Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 54: Mỹ vị!
Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:59:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .
Beta: Rya
“Ăn đậu đậu, em cũng ăn đậu đậu”
Có lẽ là thấy chị gái ăn đậu tương non quá ngon lành, đứa bé nhỏ bỗng nhiên ngẩng đầu kêu.
Lâm Sở Trì ở bên cạnh tiện tay gắp hai miếng bỏ trong chén bé, còn quên nhắc nhở: “Ăn đậu bên trong, vỏ bên ngoài phun nha”
“Ăn như thế đúng ạ” Cậu bé dùng muỗng múc đậu tương non hai nhưng múc , dứt khoát duỗi bàn tay nhỏ nắm đậu tương non bỏ trong miệng c.ắ.n đậu .
Tuy rằng vỏ đậu tương non bé c.ắ.n nát, nhưng dù cũng thành công ăn đậu bên trong, hơn nữa đến nước phủ vỏ cũng lãng phí.
“Đậu đậu ăn ngon thật”
Cậu bé ăn đậu tương non tươi ngon liên tục rung đùi đắc ý, xong nắm một nắm lên.
Lâm Sở Trì thấy bé ăn vui vẻ, cô , gắp một ít trong chén bé.
Sau khi kết thúc cơm tối, thức ăn bàn ăn còn một mống, đến ngay cả canh gà cũng cha Lâm giải quyết hết.
“Tay nghề của Lâm Lâm thật , đây vẫn là đầu tiên khi mấy đứa nhỏ trở về ăn bữa cơm ngon như thế” Mẹ Ngô chỉ cháu trai cháu gái của .
Cháu ngoại gái lớn như thế, lập tức mở miệng: “Là chị nấu ngon, thế nên chúng con ăn cũng ngon miệng”
“Vậy là cháu cảm thấy bà ngoại nấu ăn ngon?” Mẹ Ngô giả vờ đau lòng .
“Không , bà ngoại nấu ăn cũng ngon”’ Cháu ngoại gái lớn xong nhịn nhỏ giọng bổ sung một câu, “Thế nhưng chị nấu ngon hơn”
Vốn là trêu cô bé, Ngô với cô bé thêm gì nữa, mà nắm tay Lâm Sở Trì : “Lâm Lâm, dì thương lượng chuyện với cháu cháu xem ?”
“Chuyện gì ạ?” Lâm Sở Trì lộ giọng điệu khó hiểu.
“Là như vầy.”
Lâm Sở Trì dì nhờ giúp nấu cho đám cưới ngày mai, chân mày nhíu .
Cũng cô , dù đây cha Lâm Lâm xuất viện, là chú họ xe vẫn tương đối tiện lợi, lái xe đón bọn họ. Đồng thời, cô vẫn tự tin đối với tay nghề của , còn đến mức sợ hỏng một đám cưới chỉ là…
“Ngày mai nấu thì quá gấp .”
Không bột đố gột nên hồ, Lâm Sở Trì tự tin nữa cũng dám sẽ chuẩn một đám cưới thật tình huống chuẩn gì.
Mẹ Ngô thấy cô cũng từ chối, vội vàng : “Thực đơn đều quyết định xong , nguyên liệu nấu ăn cũng cần cháu bận tâm, cháu chỉ cần quản lý bếp là .”
Nói xong dì ngẫm bổ sung: “Nếu như trong thực đơn món cháu , cũng thể đổi”
Lâm Sở Trì cảm thấy thực đơn đám cưới món ăn nào cô , dì chuẩn kỹ càng hết, chỉ thiếu một đầu bếp quản lý, cảm thấy nếu như đúng là vấn đề gì.
“Nếu như tin tưởng cháu, cháu vấn đề gì”
Nếu như khi đến cô là giải pháp duy nhất vì nhà họ Ngô cũng hết cách , như khi Ngô ăn xong bữa cơm chiều ở nhà họ Lâm, yên tâm về cô trăm phần trăm.
“Tin chứ, gì mà tin, thật, nãy ăn bữa cơm ở nhà các cháu, tuyệt đối là bữa ngon nhất mà dì từng ăn trong đời, với tài nghệ , ngoài mở quán cũng một đống giành ăn.”
Mẹ Ngô cũng vì cần cô giúp đỡ thế nên hết lời khen ngợi cô, mà thật lòng cảm thấy sống nhiều năm như , tính bữa cơm là ngon nhất, cho dù là ông nội cô – ông cụ Lâm khi còn sống cũng nấu ngon bằng cô.
Thấy con gái đồng ý, Lâm cha Lâm tiện gì nữa, dù kết hôn là chuyện lớn của đời , bọn họ cũng thấy việc vui xảy sự cố.
Thời gian thật sự eo hẹp, khi quyết định giúp đỡ Lâm Sở Trì cũng kéo dài, chủ động đề xuất đến nhà họ Ngô xem thực đơn.
Thực đơn tiệc cưới gồm tám món rau trộn, mười món nóng, ngoài còn một món canh, một món chính, một món tráng miệng, một dĩa trái cây, gộp tổng cộng hai mươi hai món. Bàn tiệc vẫn phong phú, ở trong thôn chắc chắn đủ thể diện.
“Sao Lâm Lâm, món nào cháu nấu ?”
Lâm Sở Trì mới xem xong thực đơn, nhà họ Ngô vội vàng hỏi. Hiện tại thời gian vẫn tính là quá muộn, bọn họ cũng nghĩ lỡ như món cô thì sẽ mau ch.óng bàn bạc đổi món.
Trên thực đơn cũng món nào quá khó khăn, ít nhất đối với Lâm Sở Trì mà là như thế.
Đây là đầu cô nấu đám cưới, cũng gì cần chú ý, đương nhiên sẽ đổi thực đơn lung tung: “Cháu đều nấu.”
“Quá ”
Người nhà họ Ngô như thế cuối cùng cũng yên lòng, cảm thấy cũng may cô ở đây, nếu ngày mai thực sự dám nghĩ sẽ như thế nào.
“Lâm Lâm , tiệc cưới phiền cháu .”
“Lâm Lâm thật giỏi, tuổi còn trẻ tay nghề như thế.”
“ , hổ là nuôi lớn bên ông nội con bé, từ nhỏ thấy con bé thông minh”
Sau khi giải quyết một vấn đẻ khó nhỏ, nhà họ Ngô vô cùng cảm kích đối với vị cứu tinh Lâm Sở Trì, mỗi đều khen dứt miệng.
Đứa bé nhỏ nhất trong nhà thấy các lớn đều đang khen ngợi Lâm Sở Trì, nghiêng đầu cô một lát đó bỗng nhiên chạy đến mặt cô vươn tay lên: “Kem que, kẹo que, giỏi giỏi giỏi, chị giỏi nhất”
Nhìn điệu bộ của bé, hiển nhiên dùng câu khen ngợi học từ cô giáo mầm non.
Lâm Sở Trì vốn nhà họ Ngô thổi phỏng đến mức hổ, bé pha trò trái nhịn lên.
Nguyên liệu nấu ăn của bữa tiệc đưa đến nhà họ Ngô hôm nay, vì thế trong nhà còn cố ý thuê hai tủ lạnh.
Lâm Sở Trì việc , cảm thấy bây giờ thể xử lý tất cả nguyên liệu cần sớm xử lý, bò kho trong món ăn nguội càng ngay bây giờ, nếu e là kho ngon.
Người nhà họ Ngô thấy cô tuy còn trẻ, thế nhưng bàn đến nấu ăn mang đến một cảm giác khó nên lời, khiến theo bản năng theo cô sắp xếp, đều theo.
Tám món ăn nguội trong thực đơn chính là đậu phộng, bánh hoa quế, dưa chuột trộn, đậu tương non trộn, gỏi tai heo, bò kho, cá khô phủ mật ong cay ngọt, bào ngư kho.
Đương nhiên, cá khô phủ mật ong cay ngọt là do nhà họ Ngô đề xuất đổi, ban đầu là cá khô chiên.
Nấu chính nhất định là Lâm Sở Trì nấu, điều những công việc như là rửa sạch nguyên liệu nấu ăn, cắt đậu tương non, đương nhiên là nhà họ Ngô .
Nhà họ Lâm, Lâm rửa chén lau bàn xong xuôi, đợi một lúc vẫn thấy con gái trở về, rốt cục yên ngoài tìm cô.
Phát hiện hóa là đang ở nhà họ Ngô chuẩn cho đám cưới ngày mai, Lâm bèn ở giúp đỡ.
May đêm nay gió, nếu trong thôn ngửi mùi thôi cũng cần ngủ, điều dù , kế bên nhà họ Ngô vẫn ngửi thấy mùi thơm.
“Đêm hôm khuya khoắt nhà ai nấu bò kho thơm quá”
“Sao ông tham ăn thế, nghĩ cũng nhất định là nhà họ Ngô đang chuẩn món ăn cho đám cưới.”
“Chính bà cũng nuốt nước miếng, còn chê ham ăn”
“Thèm đ.á.n.h ?”
“Đừng đ.á.n.h đừng đ.á.n.h, sai , chúng vẫn nên ngủ nhanh , ngày mai còn ăn cưới nữa.”
Nói thì như , hai vợ chồng ngửi thấy mùi thơm cả buổi trời cũng ngủ .
Nhà kế bên như thế, mấy đứa nhỏ nhà họ Ngô đối mặt trực tiếp với nhà bếp tràn đẩy mùi thơm, sắp thèm tới .
“Bà ngoại, cháu ăn thịt”
Dù cũng là món ăn cho đám cưới ngày mai, giờ thể đụng , hơn nữa bây giờ cũng còn sớm, Ngô cũng sợ đứa nhỏ ăn bội thực.
“Tiểu Dung, con dẫn mấy đứa nhỏ về phòng ngủ .”
Con gái lớn họ Ngô gật đầu, ngay lập tức dỗ dành con và cháu ngoại gái lên lầu ngủ.
“Không ngủ, con ăn thịt thịt.”
Hai cô bé thì còn đỡ, ăn cũng dám quậy, bé trai nhỏ quan tâm quá nhiều, cho ăn lập tức vạ ở nhà bếp chịu .
“Tiểu Bảo, con lời cẩn thận đ.á.n.h m.ô.n.g con”
Cậu bé như thế những sợ, trái che m.ô.n.g : “ Mẹ đ.á.n.h , đ.á.n.h xong cho con ăn thịt thịt”
Thái độ tình nguyện chịu đòn cũng ăn của bé trực tiếp chọc Lâm Sở Trì.
Đừng là cô, nhà họ Ngô cũng đều theo, đến ngay cả con gái lớn họ Ngô vốn nghiêm mặt cuối cùng cũng kìm , mắng: “Sao sinh con quỷ ham ăn như con chứ”
“Được , cho bọn chúng ăn một chút đó mau dỗ ngủ .” Cha Ngô lên tiếng .
Mắt thấy mấy đứa trẻ ăn nhất định chịu , Ngô cũng chỉ thể cầm dĩa gắp một miếng bò kho nhỏ trong nồi.
“Miếng thịt cũng kho đủ thời gian, giờ ăn thì quá lãng phí miếng bò kho ngon như thế”
Bò kho mới kho trong nước kho còn ngâm một buổi tối mới càng ngon hơn, đợi đến ngày mai vớt cắt miếng, mùi vị tuyệt đối ngon đến mức khiến c.ắ.n lưỡi.
Có điều cũng trách bọn nhỏ nhất quyết đòi ăn, thật sự là Lâm Sở Trì kho quá thơm, thịt bò nấu ở bên trong, đừng trẻ con, thực các lớn cũng thèm.
Thế nên, khi cắt cục bò kho thành từng miếng, Ngô Kế vươn tay bốc lên một miếng bỏ miệng .
Mẹ Ngô thấy đập một cái: “Còn thể thống gì, sắp kết hôn vẫn để ý gì hết”
Ngô Kế nhai bò kho thơm ngát trong miệng khen ngợi : “Thịt bò thật là ngon, giờ ăn miệng, chờ kho tới ngày mai cũng còn ngon , con cũng nỡ lấy đãi tiệc”
“Nói bậy gì thế.”
Mẹ Ngô lườm một cái, điều cũng nhịn cũng nếm thử một miếng, cần , mùi thơm nồng nặc của bò kho, ăn trong miệng còn đưa miệng, ở ngoài xốp bên trong mềm, quả thực ngon.
Bò kho
Vừa thấy dì ăn, những khác cũng đều duỗi tay, xem như hiểu rõ vì Ngô Kế nỡ lấy đãi tiệc.
Có đưa dĩa qua, Lâm Sở Trì vẫy tay tỏ ý cần, ngược Lâm nếm một miếng, cảm thấy con gái nấu bò kho thật mỹ vị.
“Oa”
Thấy các lớn rõ ràng cho ăn thịt thịt ăn mảnh một miếng một miếng, Tiểu Bảo trực tiếp lên.
“Đứa nhỏ , cái gì”
Mẹ Ngô phát hiện bỏ quên đứa nhỏ vội vàng đưa dĩa tới: “Không vẫn còn ?”
Cậu bé thấy thịt thịt mới dừng tiếng , vội vàng vươn tay nhận lấy dĩa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-54-my-vi.html.]
Sau khi dùng bò kho đuổi mấy đứa trẻ , nhà bếp rốt cục yên tĩnh.
Có điều Ngô Kế trở về vẫn còn nhớ nhung vị bò kho trong miệng, nghiền.
“Mẹ, cho con nếm miếng nữa .”
“Con tưởng cũng là con nít ?”
Mẹ Ngô chiều , đậy bò kho .
Những khác bắt tay món rau trộn còn đơn giản hơn bò kho nhiều, điều rau trộn tiện để qua đêm, Lâm Sở Trì cảm thấy sáng ngày mai tiếp vẫn hơn.
“Với tay nghề của Lâm Lâm, những ngày mai đến ăn đám quả thật là lộc ăn .”
“ , cũng thể chờ thêm nữa hy vọng mau ch.óng ăn tiệc.”
Những món nào nên ngâm nở cũng ngâm, món ăn nào thể chuẩn đều chuẩn hết, mắt thấy thời gian còn sớm, con Lâm Sở Trì cũng về nhà.
Lúc các cô rời , nhà họ Ngô vẫn cứ nhét thật nhiều hoa quả, quả khô, kẹo để ngỏ ý cảm ơn, thậm chí suýt chút nữa đưa tiễn bọn họ đến tận cửa nhà.
“Đám chú họ cũng quá khách sáo .”
Mẹ Lâm bao lớn bao nhỏ trong tay thậm chí sắp xách nổi nữa, xong chuyển đề tài:
“ vẫn là bé ngoan của bản lĩnh, để nở mày nở mặt”
“Mẹ đừng khen, khen nữa con cũng sắp bay lên .”
Trước khi Lâm Sở Trì xuyên qua cũng từng ít lời khen ngợi, nhưng giống ngày hôm nay, quả thực là khen ngừng.
“Không , bay thì sẽ kéo con ” Mẹ Lâm đùa.
Nói giỡn thì giỡn, chờ khi tiến trong nhà bà cũng mau mau thúc giục con gái ngủ, dù đám cưới ngày mai còn dậy sớm.
Ngủ sớm dậy sớm đối nhiều trẻ tuổi thời bấy giờ mà khó, đối với Lâm Sở Trì chuyện gì khó.
Hơn sáu giờ sáng hôm , cô cần Lâm gọi cũng rời giường, dù cô thật lòng thích nấu ăn, nếu đồng ý nấu đám cưới cho , thì nhất định nhất.
Ở nhà ăn uống đơn giản, đó cô và Lâm cùng đến nhà họ Ngô.
“Ăn sáng ?”
Người nhà họ Ngô thấy bọn họ vội chào hỏi.
“Ăn ”
Nhà họ Ngô , vẫn nhét cho mỗi bọn họ một ổ bánh mì còn bình sữa bò, ngỏ ý ngày hôm nay phiền bọn họ .
“Đều là bà con họ hàng, khách sáo cái gì.” Mẹ Lâm .
Lễ cưới chỉ bận rộn ở việc đãi đám, nhà họ Ngô chào hỏi bọn họ xong đều bắt đầu bận túi bụi, đặc biệt là rể Ngô Kế, xoay mòng mòng như con thoi.
Đương nhiên, tiệc cưới chắc chắn chỉ mỗi hai Lâm Sở Trì và Lâm việc, còn những bà con khác của nhà họ Ngô cùng với trong thôn đến giúp đỡ.
Lúc mới ban đầu đầu bếp ngày hôm nay chính là Lâm Sở Trì, ở đây đều kinh ngạc, cảm thấy cô quá trẻ.
“Cô đấy?”
Mẹ Lâm thấy bọn họ nhỏ giọng thầm thì, chuyện con gái: “Với tay nghề của Lâm Lâm chúng , từng ăn ai khen ngợi, cũng hề kém cạnh ông nội con bé lúc , thể đến quản lý nhà bếp chứ”
Thực cũng ác ý gì, chỉ là bình thường đầu bếp quản lý đều là đàn ông, chợt thấy cô gái trẻ tuổi như thế, bấy giờ mới nhịn nghị luận hai câu.
“Chúng cũng gì, chỉ sợ tiệc quá lớn, cô nổi.”
“ , nấu cơm nhà cũng giống nấu cơm phần”
“Nhà ăn trường học cũng nấu cơm phần đấy, Lâm Lâm của chúng ở đó một tháng, cũng ”
Mẹ Lâm dứt lời, ở đây cũng gì nữa, dù nếu Lâm Sở Trì ở đây, khẳng định là nhà họ Ngô đồng ý, nếu cô chút bản lĩnh, nhà họ Ngô đồ ngu.
“Lâm Lâm còn lợi hại”
“ , bây giờ tuổi trẻ nấu cơm nhiều lắm”
Mẹ Lâm như thế mặt mới lộ nụ một nữa, nhưng vẫn kể nguyên nhân vì con gái tới nấu đám tiệc.
Mọi bởi vì đầu bếp ban đầu tới , cô kéo tới hỗ trợ đột xuất, thoáng chốc càng còn lời nào để .
Mười món nóng trong tiệc cưới là tôm chiên giòn, heo măng khô xé sợi, cá mú hấp kiểu xưa, cánh gà chiên xù, giò heo kho, sườn cừu nướng, xôi ngọc trai, sò điệp hấp miến tỏi, vịt bát bảo, rau xào bốn mùa.
Sau khi Lâm Sở Trì lướt qua tất cả thực đơn trong đầu thì bắt đầu sắp xếp xử lý nguyên liệu nấu ăn.
Nhiều món ăn cần như thế, cô chắc chắn thể tự hết bộ, chỉ thể giao những công việc dễ như rửa, ngâm thức ăn.
Trước đó còn cảm thấy cô quá trẻ, đợi đến khi cô mở miệng sắp xếp, ở đây đều theo bản năng cô chỉ huy. Chờ bận rộn một hồi mới phản ứng , khỏi kề tai nhỏ với bên cạnh: “Khỏi , tay nghề cô thế nào còn , điệu bộ thì đúng là chút phong độ của đầu bếp”
“ thế, lúc ông nội cũng là đầu bếp nổi tiếng của thôn chúng mà”
Những bữa tiệc như ở trong thôn, đều bắc nồi to nấu tạm thời đất trống, dù nếu như dùng nồi nhỏ trong nhà nấu từng món từng món sẽ kịp.
Trừ nồi to và bếp lò, sân còn hai lò hấp lớn, một lò nướng lớn, hiện tại đều ghim điện.
Món ăn tốn thời gian chắc chắn cần , Lâm Sở Trì bảo lấy vịt bát bảo ướp hồi tối hôm qua , đó tự kiểm tra xác nhận mùi tanh còn, màu sắc bên ngoài cũng ướp y, bắt đầu chuẩn bỏ thêm nguyên liệu món vịt bát bảo.
Lâm Sở Trì bảo lấy ốc khô, thịt xông khói, măng, nấm hương vân vân tới, bao lâu cắt hạt lưu hết bộ. Trước khi cô cắt bảo hâm nóng nồi, cắt xong trực tiếp thêm đầu bỏ nguyên liệu trong nồi bắt đầu xào, hề ngơi nghỉ, thực sự là rề rà một giây nào.
Người bên cạnh mới khen cô ướp vịt khá , chỉ màu sắc cảm thấy , chờ khi thấy cô thái thức ăn, kỹ năng dùng d.a.o của cô kinh ngạc, bây giờ ngửi thấy mùi thơm bay từ trong nồi, hình như hiểu vì nhà họ Ngô nhờ cô giúp.
“Con gái bà đúng thật là tài giỏi”
Có nhịn qua Lâm khen ngợi.
Mẹ Lâm gì, điều trong lòng cảm thấy mấy cái là gì , lát nữa món ăn nấu xong hết, bảo đảm ai dám cảm thấy con gái cục cưng của trẻ tuổi đáng tin.
Lúc bên đất trống bận bịu khí thế ngất trời, chú rể ở một bên khác cũng dẫn tới nhà gái đón dâu.
Nhà gái ở ngay gần làng, lái xe mười mấy hai mươi phút là đến. Có điều mặc dù xa, đàn trai đón cô dâu cũng dễ như thế, còn trải qua ít thử thách, càng thể thiếu tiền lì xì.
Thôn bọn họ tập tục náo đám cưới quá đáng, mấy trẻ chuẩn bình xịt tuyết đều khác cản , tỏ ý cô dâu chú rể hiếm khi ăn diện đẽ như thế, thể phá hủy.
Thật đúng là dễ dàng.
Ngô Kế ở sự giúp đỡ của bạn bè , rốt cuộc tìm giày cưới đón cô dâu , trong lòng thở phào một .
Thế nhưng cúi đầu cô gái trong lỏng n.g.ự.c lộ vui mừng, cảm thấy thể lấy cô , khó khăn nữa cũng đáng giá.
“Ui, chú rể cô dâu chằm chằm kìa”“
“Ha ha ha ha, Ngô, là cảm thấy hôm nay chị dâu cực kỳ ?”
Mọi dồn dập trêu ghẹo, cô dâu mắc cỡ mặt đỏ rần, Ngô Kế da mặt dày hơn, trực tiếp phản pháo : “Cái gì gọi là hôm nay cực kỳ , ngày nào vợ cũng . “
Với khát vọng sống của , các thanh niên cùng tuổi khỏi duỗi ngón tay cái, cảm thấy thể lấy vợ quả thật là lý do.
Đón dâu thành công, cuối cùng cũng thể chuẩn ăn đám cưới.
Trên đường tới nhà đàn trai, trong chiếc xe nào đó ý.
“Thiệt là, là thời đại nào, còn tổ chức đám cưới ở trong thôn, cũng ngại phiền phức”
“Nói chuyện kiểu gì , con lớn lên ở trong thôn , còn dám chê trong thôn ”
“Cha, con ý đó, chẳng qua là cảm thấy đàn trai coi trọng chị họ, nếu nỡ tổ chức đám cưới ở khách sạn chứ”
“Khách sạn cũng chỉ cảnh một chút, nếu thật thì còn chắc lớn bằng tiệc trong thôn chúng , khách sạn nào thuận tiện như bây giờ?”
“Kết hôn là chuyện lớn cả đời, thể cảnh , phục vụ chu đáo bằng khách sạn chứ, còn hỗn loạn như trong thôn khiến vui vẻ”
Người con gái cũng nhịn mở miệng: “Con ăn đám cưới cũng ăn cảnh, khách sạn nào cũng phục vụ , nhớ ăn đám nhà con, tốc độ lên món của khách sạn đó chậm, cuối cùng còn thiếu món ăn.”
“ thế, nhà rể họ con cũng cân nhắc đến hai bên nhiều họ hàng lớn tuổi, đường cũng mệt, ở trong thôn cũng đỡ cho bọn họ chạy”
Thôn bọn họ thuộc về ngoại thành, điều kiện vẫn hơn nhưng thôn sâu trong núi nhiều, nhưng dù cho như thế, bây giờ còn ở trong thôn cũng chỉ một vài trung niên. Nhà họ Ngô đãi đám cưới ổ trong thôn vì nỡ tiêu tiền, mà là cảm thấy trong thôn lâu tổ chức đám tiệc, náo nhiệt một chút, đương nhiên, cân nhắc tới thế hệ cũng là một nguyên nhân trong đó.
“Hừ, ngược lúc con kết hôn nhất định tổ chức trong khách sạn” Cô con gái cha , chì hừ hừ.
“Con ở thì , điều lát nữa lúc ăn cưới cho khoe khoang bàn tiệc.”
“Biết , con ngốc” Cô cũng chỉ lén càm ràm với cha , còn ngốc đến mức đó.
“Có điều , lát nữa lúc ăn cơm cũng đừng gắp đồ ăn cho con, con ăn tùy tiện hai miếng là .”
“Con thích ăn thì ăn”
Thấy ăn đám cưới mà con gái vui, còn tỏ ghét bỏ, cũng lười thêm gì nữa. Không riêng cô con gái của nhà , một chiếc xe khác, một nhóc mười lăm mười sáu tuổi cũng hài lòng.
Đương nhiên, cũng ý kiến với địa điểm tiệc cưới, mà vì vốn ăn đám cưới.
“Phiền c.h.ế.t , con ăn, nhất định bảo con đến”
“Con cái đứa nhỏ , ăn cưới mà chịu, là tối hôm qua thức đêm chơi game ?”
“Chỉ là con ăn thôi , gì mà kéo tới game chứ?”
“Chỉ ăn bữa cơm thôi, cần con cái gì, khi còn bé con thích ăn đám cưới nhất , dẫn con theo con còn la hét ầm ĩ.”
“Giờ con cũng khi còn bé, chỉ là , phiền c.h.ế.t , gì ngon ”
Cũng do hiện tại điều kiện , gà vịt thịt cá thậm chí dê bò hải sản tươi cũng thứ gì quý, trẻ con đương nhiên sẽ còn vui vẻ đối việc ăn cưới như khi còn bé. Đặc biệt là nghĩ đến bàn tiệc đều là họ hàng quen , còn chào hỏi từng từng cảm thấy phiền.
“Không con thích ăn tôm , bản tiệc chắc chắn tôm, lúc con đến ăn ít tôm uống chút đồ uống, chơi một lát là thể về nhà”
“Có gì ngon .”
Cậu nhóc vẫn lộ vẻ mặt vui, điều mắt thấy xe tiến thôn Dương Thụ, thêm cha đang lái xe cũng đầu trừng một cái, dám nữa nữa.
“Vậy con tùy tiện ăn mấy miếng tìm đám họ chơi game nhé, đến lúc đó đừng con”
“Được, chỉ cần con đừng chạy lung tung, con.”
Lúc nhóc mới thoả mãn, nghĩ đến tới đó một bàn với đám họ, đó cùng mở h.a.c.k.
Còn ăn đám cưới, hôm qua cũng ăn một , ngày nào cũng ăn thì hứng thú, nhiều nhất là uống chút đồ uống gì đó.