Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 72: Ngon miệng!
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ăn vô cũng đừng miễn cưỡng, thật đáng thương.”
“Đừng thương xót cô , cô thể ăn cơm phần ngon như thì gì đáng thương, chúng càng đáng thương hơn ?”
“Bạn hiểu, một kiểu đáng thương gọi là mà ăn , còn một kiểu đáng thương gọi là ăn nhưng ăn vô.”
“Chà chà chà, thật đáng thương.”
“Các bạn mới đáng thương, ăn hết thể chừa buổi tối tiếp tục ăn.” Du Du thấy bình luận hừ nhẹ một tiếng, trong lòng chỉ hận mọc thêm mấy cái dày.
Mỗi phần cơm cũng cô ăn gần một nửa, hiện tại cô quả thật cực kỳ no, cũng dám miễn cưỡng bản , chỉ thể tạm thời đặt đũa xuống ăn chậm .
“Ăn xong tổng kết tìm nhà ăn, cá nhân bày tỏ dù là từ sắc hương vị cũng thể cho 99 điểm. Điểm trừ duy nhất chính là vì bán ở trường chúng .”
Du Du xong nhịn chút kích động: “Cùng là trường đại học, tại trường chúng cơm phần ngon như , quả nhiên ban đầu chọn trường vẫn đủ thận trọng, nếu thể ăn cơm ngon mỗi ngày , ngẫm cảm thấy hạnh phúc”
“ vạch trần , đang chọn trường học , rõ ràng là chọn nhà ăn.”
‘ cũng , cùng là trường đại học, tại nhà ăn trường chúng khó ăn như ?”
“Đã hiểu, em trai đang học cấp hai, sẽ thúc giục nó thi đại học, mục tiêu là đại học H.”
“ em trai em gái thì bây giờ, giờ bảo cha sinh một đứa thì kịp ?”
“Dựa bằng dựa , Du Du, hỏi thử giúp xem trường bọn họ còn thiếu bảo vệ , là sinh viên nghiệp thuộc khoá đây.”
“Ông bác hơn bốn mươi tuổi bảo vệ, hơn hai mươi tuổi , bỏ hai mươi năm đường vòng, giỏi đấy.”
“Không mở con đường , cũng hỏi thăm giúp trường bọn họ còn thiếu bác bảo vệ , cảm thấy ông nội thể .”
“Ai bảo vệ nhất định là ông bác, ứng tuyển con ch.ó nhà , cần lương, cần thức ăn cho ch.ó, chỉ cần lo cơm cho là .”
“ , thể bảo vệ, để .”
“Mấy , Du Du hỏi giúp tớ nhà ăn bọn họ cần dì múc cơm , thể đến gần hơn những chức vụ khác, dì múc cơm đ.á.n.h thẳng trong nhà ăn, còn ăn thế nào thì ăn thế .”
“Các bạn đừng nghịch nữa.” Du Du thấy bình luận đều đám fan ngốc chọc tức .
Các fan dồn dập tỏ vẻ quậy, dù thể giải quyết vấn đề công việc, còn thể ăn ngon, chẳng là một công đôi việc .
Có điều , việc trong trường đại học kỳ thực , là thể .
“Nếu các bạn tới thì tự ứng tuyển , lấy hộp đóng gói cơm nước.” Du Du xong để điện thoại ở bàn, như thể ngăn khác cho rằng nơi ai ăn.
Chờ khi cô lấy hộp về đóng gói, đề tài livestream về mỹ thực, dồn dập ngỏ ý bảo cô gửi phần cơm còn thừa qua cho nếm thử.
“ dơ cỡ nào mới gửi cơm thừa của cho khác chứ.” Du Du thấy yêu cầu của bọn họ, dở dở .”
“Không , ngại.”
“Không thể nào, để ý.” Du Du xong cất cơm đóng gói trong túi bổ sung một câu, “Hơn nữa cũng ăn đủ, nỡ gửi cho các bạn.”
Đây cũng là lời thật lòng, nếu dày đủ to, cô tuyệt đối sẽ ăn hết sạch bốn phần cơm phần cực kỳ ngon ngay tại chỗ.
“Được , hôm nay livestream đến đây thôi, nếu như các thực sự ăn thể tự tới đại học H nếm thử, điều nhắc nhở một chút, nhà ăn một thu tiền mặt, vì thế mượn thẻ ăn cơm mới thể ăn nha, , chúng livestream gặp, bye bye.”
Trước khi rời khỏi trường học, cô trả thẻ ăn mượn đó, cũng bày tỏ sự ngưỡng mộ với đối phương.
Người cô mượn thẻ ăn cơm chính là bạn hồi cấp ba của cô , hồi cấp ba quan hệ của hai khá , điều khi học đại học cũng bởi vì trường học khác mà dần dần xa lạ, nghĩ tới liên hệ nữa bởi vì mượn thẻ ăn cơm.
“Không chi, ăn cứ tới.” Nghe thấy nhà ăn trường khen ngợi, cô cảm thấy mặt mũi.
Du Du gật đầu đó : “Có rảnh cũng chào mừng tới trường học của chúng tớ chơi, tuy rằng nhà ăn trường chúng tớ ngon bằng nhà ăn trường nhưng phố ăn vặt bên ngoài khá ngon.”
“Được, thời gian tớ sẽ tìm chơi.”
Du Du xem như là một streamer nhỏ, lượng fan định, khi livestream truyền ngoài, bởi vì tiêu đề kèm theo mấy chữ then chốt “Nhà ăn đại học”, dẫn tới ít fan mới.
“Thế mà trường cũ của , tiêu đề còn là khen ngợi nhà ăn một, lúc đó sợ ngây , vốn cho rằng khen ngon là đang móc, xem xong video chỉ hỏi trường học, tại khi nghiệp cơm phần ngon như ?”
“Ha ha ha, lầu là đàn là đàn chị thế, sinh viên của đại học H bày tỏ, nhà ăn một vẫn ăn ngon, chỉ là học kỳ mọc một ô cửa mỹ vị mà thôi.”
“Oa, ô cửa bảy nổi tiếng đến mức video kìa, thịt bò xào thì là ngày hôm nay nhỉ, thấy ở nhà ăn?”
Tiêu đề video treo chữ “đại học H”, bởi hấp dẫn ít sinh viên đại học H nghiệp hoặc đang học cũng bình thường, dù dù cho bạn chú ý, liệu cũng sẽ đẩy nội dung liên quan cho ban.
Chỉ trong chốc lát, khu bình luận ít sinh viên đại học H trả lời.
Trong ký ức của sinh viên nghiệp, nhà ăn một vẫn là nhà ăn dở nhất, cho nên thấy khen nó đầu tiên là cảm thấy kỳ dị, xem xong video lập tức cảm thấy khó chịu. Luôn ảo giác rằng khi bọn họ nghiệp trường học luôn âm thầm trở nên hơn, nếu tại lúc bọn họ ở trường học cơm phần ngon như .
Mà bọn sinh viên đang học cũng vui sướng, khen ngợi đồ ăn ở ô cửa bảy ngon cỡ nào ở khu bình luận, còn ác độc chia sẻ hình ảnh.
Rất nhiều vốn xem xong video thèm, lướt khu bình luận, những hình ảnh mỹ thực như cá kho, giò heo hầm đậu tương, thịt xào ớt, thịt thái sợi sốt vị cá, canh cá viên,… tấn công dữ dội, dồn dập cảm thán bọn họ thật ác độc.
Đối với việc , sinh viên đại học H bày tỏ bọn họ còn thể ác độc hơn.
“Thất Thất chỉ nấu ăn ngon, hơn nữa cách một thời gian sẽ món mới, ví dụ như thịt bò xào trong video chính là món mới chị ngày hôm nay, ăn thơm cay ngon miệng, thịt mềm thơm lừng, thực sự là ngon đến mức đối thủ, đáng tiếc đều ăn cơm phần thơm như .”
“Có ai cùng trường với tên nhóc , bỏ mười đồng, đ.á.n.h tên giúp một trận, quả thực quá ăn đòn mà”
“ thêm năm đồng, tiện tay b.úng trán giúp nhé.”
“ bỏ một đồng, đ.á.n.h lòng bàn tay một cái giúp là .”
“ bỏ năm đồng, nhiều tiền như đá m.ô.n.g một cái cũng quá đáng nhỉ?”
Vốn dĩ cư dân mạng cũng chỉ đùa giỡn, kết quả trò đến , trong cuộc tự nổi lên còn ai thêm tiền , gom đủ năm mươi sẽ tự nhận đơn, đúng , năm đồng b.úng trán quá ít nhận.
Mắt thấy khu bình luận chuyển thẳng đề tài chỉ cần tiền, thể tự đ.á.n.h , các cư dân mạng đều chọc .
“Ai thể một tiếng lợi hại chứ?”
“Ha ha ha ha , gian thương kiếm lời chênh lệch giá, còn thể bảo đảm tuyệt đối sẽ đ.á.n.h sai .”
Buổi tối hôm đó, chia sẻ livestream của Du Du lên diễn đàn đại học H, lập tức dẫn tới nhiều sự quan tâm hơn.
“Thất Thất chị xem cái , ô cửa nhà chị nổi tiếng .”
Triệu Nguyệt thấy video, rảnh rỗi chuyện gì cô cố ý đợi khi Lâm Sở Trì tan thì chia sẻ với cô.
“Cái gì?” Lâm Sở Trì nghi hoặc nhận điện thoại di động của cô, ngoài xem.
Dù cô cũng là cầm giải vô địch nấu ăn thế giới, chỉ là khiêm tốn nữa cũng thể tay nghề . Bởi lúc thấy Du Du trong video thể hiện sự kinh diễm với cơm phần cũng quá nhiều cảm giác, trái cảm thấy bình luận trong video càng thú vị hơn.
Triệu Nguyệt rõ ràng xem nhiều , lúc còn tiếp tục xem chung với cô thứ hai, xem : “Chị xem những bình luận phía còn nhà ăn thể ngon chỗ nào, kết quả chờ khi thấy cơm phần chị , còn đều mất mặt cảm thán thật là thơm .”
“Còn bình luận phía của bọn họ đến trường chúng ứng tuyển, quả thực c.h.ế.t em.”
Lâm Sở Trì cũng thấy những nội dung bình luận đó, khóe môi cong lên.
Chờ xem xong video, các cô cũng đến chỗ cũ cho mèo ăn. Triệu Nguyệt thu hồi điện thoại di động của đó mở miệng: “Phỏng vấn một chút, bây giờ chị cảm tưởng gì?”
“Chị cảm tưởng gì ?” Lâm Sở Trì cho đám mèo ăn hỏi ngược .
Trưa hôm nay một trận mưa nhỏ, cũng may gần đấy ít ổ cho mèo sinh viên tự , đám mèo cũng gió thổi mưa xối. Có điều dù , lông chúng nó trông vẫn xù xù như lúc trời nắng, mũi, mặt dơ.
“Chị cũng quá lạnh nhạt, hổ là chuyện lớn.” Triệu Nguyệt thấy cô hề hưng phấn, lúc duỗi ngón tay cái .
“Sao chị thành chuyện lớn .”
Lâm Sở Trì cô chọc , đồng thời lấy khăn ướt từ trong túi lau khuôn mặt bẩn của đám mèo.
Mèo ở trong tay cô cũng ngoan, dù cho đang ăn đồ ăn vuốt v e đụng chạm cũng phản kháng, thậm chí còn chủ động ngẩng đầu.
Thực sự là một bé đáng yêu.
Lâm Sở Trì lau sạch mũi mèo, cảm thấy động vật nhỏ quả nhiên thể sung sướng.
“Ăn cơm là chuyện lớn của đời , thể nấu món ngon như chị còn chính là chuyện lớn ?” Triệu Nguyệt xong ở xổm xuống bên cạnh cô, cầm khăn giấy ướt lau giúp.
Đương nhiên, cô chỉ dám chạm những con mèo tính cách vô cùng dịu ngoan, còn như Xấu Xa, hoặc là những con mèo bảo vệ thức ăn canh chừng cô cũng dám tùy tiện chạm .
Cho mèo ăn xong, lau cho đám mèo sạch sẽ, Lâm Sở Trì vẫn lấy cá khô, thịt khô cho chúng nó ăn.
Lúc đám mèo đang ăn ngon lành, Triệu Nguyệt chuẩn từ sớm móc bình của .
“Em rửa tay ?” Lâm Sở Trì thấy cô nãy vuốt mèo giờ ăn đồ ăn vặt, đầu nhắc nhở một câu.
“Em dùng khăn ướt khử trùng lau tay .”
Triệu Nguyệt xong tiếp tục gặm thịt khô, còn ăn ngon hơn đám mèo.
Nói thật, thịt khô bỏ thêm gia vị trong tay cô quả thật thơm hơn ngon hơn thịt khô nguyên vị, bao lâu hấp dẫn sự chú ý của đám mèo.
Chúng nó ăn hết thịt khô chia, bình trong tay Triệu Nguyệt vẫn còn cả bình, đáng giận nhất là cô còn cố ý ăn phát tiếng lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-72-ngon-mieng.html.]
“Em rõ Xấu Xa thù dai còn chọc giận nó.” Lâm Sở Trì thấy cô cố ý khiến mèo thèm, giọng điệu lộ bất đắc dĩ.
Triệu Nguyệt lộ vẻ mặt vô tội : “Em chỉ ăn thịt khô của em mà thôi, chọc giận nó.”
Cô cũng chỉ ỷ Lâm Sở Trì ở đây, đám mèo dám cướp của cô , nếu như đổi thành một cô ở đây, sớm đóng c.h.ặ.t bình nhanh chân chạy biến.
Đáng tiếc, cô đ.á.n.h giá sai một chuyện, đám mèo dám cướp của cô , nghĩa là cũng dám cướp của cô .
“Triệu Nguyệt Nguyệt giỏi thật đó, trốn chúng tớ ăn mảnh.”
Một hai ngày bạn cùng phòng ngửi thấy mùi cực kỳ thơm ở ký túc xá, hỏi là ai đang ăn đồ ăn ai trả lời, chỉ thể sống c.h.ế.t mặc bay, hiện tại coi như để cô bắt tại trận .
“Khặc.”
Triệu Nguyệt thấy mấy bạn cùng phòng, suýt chút nữa thịt khô trong miệng sặc, ho khan hai tiếng mới hỏi tại các cô ở đây.
“Chúng tớ cũng vô lương tâm như , chỉ ăn một thôi.”
“ , chúng tớ thấy , ngoài ăn xiên nướng còn nhớ mang cho , thì ?”
Các cô nghĩ Triệu Nguyệt gần đây thích cho mèo ăn, còn cố ý vòng tới bên về ký túc xá, nghĩ nếu như nửa đường gặp cô là nhất, đỡ để lâu giòn nữa.
Triệu Nguyệt các cô dạy bảo mà chột , đặc biệt là lúc thấy các cô mang đồ chiên về cho thật, vội nhịn đau hai tay dâng thịt khô.
“Vậy còn tạm .”
Bạn cùng phòng khách sáo lấy bình , chia cho mỗi ăn.
Triệu Nguyệt che n.g.ự.c âm thầm đau lòng, một khi đưa thịt khô nhất định sẽ một trở , vẫn nhịn nhắc nhở: “Tớ cất giữ lâu cũng nỡ ăn, các ăn tiết kiệm chút.” Dù cô ngại phiền Lâm Sở Trì, cũng chỉ thỉnh thoảng thừa dịp lúc cô thịt khô cho đám mèo mới thể ăn ké một ít.
Bạn cùng phòng , cùng liếc mắt cô một cái.
“Đưa đồ chiên cho tớ , lát nữa nguội ăn ngon.” Triệu Nguyệt nghĩ thịt khô đồ chiên cũng , vươn tay .
“Không thiếu chút nữa tớ quên mất.” Bạn cùng phòng cầm đồ chiên xong đưa bọc cho cô , mà nhiệt tình đưa cho Lâm Sở Trì, “Thất Thất, đồ chiên của quán cũng tệ lắm, chị mau nếm thử.”
“Thất Thất mau ăn, cần khách sáo với bọn họ.” Triệu Nguyệt giành nhận cô, mở bọc đóng mời ăn.
“Ai cho ăn, thấy là mời Thất Thất ăn .” Nói thì như , ngược cũng ai thật sự ngăn cản cô .
Đồ chiên mặn chay, đồ mặn chính là cá chiên, thịt sườn sụn, xiên cánh gà, xiên thịt bò, xiên thịt gà, đồ chay thì là ngó sen, khoai tây miếng, đậu rang, bắp, đậu phụ khô, mỗi loại đều vài xiên, thể là các cô vốn định trở về tiếp tục ăn.
Các cô chọn đồ chiên của quán quả thật cũng tệ lắm, chiên giòn, gia vị ngọt cay, thể thơm.
Lâm Sở Trì Triệu Nguyệt mời, lau khô tay đó tùy tiện cầm xiên cá chiên.
“Meo~”
Trước đó đám mèo mới Triệu Nguyệt dùng thịt khô k1ch thích, hiện tại ngửi thấy mùi đồ chiên, bộ đều náo động.
Món ăn gia vị nặng như Lâm Sở Trì cũng dám cho chúng nó ăn, lấy thịt khô từ trong bình chia một ít cho chúng nó đó đề nghị chuyển sang nơi khác ăn.
Triệu Nguyệt c.ắ.n cánh gà gật đầu đồng ý, nâng hộp qua một nơi gần đấy với cô tìm chỗ xuống ăn, mấy bạn cùng phòng cũng theo, một tục gặm thịt khô khen ngợi: “Thất Thất, thịt bò khô chị cũng quá ngon.”
“Cái miệng kiểu gì , nếm thử cẩn thận xem, đó là thịt bò khô ?”
Nghe Triệu Nguyệt , nọ cẩn thận thưởng thức mùi vị trong miệng, chắc chắn : “Chẳng lẽ là thịt heo khô?”
Mắt thấy Triệu Nguyệt còn thừa nước đục thả câu, các cô bèn hỏi thẳng Lâm Sở Trì.
Lâm Sở Trì: “Là thịt ức gà khô.”
“Thịt ức gà khô tơi , thể thành thịt khô ngon như ?”
“ , bình thường lúc ăn gà vị trí em ghét ăn nhất chính là thịt ức gà.”
“Không , em nếm là dùng thịt ức gà thịt khô đấy.”
Nhìn thấy bạn cùng phòng hiện vẻ mặt kinh ngạc, Triệu Nguyệt : “ thế, cũng xem thử là ai , thể ăn ngon ?”
“Vì đây chính là lý do ăn một ?”
Bị bạn cùng phòng đáp trả một câu c.h.ế.t ch.óc, Triệu Nguyệt đầu về phía Lâm Sở Trì sang chuyện khác: “Cánh gà cũng tệ lắm, Thất Thất chị cũng ăn .”
Đương lúc chuyện các cô tìm chỗ xuống, Lâm Sở Trì nể tình nhận lấy.
Có thể thấy rõ cánh gà là đồ đông lạnh, điều quán nhỏ như bảo bọn họ dùng cánh gà tươi cũng quá thực tế, tỉ lệ nêm gia vị còn cải tiến, điều ướp vẫn tương đối ngon miệng, cánh gà chiên ngập dầu, đồ gia vị ngọt, tổng thể ăn vẫn .
Có lẽ là do bệnh nghề nghiệp, Lâm Sở Trì ăn cánh gà đồng thời trong đầu tự động nảy lên những chỗ cần cải thiện.
Triệu Nguyệt trong lòng cô đang suy nghĩ gì, ăn xong cánh gà nhanh ch.óng giải quyết mấy xiên thịt bò, một xiên đậu phụ khô.
Không thể , đậu phụ khô chiên ngon, ăn thơm thanh, còn mang theo mùi thơm đặc trưng của đậu phụ.
Lúc Triệu Nguyệt mới ăn còn vui mừng, khi ăn xong nhịn : “Mùi vị cũng , chỉ là dầu, cảm thấy vẫn là Thất Thất nướng ngon hơn.”
“Thất Thất, chị cân nhắc tới đổi sang bán đồ nướng ?” Nghe cô nhắc tới đồ nướng, mấy cô bạn cùng phòng cũng thèm.
Lâm Sở Trì lắc đầu: “Tạm thời nghĩ tới.”
Nghe , các cô thất vọng, điều nhanh giọng điệu khỏi trở nên hưng phấn vì video livestream của Du Du. Cũng khó trách các cô hưng phấn, dù ngẫm nhiều dân cư mạng ngưỡng mộ nhà ăn ở trường bọn họ như , ai thể vui.
Có điều trò chuyện một hồi, Triệu Nguyệt bỗng nhiên nghĩ đến một khía cạnh khác: “Không đúng, streamer hẳn sinh viên trường chúng nhỉ?”
“Không đang phí lời , nếu như ở trường chúng cô cần ngưỡng mộ trong video.”
Triệu Nguyệt thẳng : “Ý của tớ là, cô chạy tới trường chúng video, thể dẫn tới nhiều tới ?”
“Không thể nào, sinh viên trường chúng xếp hàng cũng đông c.h.ế.t, hơn nữa ngoài còn thể ăn cơm của trường chúng ?”
“Thất Thất, thể đừng để ngoài trường đến ăn ?”
Lâm Sở Trì còn , Triệu Nguyệt mở miệng : “Thất Thất ở trong phòng bếp bận rộn nấu ăn, thể đến mua cơm là trường chúng , hơn nữa nếu như quẹt thẻ, cũng thể bán cơm.”
“Có lý, xem trọng điểm vẫn ở thẻ ăn cơm, chỉ cần ai tùy tiện cho mượn thẻ, những bên ngoài ăn cũng chỉ thể hy vọng.”
Nghĩ như , các cô yên tâm một chút, cảm thấy sẽ quá nhiều tùy tiện cho mượn thẻ cơm.
“Muốn uống đường phèn lê tuyết ?”
Sau khi Lâm Sở Trì ăn mấy xiên thịt khô thì cảm thấy ngán, lấy bình giữ nhiệt từ trong túi hỏi.
“Muốn ạ.”
Trên bình giữ nhiệt chỉ một cái ly, Triệu Nguyệt bọn họ gật đầu, nhanh ch.óng chạy qua siêu thị gần đó mua ly dùng một về.
“Thất Thất, túi của chị đựng nhiều đồ thật, hôm nào em cũng mua một cái.” Triệu Nguyệt thấy cô bỏ cơm mèo, thịt khô trong túi vải thì thôi, mà vẫn thể móc cái bình giữ nhiệt to như , cảm thấy hữu ích.
Gần đây thời tiết đổi, Lâm Sở Trì cảm thấy cuống họng khô mới cố ý mang bình giữ nhiệt đựng chè lê tuyết, lúc rảnh uống một ít sẽ thoải mái hơn nhiều.
Triệu Nguyệt bọn họ ăn đồ chiên, thịt khô vốn khô, thêm mới còn chuyện lâu như , sớm miệng khô lưỡi khô, hiện tại uống một ly đường phèn lê tuyết trong veo, chỉ cảm thấy vô cùng thoải mái.
Vốn dĩ đồ chiên còn dư cũng ai ăn, lúc cuống họng thoải mái các cô cảm thấy thể thêm, với ý nghĩ lãng phí liền giải quyết hết bộ.
“ , nãy khi chúng em trở về từ phố ăn vặt gặp một chuyện mắc .” Ăn một hồi, bỗng nhiên một cô bạn cùng phòng nhớ một chuyện.
Thấy cô còn nhịn lên, Lâm Sở Trì tò mò chờ đợi.
“Trước đó trong video, nhiều tới trường chúng ứng canh cổng hoặc là bảo vệ ?”
Triệu Nguyệt liên hệ với video, suy đoán : “Lẽ nào thật sự thật, cũng thể nhỉ?”
“Không , tớ .” Cô vẫy tay hiệu Triệu Nguyệt đừng chen đó tiếp, “Là mấy thằng con trai nhàm chán, chạy đến với bác bảo vệ, nhiều đều cướp công việc của ông . Chị , bác bảo vệ vốn tin, nhưng thấy bọn họ lời thề son sắt, còn lấy bình luận trong video chứng cứ cho ông xem, bác bảo vệ nổi giận, thẳng tuổi trẻ bây giờ tiền đồ, cướp công việc của ông .”
Một bạn cùng phòng nghĩ đến hình ảnh lúc đó cũng lên, bổ sung: “Có tên quỷ thiếu đức còn chia sẻ bình luận hơn ‘bốn mươi tuổi bảo vệ, hơn hai mươi tuổi, bớt hai mươi năm đường vòng’ cho bác bảo vệ , tới nổi khiến ông sững sờ.”
“Cười c.h.ế.t mất, những thật là tẻ nhạt, sự kiện đồ hộp hồi bắt nạt già, giờ đùa giỡn , quá đáng đó.” Triệu Nguyệt ngừng mắc .
“Cậu khoan hãy , bọn họ trêu bác bảo vệ xong đó bảo đảm với , chỉ nhận ông là bảo vệ trường, khiến bác bảo vệ vui, hận thể nhận mấy thằng đó cháu trai ngay tại chỗ.”
Lâm Sở Trì chờ các cô xong mới ngạc nhiên : “Sự kiện đồ hộp gì?”
“Thất Thất, chị , thì hồi chị tương ớt , vì bình đựng tương ớt đều siêu thị mua đồ hộp, điều mấy ăn đồ hộp nên mời ăn khắp nơi, khiến bác bảo vệ, dì ký túc xá vốn đang vui vẻ ăn tới ngán, lẽ trong thời gian ngắn cũng thấy đồ hộp.”
Lâm Sở Trì quả thật đến bây giờ mới việc , ngẫm vì tương ớt dẫn đến chuyện như , buồn đồng thời cảm thấy .
Lúc rảnh rỗi chuyện phiếm với khác thực thả lỏng tâm tình, các cô ở đây ăn uống tâm sự, chờ khi tan , mặt đều nở nụ .
“Thất Thất tạm biệt, ngày mai gặp, ngày mai em còn ăn thịt bò xào chị .”
“Ngày mai gặp.” Lâm Sở Trì vẫy tay đáp một câu, xoay về nhà.
Một hướng khác, Triệu Nguyệt nãy quan tâm, hiện tại phát hiện thịt khô của chỉ còn bình rỗng, lập tức đùa giỡn với bọn họ.
Các cô cả đoạn đường, đuổi theo đ.á.n.h trở ký túc xá, gió đêm thổi tới nhuốm thở thanh xuân các cô .