Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 79: Sủi cảo
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Beta: Rya
So với thịt nạc chế biến khéo dễ dính răng, Trương Phụng càng thích thịt cảm giác miệng đầy nước mỡ, Vương Hạ ngay lập tức quyết định ăn thịt kho tàu.
Thấy khẩu vị của cũng gần giống , Vương Hạ cảm giác hận gặp quá muộn.
“ , đến trường chúng chuyện gì ?”
Trương Phụng: “Không gì, chẳng qua cảnh sắc trường các khá , vặn ngày hôm nay việc gì nên đây dạo.”
“Hoàn cảnh trường chúng quả thật .” Vương Hạ xong cũng nghĩ nhiều, ngược hỏi là sinh viên trường nào.
Vốn cho rằng Trương Phụng là học sinh trường kế bên, chờ khi là một ngôi trường khác cách đại học H xa, trong lòng thoáng kinh ngạc.
Trường cảnh sắc hấp dẫn khác thế ?
Lúc Vương Hạ đang nghĩ ngợi, hàng phía bắt di chuyển, lập tức dời sự chú ý lên ăn cơm.
Không bao lâu, hai lượt gọi cơm thịt kho tàu và giò heo hầm đậu tương vị trí.
Vừa nãy lúc xếp hàng Trương Phụng mùi thơm gợi lên cơn thèm ăn, lúc khi lấy thịt kho tàu màu đỏ sáng mê , càng thể chờ nổi ăn một ngụm to.
Món cũng quá ngon .
Thơm ngọt ngon miệng, thịt kho tàu nạc mỡ giao miệng, cảm thấy cả cũng sắp bay lên.
Thịt kho tàu là món ăn thích, bất kể là ở nhà là ở bên ngoài đều từng ăn ít, nhưng ngày hôm nay, chợt phát hiện thịt kho tàu đây đều ăn uổng phí .
“Cơm phần trường chúng ngon nhỉ?” Vương Hạ thấy ăn hận thể vùi mặt trong chén, giọng điệu lộ chút tự hào.
“Ngon, xưa nay từng ăn thịt kho tàu ngon như thế.”
Trương Phụng xong c.ắ.n thịt một cái, chỉ cảm thấy thịt mỡ ngấy, thịt nạc khô, mùi thơm nồng nặc, dư vị vô cùng.
“Tại thể thịt kho tàu ngon như , thật sự hâm mộ , bữa nào cũng thể ăn thịt kho tàu ngon cỡ .” Thịt kho tàu mỡ mà ngấy ngon đến mức nước mắt cũng sắp chảy xuống, đồng thời trong lòng toát lên sự ước ao.
“Nếu bữa nào cũng thể ăn thì , nhưng thích ăn nhiều lắm, một ngày thể ăn một bữa là lắm .”
Lúc mới khai giảng đúng là Vương Hạ thể ăn mỗi bữa, nhưng từ khi ô cửa kho báu càng ngày càng nhiều phát hiện, càng lúc càng khó xếp hàng.
“Một ngày thể ăn một bữa cũng tệ, giống , lúc chỉ thể xem video, bây giờ mới ăn.”
Trước đó Vương Hạ khó hiểu trường học của bọn họ cũng khu phong cảnh, tại thể rảnh rỗi đến đây ngắm cảnh, dù nếu đến nên chờ khi mùa xuân, khi đó dù cũng thể ngắm hoa trong trường.
Bây giờ lộ hết, Vương Hạ còn gì hiểu: “Người em thật , đến vì cơm của nhà ăn chúng ?”
Trương Phụng lúng túng, nhưng vẫn giải thích: “Xin , đúng là tới đây tìm ăn chực thẻ cơm, nhưng em tin tưởng , quả thật cũng giày của hấp dẫn mới tìm , nếu lúc đó nhiều ăn nhà ăn như thế, tìm khác.”
Có lẽ là cũng tổn thất gì, trái tiền cơm trưa hôm nay cũng là trả, Vương Hạ cũng đến nỗi tức giận.
“Anh mượn thẻ ăn cơm cứ thẳng, cần lượn một vòng lớn thế ?”
Trương Phụng thể ngại sợ từ chối, gượng hai tiếng đó sang chuyện khác: “Trình độ của nhà ăn các cũng quá cao, chỉ thịt kho tàu ngon, cảm giác như đến cơm cũng cực kỳ thơm, giống nhà ăn trường chúng , cơm quá khô cứng, hoặc là quá mềm.”
“Chủ yếu vẫn là Thất Thất nấu ăn giỏi, trình độ của những ô cửa khác cũng bình thường.” Vương Hạ .
Sau khi cơm trưa kết thúc, Trương Phụng lộ khuôn mặt thỏa mãn với : “ đây, rảnh tới tìm chơi.”
“Là tìm ăn cơm chứ nhỉ?” Vương Hạ trêu ghẹo .
Hễ mà Trương Phụng da mặt mỏng chút thì cũng chuyện như , bởi thẳng tâm tư cũng chỉ trừ: “Nhìn thấu thì toạc nha em.”
Sau khi về trường học, bạn cùng phòng thấy vui sướng, lập tức hỏi thăm: “Cậu sẽ chạy đến đại học H thật đấy chứ?”
“ .”
“Không chứ, bạn ở đại học H, gì?”
“Không bạn thì kết bạn với một là .”
Thấy dáng vẻ hết sức sung sướng của Trương Phụng hiện tại, hỏi cũng , nhất định kết bạn với một bạn, cũng thành công ăn ké cơm của đại học H.
“Không chứ, vì miếng cơm chạy đến trường kết bạn.”
“ cũng phục .”
“Các , thịt kho tàu thật sự ngon, béo mà ngấy, thơm ngọt ngon miệng, là thịt kho tàu ngon nhất từng ăn đời hơn nữa vẻ ngoài còn hấp dẫn hơn trong video, may mà , nếu bỏ qua thịt kho tàu ngon như , cảm thấy thể sẽ hối hận cả đời.”
Bạn cùng phòng miêu tả mà thèm, nhưng nghĩ tới vì ăn bữa thịt kho tàu mà chạy xa như thế , còn kết bạn, cảm thấy cũng chỉ trò con bò .
“Bạn mới của , đợi , bạn mà kết bạn là trai gái?”
“Nghĩ gì thế, nhất định là trai , kết bạn chứ quen bạn gái.” Chủ yếu là nếu như là con gái, thể nào ngại mà quét thẻ cơm của .
“Vậy bạn mới của tiếp xúc với là vì ăn ké cơm ?”
Nhắc tới chuyện Trương Phụng ngẫm vẫn hổ: “Vốn , đó ăn quá lộ hết, để .”
“Vậy đ.á.n.h mấy cái đó chứ?”
“Người loại như , dễ tính lắm.”
“Không ngờ bắt nạt đàng hoàng.”
“Đâu , xin với , hơn nữa mặc dù quẹt thẻ , nhưng mời khách, chuyển tiền cho .”
Bất kể thế nào, đối với việc vì ăn bữa cơm chịu hành hạ như thế, bạn cùng phòng vẫn khâm phục, đều duỗi ngón cái .
Mà một bên khác, khi Vương Hạ về ký túc xá cũng kể việc với bạn cùng phòng, lúc mấy bạn cùng phòng đều sợ ngây .
“Người em thật trâu bò.”
“Đỉnh thật, nếu bản lãnh của , chừng sớm thoát kiếp độc .”
“Quả thực ngốc, ngẫm còn mắc .”
Cuối cùng cũng trong bọn họ là ai chia sẻ việc lên diễn đàn trường, còn lấy tiêu đề cảnh giác chuyện như thế ở cửa nhà ăn.
Bọn sinh viên tò mò ấn , xem xong nội dung bài đăng cũng nhịn lên.
“Ha ha ha ha, đây là kiểu lừa mới gì thế, điều hình như cũng thiệt thòi, còn lời một bữa tiền cơm.”
“Nhà ăn trường chúng nổi tiếng thế ?”
“Cười c.h.ế.t, rốt cuộc là con bò thế nào mới thể chuyện như ?”
“Ha ha ha ha, nhắc nhở bạn , cẩn thận kiểu lừa mới , bạn cho rằng kết bạn với bạn, kỳ thực đang thèm thẻ ăn cơm của bạn. Mặt khác, thế thể dùng thẻ cơm kết bạn với những trường ngoài ?”
“ một câu , nếu nắm lấy trái tim một , hết nắm lấy dày của đó. sẽ liên hệ với nữ thần hồi cấp ba của , mời cô đến nhà ăn trường chúng ăn cơm.”
“Thất Thất lợi dụng chị nắm lấy dày khác ?”
“ cũng hiểu , ngày mai sẽ đóng gói cơm phần đưa bữa ăn tình yêu cho nam thần của .”
“Lầu suy xét đổi nam thần , dễ theo đuổi, mỗi ngày đưa một phần cơm phần là , thể cho xem ảnh .”
Lúc Triệu Nguyệt lượt đến bài đăng cũng mắc , cảm thấy quả nhiên nơi nào cũng thiếu nhân tài.
Khi cô gửi bài đăng cho Lâm Sở Trì, một nữ sinh trong túc xá bỗng nhiên mở miệng : “Cái đệt, tớ bạn học cấp ba lâu liên lạc hôm qua bỗng nhiên nhắn tin cho tớ, tớ nhớ hồi cấp ba quan hệ với cô cũng bình thường, còn nghĩ cô vay tiền tớ . Bây giờ , lẽ nào cô cũng nhớ nhung thẻ ăn cơm của tớ?”
“Tớ cảm thấy khả năng đó.” Triệu Nguyệt nghĩ tới bên cạnh cũng chuyện như , giọng điệu lộ ý .
Một nữ sinh khác cùng ký túc xá , giọng điệu kinh ngạc: “Nhà ăn trường chúng nổi tiếng lan xa thế ?”
“Nổi tiếng lan xa thì cũng đến nỗi, hẳn là bởi vì video của streamer Du Du đó khiến mấy chú ý tới nhà ăn trường chúng .”
“Cũng may trường chúng quẹt thẻ ăn cơm, nếu tớ cảm thấy những tò mò thể chen lấn đến mức chúng thể ăn cơm.”
“Thật.”
Vốn học sinh đại học H cho rằng bài đăng chia sẻ trong diễn đàn chỉ là một trường hợp, nghĩ tới thời đại ít tên mặt dày, thế mà lục tục học sinh trường ngoài xổm ở cửa nhà ăn mượn thẻ ăn cơm.
Mặc dù ít diễn đàn đều phun nước bọt vấn đề cho ngoài mượn thẻ ăn cơm, nhưng lúc thấy khách sáo đến mặt hỏi mượn, phần lớn đều ngại từ chối.
“Cảm ơn, thật .”
“Không gì, chỉ là mượn thẻ cơm mà thôi, cũng chuyện gì lớn.” Tôn Hạo Đạt xong lập tức hỏi, “Cậu học trường nào?”
Khi nữ sinh mượn thẻ ăn cơm của là sinh viên trường kế bên, thái độ của càng thêm nhiệt tình.
Vương Hạ và hai bạn cùng phòng khác phía bọn họ, nhịn nhỏ giọng phun nước bọt: “Tại tớ gặp là con trai, tìm lão Nhị là con gái chứ.”
“Tớ càng hỏi ký túc xá của chúng gặp vận may gì, hai tìm đến cửa mượn thẻ ăn cơm, kế tiếp đến phiên tớ và lão Tam đấy chứ?”
Khi đang chuyện bọn họ tiến nhà ăn, ngày hôm nay bên trong vẫn nhiều.
Nữ sinh trường kế bên tên Mạnh Âm, cô cũng chỉ bởi vì thích ăn mới đây, chủ yếu vẫn là khi xem video của Du Du nghĩ nếu quả thật ngon như , lẽ em gái thể ăn cho nên mới mặt dày đây mượn thẻ .
Tôn Hạo Đạt thấy cô xếp hàng nửa ngày cuối cùng chọn cơm trứng xào cà chua, chủ động đề cử: “Sao bạn ăn thịt Thất Thất , thịt kho tàu và sườn xào chua ngọt nữa đều cực kỳ ngon.”
“Tớ nếm thử trứng xào cà chua .” Thực Mạnh Âm vẫn là suy xét đến tình trạng cơ thể hiện giờ của em gái thể ăn quá dầu mỡ, bấy giờ mới cố ý chọn trứng xào cà chua.
Cô ngửi thấy mùi thơm hấp dẫn của cơm thịt kho tàu chứ, chỉ là lúc ở trong lòng cô , vẫn là em gái quan trọng hơn hưởng thụ mỹ thực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-79-sui-cao.html.]
Tôn Hạo Đạt gì nữa, dù tuy thịt ngon, nhưng mùi vị của trứng xào cà chua cũng kém.
Trứng xào cà chua là món ăn bình thường, dù là trong nhà là quán ăn bên ngoài đều thể thấy, món ăn khó, nhưng đến độ kinh động như gặp trời cũng dễ dàng.
Trước đây Mạnh Âm từng ăn ăn ít trứng xào cà chua, nhưng cũng từng thấy trứng xào cà chua như món mặt, chỉ mê , mùi thơm càng thèm thuồng.
Cô dùng đũa gắp lên một ít bỏ trong miệng, bên trong vị cà chua nồng nặc thể nếm độ tươi của trứng gà, khi nuốt xuống thể nếm ít vị ngọt, hương vị vô cùng phong phú.
Một miếng trứng xào cà chua bụng, trong nháy mắt cô cảm giác thèm ăn, con mắt thoáng chốc sáng lên.
Mạnh Âm một cảm giác trong lòng, cơm trứng xào cà chua k1ch thích vị giác ngon như thế, em gái nhất định thể ăn .
Trưa hôm nay, Tôn Hạo Đạt gọi cơm sườn xào chua ngọt, khi gặm xong hai miếng xương sườn ngoài giòn trong mềm ánh mắt chú ý tới viền mắt cô dường như đỏ, trong lòng khỏi kinh ngạc, nghĩ nàng chẳng lẽ ăn trứng xào cà chua ngon quá tới ?
Cũng may chỉ nghĩ thôi, hỏi thẳng , nhanh tiếp tục cúi đầu ăn cơm của .
Sau khi cơm trưa kết thúc, Mạnh Âm mượn thẻ ăn cơm của Tôn Hạo Đạt đóng gói một phần cơm trứng xào cà chua, cũng chuyển hai phần tiền cơm cho .
“Ngày hôm nay thực sự cảm ơn .”
Tôn Hạo Đạt thấy cô khách sáo như , gãi đầu : “Khách sáo cái gì, chỉ là mượn thẻ thôi.”
Mạnh Âm là địa phương, cô cầm cơm phần đóng gói vội vã bắt xe về nhà.
Lúc cô từ đại học H, sắc trời cũng bắt đầu tối , khi về đến nhà thì trời tối thui.
Nhà họ Mạnh.
Đang giờ cơm, bàn nhà họ Mạnh bày ba món một canh mặn chay kết hợp, thế nhưng thẳng đến khi cơm tối kết thúc cũng ăn bao nhiêu.
“Ôi.”
Mẹ Mạnh cơm nước bàn, mặt ủ mày chau thở dài.
“Đừng sốt ruột, từ từ sẽ lên.” Trong lòng cha Mạnh cũng khó chịu, lúc vẫn an ủi vợ.
Mẹ Mạnh nghĩ đến lời bác sĩ , trong giọng lộ sự nức nở: “Em thể sốt ruột?”
lúc , bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, bà theo bản năng dậy tới, khi mở cửa còn quên lau khóe mắt.
“Âm Âm, con trở về ?”
“Mẹ, con xách cơm phần ngon lành về cho em gái, để em thử xem thể ăn ?”
“Giờ em gái con thấy ngon miệng.” Mẹ Mạnh nghĩ đến con gái nhỏ nãy ăn hai ngụm cơm phun hết, thành tiếng.
Lúc Mạnh Âm lên bàn ăn cũng hiểu cái gì, giang hai tay ôm lấy bà an ủi: “Mẹ đừng lo lắng, ngày hôm nay con mua trứng xào cà chua của thần bếp, con xếp hàng bao lâu mới mua .”
“Trứng xào cà chua cũng xếp hàng?” Có lẽ cha Mạnh bầu khí trong nhà quá ngột ngạt, mở miệng hỏi.
“Con mở cho cha xem là ngay, mùi vị cực kỳ ngon.” Mạnh Âm xong tới bàn bắt đầu mở hộp đóng gói.
Trên đường cô cố ý bỏ túi cơm trong n.g.ự.c, bây giờ cơm vẫn còn ấm, nắp mới xốc lên bay mùi thơm đặc trưng của trứng xào cà chua.
Cha Mạnh vốn khẩu vị gì ngửi thấy mùi thơm bỗng nhiên cảm thấy đói bụng, đặc biệt là khi thấy vẻ ngoài hấp dẫn của trứng xào cà chua.
“Nếu thì gọi Nhạc Nhạc thử xem.” Ông xong thấy mặt vợ lộ vẻ do dự, bổ sung, “Thử xem, dù cũng sẽ tệ hơn.”
Mẹ Mạnh thương con gái nhỏ nãy ăn xong nôn, sợ cô bé sẽ khó chịu nữa, thế nhưng chồng nghĩ đến cô bé tiếp tục như thế thì tình huống sẽ càng ngày càng nghiêm trọng, cuối cùng vẫn gật đầu.
Thấy bà đồng ý, Mạnh Âm tự đến phòng em gái.
Nhạc Nhạc cũng ngủ, thấy tiếng cửa mở lập tức mở mắt , thấy là chị gái trở về, dậy chào cô.
“Nhạc Nhạc, chị mang đồ ăn ngon cho em, em ăn một chút ?” Mạnh Âm vuốt khuôn mặt còn màu m.á.u của em gái, đáy mắt lộ đau lòng.
Lúc Nhạc Nhạc thấy “Ăn” ý thức buồn nôn, nhưng cô bé bởi vì gây thêm nhiều phiền phức cho gia đình, vì thế dù cho ăn vẫn ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ.”
Cô bé mới đồng ý, trong đầu lập tức liên tưởng tới nỗi khổ nãy ăn cơm nôn , tác dụng tâm lý, bắt đầu nôn một trận.
Mạnh Âm vội vỗ nhẹ lưng cô bé an ủi: “Nhạc Nhạc ngoan, đừng nghĩ gì trong đầu, chị xem một video với em ?”
Nghe thấy cần ăn mà là xem video, phản ứng nôn khan của Nhạc Nhạc nhanh giảm bớt.
Sau khi thấy cô bé dễ chịu hơn, Mạnh Âm lấy điện thoại di động tìm video tìm nhà ăn đầu tiên của Du Du mở .
Bên trong video, lúc Du Du gọi bốn phần cơm thịt kho tàu, thịt bò xào, trứng xào cà chua, thịt bằm cà tím.
Lúc xem video, ánh mắt của Mạnh Âm đều ở em gái.
Nhạc Nhạc mới thấy Du Du gọi bốn phần cơm, chỉ phân lượng đó bắt đầu khó chịu, điều chờ khi thấy rõ vẻ ngoài của cơm phần dần dần .
Đừng thấy hiện tại cô bé gầy gò như cây sào, nhưng thực tế bởi vì cô bé thích ăn, từ nhỏ đến lớn đều ăn thịt. Cô gái nhỏ mới mười hai, mười ba tuổi, đang tuổi lớn, chỉ cần quá mập, tí thịt cũng bình thường.
Thế nhưng cô bé may mắn, lúc lên cấp hai gặp một kẻ xa thích chê tướng mạo bạn học, mỗi ngày nhạo mắng nhỏ mập nhỏ , còn ỷ Nhạc Nhạc dễ tính thường xuyên sai khiến cô bé chạy vặt, vứt đồ của cô bé, đùa giỡn cô bé.
Một vài học sinh tính cách mạnh mẽ lẽ sẽ phản kháng, với lớn, nhưng tính cách Nhạc Nhạc hướng nội chút nhạy cảm, khi cảm thấy là bởi vì mập mới bắt nạt, nhạo nên giảm béo.
Vừa vặn thời gian đó Mạnh Âm học đại học, cha Mạnh Mạnh cũng đều khá bận, chờ khi bọn họ phát hiện, bởi vì Nhạc Nhạc học từ cách ép nôn, bây giờ cần ép, chỉ cần ăn đồ ăn nôn.
Sau khi chuyện xảy , Mạnh từ chức ở nhà chăm sóc con gái, Mạnh Âm càng tức giận, vọt thẳng tới trường học đ.á.n.h mấy đứa nặng bậy bạ một trận.
Cha đối phương vốn còn truy cứu cô đ.á.n.h , thế nhưng lúc đó cô gần như tức điên, buông lời rằng nếu như em gái cô khỏe lên, bọn họ ai cũng đừng hòng sống .
Là con bọn họ , thấy dáng vẻ bất chấp tất cả của cô , cuối cùng những lớn cũng dám gì, trái đè con xin Nhạc Nhạc.
“Nhạc Nhạc, chị mua cơm phần trong video cho em, em thử ?” Mạnh Âm thấy em gái vì Du Du ăn cơm trong video mà nôn, trong lòng chút kích động, , lúc em gái cô nghiêm trọng, đừng tự ăn, chỉ thấy khác ăn đồ ăn cô bé cũng sẽ nôn.
Bè ngoài của cơm phần trong video mê , thêm tướng ăn của Du Du, còn bình luận thèm ăn của đám cư dân mạng, Nhạc Nhạc xem một lúc thật sự đói bụng.
Cô bé vươn tay sờ bụng, ngửa đầu : “Chị ơi em ăn.”
“Được.” Mạnh Âm đáp một tiếng, lúc đang chuẩn ngoài bưng cơm cho cô bé, Mạnh đem cơm .
Cơm trứng xào cà chua hâm nóng giống cơm trộn, điều cơm nhuộm thành màu cà chua còn trứng gà vàng nhạt trông vẫn hấp dẫn.
Nhạc Nhạc thấy cơm, theo bản năng buồn nôn, nhưng mà chờ khi ngửi thấy mùi thơm của trứng xào cà chua, cảm giác bài xích lập tức giảm nhiều.
Mà chờ khi cơm phần đưa tới, cô bé nhận lấy muỗng ăn miếng đầu tiên, trong đầu lập tức món trứng xào cà chua mỹ vị lấp kín.
Thực bác sĩ cô bé ăn là nôn nguyên nhân phần lớn là do tác dụng tâm lý, hiện tại cô bé tâm tư dư thừa suy nghĩ những thứ ngổn ngang , đương nhiên sẽ ăn nôn.
Mạnh Âm và cha Mạnh Mạnh đều chằm chằm cô bé, thấy cô bé ăn xong hai muỗng cũng chuyện gì, trong mắt tràn chút vui sướng, điều cũng dám tùy tiện mở miệng, chỉ lo chuyện phá hoại cảm giác thèm ăn của cô bé.
Cuối cùng Nhạc Nhạc ăn hết một muỗng nữa, phát hiện ói, ngạc ngạc vui sướng ngẩng đầu: “Con nôn .”
“Chị em chuyện gì mà, chỉ là lúc cơm ngon mà thôi, giờ đồ ăn ngon là lên .” Vì cổ vũ tinh thần của cô bé, Mạnh Âm lộ vẻ sớm .
“Quả thật, cơm trứng xào cà chua ngon thật.” Nhạc Nhạc cảm thấy từ nhỏ đến lớn cô bé cũng từng ăn trứng xào cà chua ngon như , đồng thời, cô bé thèm ăn chợt nhớ tới những cơm phần khác trong video.
Đối với cô bé lúc khỏe mạnh mà , một phần cơm như cô bé thể ăn hết, nhưng bây giờ quá lâu ăn cơm ngon, dày đói bụng nên nhỏ , mới ăn nửa chén cũng no.
“Con ăn nổi nữa.” Nhạc Nhạc phần còn dư trong chén cảm thấy khá đáng tiếc.
Cô bé thể ăn nửa chén cơm cũng thể cho Mạnh vui c.h.ế.t, lúc an ủi: “Không , giữ sáng sớm ngày mai hâm nóng cho con ăn.”
Nhạc Nhạc gật đầu, thể là lâu ăn no, cơn buồn ngủ bỗng nhiên ập đến.
Chờ khi cô bé xuống một nữa, những khác trong nhà đều lộ nụ rời khỏi căn phòng.
“Anh thiếu đ.á.n.h ?” Mẹ Mạnh thấy chồng ăn vụng cơm thừa của con gái, duỗi tay đ.á.n.h ông .
Cha Mạnh: “Anh chỉ nếm thử xem là mỹ vị gì khiến Nhạc Nhạc của chúng bỗng nhiên khẩu vị.”
Mạnh Âm thấy , cho bọn họ cơm phần mua từ , còn ngày mai sẽ nghĩ cách mượn thẻ ăn cơm của , để mỗi ngày em gái đều thể ăn cơm nhà ăn.
“Không cần con mượn, cha bạn học cũ việc ở đại học H, lát nữa để cha gọi điện thoại cho .” Cha Mạnh là đại học H lập tức .
Theo thời tiết càng ngày càng lạnh, trong nháy mắt qua một nửa tháng mười hai.
Một tuần Đông Chí, bọn sinh viên dồn dập chạy đến ô cửa bảy bày tỏ ý nghĩ với Lâm Sở Trì rằng bọn họ ăn sủi cảo.
“Đông Chí thể ăn sủi cảo chứ Thất Thất, chị nấu ít sủi cảo cho chúng em nhé.”
“Đông Chí ăn sủi cảo là truyền thống của nước , Thất Thất hẳn sẽ ủng hộ nhỉ?”
“Nghe tới sủi cảo mà nước miếng em cũng sắp chảy xuống.”
Lâm Sở Trì bọn họ đều kêu ăn sủi cảo, : “Không trong nhà ăn bán sủi cảo ?”
“ em ăn sủi cảo chị .”
“Thất Thất , chị nhất, khi khác , ngày Đông Chí chị gói ít sủi cảo ?”
“Em ăn sủi cảo khác , chỉ ăn của Thất Thất .”
Đối với bọn sinh viên mà thực trọng điểm ăn sủi cảo, dù sủi cảo ở cũng thể ăn, chủ yếu vẫn là ăn sủi cảo cô .
Hơn một nửa học kỳ trôi qua, bọn sinh viên thành fan não tàn của cô, nhận định chỉ cần là đồ ăn của , bảo đảm sai .
“Ngày Đông Chí các em ăn cơm , một chị cũng cách nấu cơm gói sủi cảo.” Lâm Sở Trì .
“Sủi cảo chính là món chính, mỗi ngày chúng em đều ăn cơm, thiếu một ngày đó.”