên hình như c*̃ng ngon!""c** nh* giọng một chút, của tớ lúc chiên thức ăn thể ở bên cạnh chuyện.
""Vì ?""Tớ , dù thể chính là thể.
".