Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 66: Mỹ vị!

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .

Beta: Rya

“Nếu như của bây giờ ăn cà tím, e là sẽ cảm thấy vui mừng.”

Một sinh viên nào đó khi bới mấy miếng thịt xào cà tím thơm ngát ăn hết, bản cũng nhịn cảm thán.

Trước đây cô ở nhà quả thật là một miếng cà tím cũng ăn, thậm chí cố ý lột vỏ cà tím, xào nấu khiến cô trong dĩa là cà tím nhưng cô vẫn chỉ ăn một miếng động nữa. Buổi trưa hôm nay khi cô ngửi thấy mùi thơm liền cảm thấy thèm, nhưng nghĩ tới là cà tím thích nhất nên vẫn mua, nhưng ai chờ lúc ăn cơm, vẫn chịu mê hoặc, chủ động nếm thử cà tím trong chén bạn.

Cũng chính một miếng cà tím cho cô chợt phát hiện, thì khi tay nghề đạt đến trình độ nhất định thật thể quên thành kiến đối với nguyên liệu nấu ăn.

Bạn học cùng bàn thấy ý nghĩ của cô , lắc đầu : “Không, thể chấp nhận chủ yếu là bởi vì cà tím khó ăn, nếu như đổi thành khổ qua, rau thơm, cho dù hóa thành hoa cũng sẽ ăn.”

“Rau thơm ăn ngon, cái gì cũng thích, nếu như khổ qua thể chế biến đắng, cũng thể ăn.”

“Đến rau thơm cũng thể ăn , tại thích ăn cà tím?” Bạn học cùng bàn hiển nhiên thuộc đảng ghét rau thơm, thế thì mang vẻ mặt khiếp sợ.

“Rau thơm thơm như , tớ gì mà thể ăn, còn cà tím, tớ cảm thấy thể là tớ nấu ngon, dẫn đến tớ thành kiến với nó, ngược bây giờ tớ ăn cảm thấy ngon.”

“Rau thơm rõ ràng hôi.”

“Quên , đang ăn cơm đấy, thảo luận cái đề tài với , chờ ngày nào đó xem Thất Thất thể rau thơm , chừng chờ chị chế biến rau thơm sẽ cảm thấy rau thơm thơm đó.”

“Không thể, tuyệt đối thể, tớ thích ăn rau thơm là vì chấp nhận mùi của nó, lẽ nào Thất Thất còn thể biến rau thơm thành mùi , vấn đề tới , rau thơm mùi thì còn là rau thơm ?”

“Cậu nghiêm túc , , thảo luận rau thơm nữa, chúng vẫn nên về cà tím , cà tím thật ngon.”

“Ngon thật, tớ cũng từng ăn ít cà tím, nhưng đều ngon bằng Thất Thất , chủ yếu nhất là chị khiến màu sắc cũng .”

Lúc nhóm sinh viên đầu tiên đến nhà ăn sắp ăn xong, Triệu Nguyệt các cô cuối cùng cũng rời tòa nhà nghệ thuật đến đây, mặt mỗi đều tươi chờ mong.

“Nên xếp hàng lấy cơm lấy lê hấp đường phèn ngân nhĩ ?”

“Cơm nước xong , ăn xong lấy ngoài uống, đỡ để những khác thấy ồn ào bảo Thất Thất cũng nấu cho bọn họ.”

“Tớ cảm thấy như cũng .”

“Được, ăn cơm , chờ ăn cơm xong tớ lấy.”

Mọi bàn bạc kỹ càng đều tới ô cửa bảy xếp hàng, thuận tiện trò chuyện bữa tối ăn cơm gì.

“Buổi trưa tớ đến đây ăn, giờ vặn thể nếm thử thịt bằm cà tím mới .”

“Thịt bằm cà tím quả thật tệ, thơm bắt cơm, buổi trưa tớ ăn bây giờ vẫn ăn.”

“Các đều ăn cà tím, tớ cũng ăn món , ăn giò heo mấy ngày cũng nên đổi khẩu vị.”

“Cậu dám ăn giò heo mấy ngày liền, sợ mập thật hả?”

“Hết cách , hiếm khi ăn giò heo ngon như thế, đương nhiên

ăn cho nghiền.”

Làm giò heo cũng khó, nhưng đến trình độ mùi lạ nào, còn nhừ mềm ngon miệng cũng dễ dàng.

Lúc cô ăn giò heo ở bên ngoài, hoặc là ăn giò heo hầm nhừ, hoặc là ăn trúng giò heo vị lạ, chung là ngán. Thời gian dài, một thích giò heo như cô cũng dám tùy tiện mua giò heo ăn, hiếm khi gặp giò heo khuyết điểm nào, còn mau mau ăn cho thoải mái.

“Quả thật, Thất Thất giò heo ăn ngon thật, từng ăn giò heo chị , tớ cũng thích mấy cái móng giò bán bên ngoài.”

“Tớ cũng thế, bên ngoài trường học quán giò heo tớ còn cảm thấy khá ngon, từ khi ăn của Thất Thất ăn quán bọn họ, cuối cùng tớ cảm thấy giò heo quán bọn họ xử lý sạch sẽ.”

Có một nữ sinh da mặt mỏng khan một tiếng đó ha hả : “Làm thể, chúng tớ chỉ kích động thôi.”

, đừng lãng phí thời gian, chúng vẫn nên mau tìm chỗ ăn đường phèn lê tuyết .”

Một lát , các cô cầm chén muỗng dùng một thẳng tới sân thể d.ụ.c, tìm một chỗ xuống bắt đầu chia chè.

Hộp giữ ấm mới mở , mùi hương trong veo lập tức xộc thẳng mặt.

“Trông ngon.”

Lê hấp đường phèn ngân nhĩ còn bỏ táo đỏ và cẩu kỷ, chỉ thôi cũng cho cảm thấy cực kỳ thoải mái.

Các cô bày chén, cứ một ngụm nước, một miếng lê đều chia đều cẩn thận, khí chung quanh đều nhiễm mùi thơm ngọt.

Triệu Nguyệt lấy phần chè của , nhẹ nhàng dùng muỗng khuấy lên là thể cảm nhận chất kẹo dính của lê hấp đường phèn ngân nhĩ, cô cúi đầu nhấp ngụm nước , chỉ cảm thấy uống cực kỳ thanh.

Lê hấp đường phèn ngân nhĩ chỉ ngon, lúc nuốt xuống từ cuống họng đến dày đều vô cùng thoải mái, khiến cô uống hết muỗng đến muỗng khác. Uống liên tục mấy muỗng chè mới nếm nguyên liệu bên trong, chỉ cảm thấy ngân nhĩ mềm trơn ngon miệng, quả lê vị , ăn nhẹ nhàng khoan khoái.

 

Lê hấp đường phèn ngân nhĩ

“Ngon quá.”

Triệu Nguyệt lời cảm thán trong lòng , đồng ý gật đầu.

“Uống ngon thật, đây tớ từng thử tự lê hấp đường phèn ngân nhĩ, thế nhưng cũng nấu cảm giác .”

“Không hình dung như thế nào, ngược chính là kiểu ngon mà chỗ nào cũng hợp miệng .”

“Hồi tớ từng ăn lê lề đường, quả lê trong đó hầm nát bấy, đến mức miệng là tan ngay, điều cũng vị lê gì, ăn vô vị. Tớ còn tưởng rằng tất cả lê hấp đường phèn ngân nhĩ đều sẽ như , chỉ nước uống ngon chứ lê ăn ngon, nhưng Thất Thất nấu món , canh trong veo, lê cũng tươi mới, khoan khoái.”

đúng đúng, tớ cũng cảm thấy như , đây ăn món tớ đều chỉ thích uống nước thích nguyên liệu bên trong, ngày hôm nay thật là đều thích hết.”

“Cảm thấy uống ngon hơn sữa, hơn nữa còn dưỡng sinh.”

Triệu Nguyệt cũng cảm thấy ngon hơn sữa, hơn nữa: “Tớ uống sữa đều thích thêm 100% đường, chính là càng ngọt càng , nhưng chè lê trong veo, mà tớ cũng thể chấp nhận, còn cảm thấy ngon.”

Các cô khen xong, tốc độ ăn chè càng ngày càng chậm. Đương nhiên, cũng các cô uống ngon, mà là sợ uống hết sẽ còn, vì thế cố gắng chậm .

Mùa ban ngày cũng còn đỡ, buổi tối lúc gió lên vẫn mát mẻ, điều các cô uống lê tuyết canh ngân nhĩ thanh ngọt cảm thấy thật thoải mái.

“Quá ngon, cảm giác như uống xong cả đều vô cùng thoải mái.”

“Chưa uống đủ, tớ còn uống thêm.”

Ăn xong bữa tối thêm ăn chè xong nhất định no , nhưng miệng vẫn còn thèm.

“Ai chứ?!”

“Thấy đủ , chúng cũng uống.”

Lâm Sở Trì vốn lòng mở cửa cho các cô , các cô thích thì thích nhưng cũng thể quá tham lam.

Lúc gần chín giờ, Lâm Sở Trì mới thu dọn đồ đạc xong xuôi tan tầm thì Triệu Nguyệt mang gộp giữ ấm rửa sạch sẽ đến trả cô.

Thấy giờ mà cô còn đến trả hộp giữ ấm, Lâm Sở Trì : “Sao còn cố ý tới một chuyến, ngày mai lúc ăn cơm tiện tay đem tới là .”

“Vừa vặn em gì chuyện nên thuận tiện đây.” Triệu Nguyệt xong, chờ khi cô dẹp hộp giữ ấm ngoài phòng bếp, nhét một túi đồ trong tay cô.

Lâm Sở Trì sợ rớt túi xuống đất, theo bản năng nắm c.h.ặ.t mới hỏi: “Cái gì ?”

“Các bảo em mang trái cây tới cho chị.”

Ban đầu mấy nữ sinh mời cô uống sữa, nhưng ngẫm thể nấu món chè ngon như thế thể thèm sữa, bèn dứt khoát đổi thành trái cây.

“Không cần, các em khách sáo như gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-66-my-vi.html.]

Lâm Sở Trì trả túi cho cô , nhưng Triệu Nguyệt chịu nhận.

“Chỉ là một ít trái cây mà thôi, Thất Thất chị cầm , chị đưa em các cũng lấy.”

“Vậy em tự giữ ăn .”

em thích ăn trái cây, mỗi tâm huyết dâng trào mua trái cây cuối cùng đều để hư hết, giờ em ít mua.”

Lâm Sở Trì như thế thấy cô kiên trì chịu nhận, chỉ thể tiếp tục cầm túi, điều nhắc nhở: “Vẫn ăn trái cây, nữa thì mỗi thể mua ít chút.”

Triệu Nguyệt gật đầu, hỏi cô ngày hôm nay cơm , nhận câu trả lời lập tức cùng cho mèo ăn với cô.

“Meo~”

Vừa tới chỗ cũ, đám mèo lập tức chủ động chạy tới, vòng quanh Lâm Sở Trì.

Triệu Nguyệt hâm mộ cô đám mèo yêu thích đồng thời cảm thấy cũng dễ dàng, dù nếu như sơ ý một chút sẽ mèo vấp ngã.

Trái Lâm Sở Trì quen, bước chậm con đường phía , nhanh tới tô thức ăn mèo xuống đổ cơm cho chúng nó.

Ban ngày thường sẽ sinh viên đến cho mèo ăn, thỉnh thoảng còn thức ăn mèo đóng hộp, thức ăn cho mèo gì đó. Cô xem như là thêm bữa ngoài cho đám mèo, vì thế quá nhiều, mỗi cũng chỉ là thịt viên trộn rau hoặc là một cái bánh nhân thịt hấp.

Đám mèo mới còn vây quanh cô nũng thấy đồ ăn ngon, ngay lập tức tiến đến tô thức ăn mèo vùi đầu ăn, trong cổ họng thậm chí phát tiếng kêu sung sướng.

“Xấu Xa, mỗi con mèo một viên, cho cướp với .”

Lâm Sở Trì thấy Xấu Xa cướp thịt viên của con mèo khác, còn khiến sợ dám tới gần, vỗ nhẹ nhắc nhở nó.

“Em cảm thấy hình như Xấu Xa tròn hơn , chỉ đầu và mặt tròn, bây giờ thể cũng bắt đầu tròn lên.” Triệu Nguyệt con mèo cam chỗ nào cũng tròn lẳn, xem như hiểu tại nó dữ như nhưng vẫn khiến nhiều yêu thích.

Lâm Sở Trì như thế, nhịn nghĩ cho nó ăn quá nhiều . Hết cách , mèo nũng thịt ăn, Xấu Xa hung dữ với khác, ở mặt cô ngoan ngoãn, hơn nữa tên nhóc còn ngang ngược, lúc nó ở đây thích những con mèo khác tới gần cô, vì thế luôn ăn nhiều thức ăn nhất.

“Không liên quan tới chị, mèo cam vốn dễ mập, nếu tại thể câu mèo cam mập là quan trọng nhất.” Triệu Nguyệt thấy cô nghĩ bèn trấn an.

Trước đây Lâm Sở Trì từng nuôi thú cưng, từ trong miệng cô rằng mèo cam vốn dễ mập, lúc mới yên tâm.

“Meo~”

Xấu Xa dạy dỗ thể cướp thịt viên của mèo khác, nó ăn hết phần của , li3m mép tiến đến mặt Lâm Sở Trì, giơ lên móng vuốt vỗ nhẹ túi vải trong tay cô.

Lâm Sở Trì cố ý bộ dụng ý của nó, duỗi tay khẽ nắm móng vuốt giơ lên của nó.

“Meo meo meo.”

Mèo cam vốn nghiêm túc xổm ở mặt cô lên, đặt một móng vuốt khác lên túi vải.

“Nó đang , em thấy hình như là nó đang kêu đòi ăn.”

Lâm Sở Trì khẽ : “Trong túi chị thịt khô.”

“Ha ha ha, nó tham ăn thế. Thất Thất chị nhanh cho nó , xem nó thèm đến độ sắp chuyện kìa.” Triệu Nguyệt cảm thấy thú vị, bèn cầm điện thoại di động .

“Meo meo meo.”

Xấu Xa kêu một tiếng, lẽ vì câu , cô càng giống như là đang : “Muốn ăn”.

Lâm Sở Trì vốn cảm thấy Xấu Xa quả thật mập hơn lúc mới quen, nên nghĩ nếu thì đêm nay cho ăn đồ ăn vặt, thế nhưng thấy dáng vẻ của nó đến cùng vẫn tàn nhẫn nổi.

“Được , lấy cho em.” Cô thả móng vuốt mềm mại của nó , lấy bình nhỏ trong suốt từ trong túi vải.

Bên trong bình là thịt khô cô từ ức gà, mới mở nắp đám mèo đều kêu lên.

“Đừng nóng vội.” Lâm Sở Trì trấn an một câu, đổ một nhúm ở tay, đó chia cho mỗi con mèo mỗi miếng.

Lúc cô chia thịt khô, Triệu Nguyệt tiện tay nhận lấy bình cầm cô, chờ khi thấy đám mèo c.ắ.n thịt khô ngon lành, thừa dịp cô chú ý nhét một miếng trong bình miệng .

chẳng qua là cảm thấy thịt khô thơm, nảy lên lòng hiếu kỳ mới nếm thử, ai ngờ ăn miếng thịt chỉ thấy thơm, còn thanh, ánh mắt của cô lập tức sáng lên.

Còn ăn ngon.

Thịt khô thanh đạm, nhưng vị thịt nguyên chất nguyên vị quả thật là càng nhai càng thơm. Triệu Nguyệt thừa dịp mèo và bên cạnh chú ý cầm một miếng bỏ trong miệng, lấy miếng to nhất.

Lâm Sở Trì thấy bên tai truyền đến tiếng nhóp nhép, ánh mắt đảo qua mới phát hiện cô đang nâng bình ăn chung với mèo, bật hỏi: “Ăn ngon ?”

“Ăn ngon.” Triệu Nguyệt cô phát hiện nở nụ khà khà một tiếng, đó quang minh chánh đại mà ăn, ăn , “Em cảm thấy nếu như thịt khô thêm ít bột ớt, ngũ vị hương gì đó cũng thể thành đồ ăn vặt.”

Thịt ức gà xử lý sạch sẽ, chỉ cần cô ngại là cho mèo ăn thì Lâm Sở Trì cũng tùy cô .

Lâm Sở Trì quan tâm cô ăn thịt khô, nhưng đám mèo, đặc biệt là Xấu Xa thì vui, ngửa đầu kêu gào với Triệu Nguyệt.

“Mày hung dữ cái gì, coi chừng tao ăn hết thịt khô của mày, còn bảo Thất Thất cũng cho mày ăn nữa.”

Có Lâm Sở Trì ở bên cạnh, Triệu Nguyệt sợ nó, cố ý lớn tiếng c.ắ.n thịt khô, diễn dịch màn ỷ bắt nạt mèo vô cùng nhuần nhuyễn.

“Được , em đừng trêu nó.”

Lâm Sở Trì sợ mèo quấy rối, lấy ít thịt khô từ trong bình chia cho đám mèo, đó kéo cô rời .

Bình lớn, một phần như thế cũng còn bao nhiêu, Triệu Nguyệt ăn đến miếng cuối cùng vẫn còn hết thòm thèm trả bình cho cô.

“Thất Thất , chị đừng chỉ cho mèo, cũng ít đồ ăn vặt cho em .” Cô xong bổ sung một câu, “Tuy rằng em mèo, nhưng em thể hát bài học tiếng mèo kêu cho chị .”

Triệu Nguyệt xong qua cô hát lên: “Mình bắt chước loài mèo kêu nhé, kêu cùng em meo meo meo meo.”

Đêm hôm hát ca, xung quanh là tiếng hát của cô , Lâm Sở Trì vội vàng : “Được đừng hát nữa, cho em.”

Lúc Triệu Nguyệt mới yên tĩnh , vui vẻ kéo cánh tay cô, bước chân nhẹ nhàng như nhảy lên.

“Em định theo chị về nhà ?” Lâm Sở Trì thấy cô theo về nhà, dừng bước hỏi.

Bấy giờ Triệu Nguyệt mới phản ứng , mau ch.óng buông tay tạm biệt cô.

Hai ngày tiếp theo, thịt bằm cà tím vẫn là cơm phần chào đón nhất ô cửa bảy. Mãi đến tận một ngày nọ, bộ nguyên liệu mà Lâm Sở Trì dặn từ đưa tới thì cô bắt đầu thịt kho tàu, thể đoán hôm nay cơm phần đầu sắp tên đổi họ .

“Tiểu Lâm, hôm nay cháu chuẩn gì?”

Ô cửa kế bên thấy hôm nay trong những nguyên liệu cô dùng nhiều thịt ba chỉ, hiếu kỳ hỏi nhiều một câu.

“Hồi nhiều sinh viên ăn thịt kho tàu, vì thế cháu chuẩn một ít.”

Nghe Lâm Sở Trì , ông chú tuổi trung niên ở ô cửa bên cạnh lập tức chờ mong: “Thịt kho tàu , chú thích ăn món nhất, lát nữa thể giữ một chén cho chú ?”

“Được ạ.” Lâm Sở Trì hai lời đồng ý.

Lúc cô còn đang xử lý thịt ba chỉ, tin tức truyền , dì Vương còn cố ý chạy tới xác định với cô.

“Tiểu Lâm, hôm nay cháu thịt kho tàu thật ?”

Lâm Sở Trì trả lời mà hỏi : “Dì Vương dì cũng thích ăn thịt kho tàu ?”

Khó trách cô sẽ hỏi như , chủ yếu là lúc nấu món gì cũng thấy những khác trong nhà ăn quan tâm như thế.

“Ai mà thích ăn thịt kho tàu.” Dì Vương đáp , “Dì từng ăn thịt kho tàu ngon nhất trong một quán cơm quốc doanh, một khác chính là lúc ông nội cháu tới trường học việc, là ngon một.”

Quán cơm quốc doanh trong miệng bà cũng quán cơm bây giờ, thời đó vật tư thịnh vượng như thế, ăn cơm cần phiếu lương thực, ăn thịt cần phiếu thịt, thể đến quán cơm quốc doanh ăn bữa thịt kho tàu, tuyệt đối thể nhớ cả đời.

Lại như hiện tại, dì Vương hẳn còn nhớ thịt kho tàu của quán cơm quốc doanh đó mùi vị gì, nhưng nhắc tới thịt kho tàu sẽ nhớ tới đoạn ký ức .

Vợ chồng ở ô cửa sáu xong nhịn xen : “Bà còn từng ăn thịt kho tàu của quán cơm quốc doanh , tuyệt .”

Thời đại đó thể ăn bữa thịt kho tàu đầy mỡ ở quán cơm quốc doanh gần giống như ăn một bữa cơm ở nhà hàng bây giờ, cũng khó trách bọn họ trêu ghẹo.

Ở thời đại thiếu mỡ, thịt kho tàu tuyệt đối là món ngon nhất trong lòng nhiều của thế hệ , chỉ bởi vì nó ngon, cũng bởi vì nó mỡ. Vì thế dì Vương bọn họ mới để ý khi Lâm Sở Trì thịt kho tàu, chờ mong cô thịt kho tàu mỹ vị trong ký ức.

 

 

Loading...