Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 81: Cháo mồng Tám tháng Chạp

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .

Beta: Rya

“Ăn ngon thì ăn nhiều một chút.” Lâm Sở Trì còn tiếp tục luộc sủi cảo, xoa đầu cô bé chuẩn tiếp tục trở việc.

Mẹ Mạnh cảm nhận gói sủi cảo trong tay nặng trình trịch vội mở miệng “Nhiều sủi cảo như thế gói cũng dễ dàng, dì chuyển tiền cho cháu nhé.”

“Cháu thích Nhạc Nhạc, sủi cảo là tặng cho em ăn, cần khách sáo như thế ạ.” Lâm Sở Trì lắc đầu.

Thực Mạnh sớm là kết quả , vì thế lúc nhận sủi cảo do dự cần trả tiền , cuối cùng vẫn cảm thấy cô là một chuyện, tự thì vẫn .

“Vậy dì mang đặc sản ở quê nhà cho cháu, cháu tuyệt đối đừng khách sáo.”

Lâm Sở Trì bảo khác nên khách khí, hiện tại cũng thể quá khách sáo, chỉ thể gật đầu đồng ý.

Sau khi thương lượng với cô, Mạnh chậm trễ thời gian của cô nữa: “Vậy bọn dì .”

“Chị Thất Thất tạm biệt.” Mạnh Nhạc vội vẫy tay , “Tạm biệt Nhạc Nhạc.”

Lâm Sở Trì đưa sủi cảo cho con bọn họ, các sinh viên giúp việc trong phòng bếp đều thấy, điều ai cũng tình huống của Nhạc Nhạc, trái cảm thấy việc gì, chỉ là trong lòng đều cảm thấy cô là .

“Nếu thì các em cũng ăn .”

Phòng bếp là nơi mùi thơm nồng nặc nhất, Lâm Sở Trì thấy mấy bọn họ gói sủi cảo thèm thuồng thôi vằn thắn, mở miệng mời.

Sinh viên giúp việc quả thật thèm ăn chịu , thấy cô cũng kịp nhớ tới khách sáo, ngay lập tức đều chạy rửa tay chờ ăn sủi cảo.

“Em ăn nhân thịt heo với dưa chua.”

“Sủi cảo dưa chua ăn ngon , tớ từng ăn sủi cảo vị .”

“Ngon, dưa chua giòn giòn và thịt heo quả thực là tuyệt phối, chỉ tưởng tượng thôi mà nước miếng của tớ cũng sắp chảy xuống .”

“Vậy tớ cũng nếm thử một chút.”

“Sủi cảo nhân cây tể thái mới mãi là chân ái.”

Mùa đông ăn sủi cảo nóng hổi càng sung sướng, cuối cùng bọn họ đều lựa chọn sủi cảo luộc nhân khác.

Trong phòng bếp dù cũng là nơi nấu cơm, bọn họ nhiều như thế ăn ở đây cũng , bởi khi lấy sủi cảo đều tự giác ngoài.

“Dựa cái gì một chén sủi cảo lớn như ?”

“E là hơn hai mươi cái.”

Một sinh viên giúp việc thấy rõ ràng sủi cảo trong chén bọn họ nhiều hơn những khác, dẫn tới ánh mắt hâm mộ của các sinh viên gần đấy.

“Khà khà, đây chính là sủi cảo tớ kiếm dựa bản lĩnh của tớ đấy.”

Dựa phần sủi cảo đảm bảo no, đó nhiều sinh viên động lòng, chạy thẳng đến phòng bếp hỗ trợ, cứ như , đúng là tạo phúc cho những còn đang xếp hàng.

“Ưm, tệ, các em còn gói sủi cảo nữa.”

Thầy Cố thích ăn sủi cảo nhất, trưa hôm nay sủi cảo ăn, ông dạy xong tiết cuối cùng cũng mau ch.óng đây. Lúc thấy bên trong ô cửa nhiều sinh viên đang giúp đỡ gói sủi cảo, ông khỏi khen ngợi.

“Tuyệt học sủi cảo của em học theo ông nội em đấy.” Nam sinh chuyện lộ giọng điệu đắc ý.

Nhà bọn họ cũng coi như là gia đình truyền thống giỏi giang, bà nội và đều nấu cơm, trong nhà nấu cơm đều là đàn ông, vì thế cũng theo học ít, nghĩ tới hôm nay còn thể dùng tới.

“Không tệ tệ.” Thầy Cố khen một câu sủi cảo mới nồi hấp dẫn sự chú ý, thấy từng viên từng viên sủi cảo to trắng trẻo mập mạp, mau ch.óng quẹt thẻ mua sủi cảo.

Chỉ cần là sủi cảo, nhân bánh gì ông cũng thích ăn, bèn gọi mỗi vị hai cái.

Đợi khi tìm chỗ xuống, ông lập tức gắp sủi cảo lên đưa lên miệng, trong nháy mắt vị ngon chinh phục.

Ông cũng khen ngợi thế nào, ngược chính là từ vỏ sủi cảo đến nhân sủi cảo đều cực kỳ ngon, ăn ngon đến mức khiến dừng .

Bữa sủi cảo buổi trưa khiến bọn sinh viên ăn vui sướng, thế nên bữa trưa mới kết thúc, nhớ tới bữa tối.

“Ăn quá ngon, ăn đủ, buổi tối nhất định tới đây sớm một chút.”

“Với món sủi cảo , tớ cảm thấy thể ăn một hai mươi viên, một chén quả thật quá nghiện.”

“Sớm ngày hôm nay ngủ nướng, sáng sớm nhiều ăn sủi cảo.”

“Sáng sớm tớ cũng thức dậy, tính là thiệt mất một bữa sủi cảo .”

Sủi cảo canh cũng thể ăn no, nhưng sủi cảo thực sự quá thơm, quả thật là cũng ăn đủ. Bọn sinh viên trở về chỗ nhớ mùi vị trong miệng, cá biệt thậm chí quyết định rời , ở trong nhà ăn chờ ăn bữa tối.

Còn một vài ăn nhiều, lén lút lẻn một xếp hàng một nữa.

Vẫn gói hết sủi cảo, giờ trưa dù cho thấy ít sinh viên ở trong nhà ăn hoặc học tập hoặc chơi điện thoại di động, Lâm Sở Trì vẫn ngoài nghỉ ngơi như thường.

Gió lạnh Đông Chí lạnh đến mức khiến lỗ tai đau đớn, cô ở bên ngoài hít thở khí mới mẻ thư viện, ở bên trong sách mới về nhà ăn.

“Thất Thất, em tới giúp chị gói sủi cảo.”

Cô mới trở nhà bếp, lập tức sinh viên chủ động .

“Được, cám ơn các em.”

Đối với việc hỗ trợ, Lâm Sở Trì vẫn vui mừng, dù chỉ dựa một cô cũng cách nào cho nhiều sinh viên như thế ăn sủi cảo hết.

“Thất Thất chị thật lợi hại, cắt trúng tay ?” Lúc thấy kỹ năng dùng d.a.o của cô, sinh viên nhịn cảm thán.

“Cậu đừng mà mồm quạ đen.”

“Đâu chỉ , Thất Thất cũng cán vỏ sủi cảo cực kỳ mỏng, cảm giác như gì là chị .”

“Được đừng khen nữa, lát nữa sủi cảo nấu chín các em ăn nhiều một chút.” Lâm Sở Trì thấy bọn họ hết đến khác khen ngợi , chỉ thể dùng sủi cảo chặn miệng bọn họ.

“Yên tâm, sủi cảo ngon như em chắc chắn sẽ khách khí sáo với chị.”

“Thất Thất, buổi tối em ăn sủi cảo chiên thể ?” Người chính là một tên ham ăn hàng thật, sáng sớm ăn sủi cảo luộc, buổi trưa ăn sủi cảo hấp, buổi tối nhớ món sủi cảo chiên.

“Có thể.”

Sủi cảo chiên cũng việc khó gì, Lâm Sở Trì cứ thế đồng ý.

Động tác của cô thực sự nhanh, khi trộn nhân bánh xong một cán vỏ bánh cũng đủ cho bảy, tám sinh viên gói, bởi lúc vỏ sủi cảo chất đống tương đối nhiều, cô còn thể tiện tay gói mấy viên sủi cảo.

“Thất Thất chị gói sủi cảo thật là , đặc biệt là sủi cảo hình lá liễu .”

“Đẹp thật, Thất Thất chị thể dạy em gói sủi cảo kiểu , em năm mới về nhà bộc lộ tài năng.”

“Bộc lộ tài năng gì chứ, đừng về nhà bộc lộ tài năng lộ nhân bánh.”

Sinh viên dám ý đến giúp đỡ đều khá tự tin đối với tay nghề của , nhưng sủi cảo do bọn họ gói riêng cũng tệ lắm, đặt cùng một chỗ với sủi cảo của Lâm Sở Trì, so sánh cũng rõ ràng.

Sủi cảo do Lâm Sở Trì gói thậm chí lộ phần tinh xảo, hơn nữa

kích thước ngoại hình đều gần như giống như đúc, thật giống như chép dán . Cô gói sủi cảo luộc kiểu bình thường, nhưng gói sủi cảo hấp đều thành hình lá liễu, lúc cũng thuận tiện phân chia.

Thấy bọn họ hứng thú với sủi cảo hình lá liễu, Lâm Sở Trì cầm lấy vỏ sủi cảo tiện tay bắt đầu chỉ dạy.

Cô gói nhanh , cho bọn sinh viên một cảm giác tay là , thế nhưng chờ khi thử thật, phát hiện vẫn cần chút kỹ xảo.

“Má ơi, tớ gói quá .”

“Xấu thật.”

“Cậu gói cũng chỗ nào còn ngại mà tớ.” Nữ sinh thể tự nhưng cho phép khác lườm một cái.

Những sủi cảo sẽ do bọn họ tự giải quyết, trái cũng lãng phí, điều mấy khi thử thêm vài phát hiện vẫn gói bèn từ bỏ.

Có lẽ là trong nhà bếp quá náo nhiệt, dẫn tới hấp dẫn ít sinh viên tới.

Trong phòng bếp gói sủi cảo càng ngày càng nhiều, Lâm Sở Trì chỉ thể cán vỏ sủi cảo một nữa.

“Cậu gói chút, bỏ nhiều nhân bánh, đừng hẹp hòi.” Sinh viên gói sủi cảo chỉ thể đợi ở cửa sổ với bạn trong nhà bếp.

“Cút, kẻ chờ ăn như bớt bức ép .”

Lúc hai đùa vài câu, trong hàng bắt đầu la: “Thất Thất, hơn năm giờ, thể luộc sủi cảo ăn .”

Lâm Sở Trì , thấy trong phòng bếp gói nhiều sủi cảo, đáp một tiếng bắt đầu luộc sủi cảo, hấp sủi cảo. Bởi vì nãy đề xuất ăn sủi cảo chiên, cô còn tranh thủ chiên hai chảo sủi cảo to.

Mùi thơm của sủi cảo chiên còn nồng hơn sủi cảo hấp và sủi cảo luộc, mặt ngoài chiên xém vàng càng hấp dẫn.

Sủi cảo chiên thơm ngát phối hợp với một chén canh sủi cảo nóng hôi hổi, chỉ nghĩ thôi sẽ ngon.

“Quá tuyệt vời, em một phần sủi cảo chiên và canh sủi cảo.”

“Sủi cảo chiên thơm quá.”

“Má ơi, chỉ ngửi mùi thèm c.h.ế.t .”

Nhìn thấy sủi cảo chiên, trong nháy mắt nhiều sinh viên đều hưng phấn.

Có thể là bởi vì nhiều ăn sủi cảo hấp và sủi cảo luộc buổi sáng, buổi trưa, lúc rõ ràng sủi cảo chiên càng yêu thích hơn.

Mặt ngoài sủi cảo chiên giòn rụm, nhân bánh bên trong tươi thơm, ăn quả thực thể thơm c.h.ế.t , dựa theo sở thích cá nhân còn thể chấm giấm, chấm tương ớt, thực sự là ăn thế nào cũng ngon.

Theo thời gian trôi , trong nhà ăn càng lúc càng nhiều, ngoài nhà ăn còn nhiều sinh viên đang chạy tới.

“Đông Chí nên ăn một chén sủi cảo nóng, hôm nay Đông Chí nhà ăn một của đại học H sủi cảo giới hạn, vì thế tới nữa.”

Du Du cầm điện thoại di động nhà ăn, hít sâu một : “ ngửi thấy mùi thơm của sủi cảo, thật sự quá thơm.”

“Còn tan tầm, đợi tan cũng ăn sủi cảo.”

“Suýt chút nữa quên hôm nay là Đông Chí, lập tức gọi một phần sủi cảo về ăn.”

“Biết rõ ràng đó chắc chắn sẽ thèm c.h.ế.t, thế nhưng nỡ tắt live stream, ôi.”

Lúc các bình luận bay loạn xạ, Du Du tới đội ngũ, cũng chào hỏi với mấy sinh viên cô quen.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-81-chao-mong-tam-thang-chap.html.]

“Vừa nãy hỏi các cô , hôm nay vị sủi cảo phong phú, mấy loại sủi cảo mà thích như thịt heo với hành tây, thịt heo với bắp, rau hẹ trứng gà, ba màu, cây tể thái, thịt heo với dưa chua.”

Du Du dứt lời, đám fan dồn dập bình luận bọn họ thích ăn sủi cảo.

Lúc cô đang giao lưu với fan, ánh mắt bỗng nhiên chú ý tới trai giao hàng nhà ăn, mặt lập tức lộ nghi hoặc.

Chẳng lẽ nhà ăn một còn nhận bán ngoài?

từng , dù nếu bán thức ăn ngoài cô cũng cần tự chạy tới.

Có lẽ là vì tò mò, khi Du Du thấy trai giao hàng thẳng qua bên , khỏi quan tâm nhiều hơn.

Thực tâm trạng hiện tại của trai giao hàng cũng chút bất đắc dĩ, dù vẫn là đầu tiên nhận tờ đơn đặc biệt kiểu , điều ở mức tiền thưởng phong phú, vẫn đồng ý thử xem.

“Chào , xin hỏi thể với mượn thẻ ăn cơm của một lát ?” Anh thấy nam sinh ở hàng cuối trông ôn hòa, bèn tới hỏi thử.

“A?” Nam sinh thoáng ngơ ngác, chậm nửa nhịp mới hỏi, “Anh mượn thẻ ăn cơm gì?”

nhận một đơn, khách hàng ăn sủi cảo ở đây, bảo mượn thẻ ăn cơm mua một phần cho , phiền giúp đỡ, thể chia một nửa tiền thưởng cho .” Trong giọng của trai giao hàng lộ bất đắc dĩ.

“Không cần cần, chỉ là mượn thẻ cơm thôi, chuyển tiền sủi cảo cho .”

“Thực sự cám ơn .” Anh trai giao hàng xong cũng chuyển tiền gấp đôi cho .

“Sao chuyển nhiều như , cần ?!”

Anh trai giao hàng: “Không , khách hàng hào phóng, tip 100 đồng.”

“Vậy cũng cần.” Nam sinh cảm thấy trời lạnh như thế kiếm ít tiền cũng dễ dàng, chuyện dễ như ăn cháo, cần chiếm chút lợi nhỏ .

Nam sinh xong cũng trả tiền dư , cũng tỏ vẻ nếu nhận sẽ cho mượn thẻ cơm.

Anh trai giao hàng hết cách , chỉ thể , đồng thời cảm ơn với nữa.

Du Du xếp nam sinh mấy , âm thầm cuộc đối thoại của bọn họ cùng dân cư mạng trong live stream.

“Nhân tài, thể nghĩ cách .”

“Đệt, đáng tiếc thành phố H, nếu cũng thể bắt chước thử.”

“Khà khà, đơn do đặt đấy, nấy hâm mộ nhỉ?”

“Người thật giả tới ?”

“Thật, , cực kỳ thích ăn sủi cảo, lúc streamer phát sóng trực tiếp đặt đơn, nghĩ tới tốc độ của giao hàng còn nhanh.”

Trên thực tế trai giao hàng vốn đến đại học H giao thức ăn, còn rời trường học vặn nhận đơn của , tốc độ thể nhanh.

Du Du cũng nghĩ đến, thì bảo trai giao hàng đến đây mượn thẻ cơm mua sủi cảo là fan trong live stream của , cảm thấy thể nghĩ cách quả thật là nhân tài.

Nhân tài hiện tại đang đắc ý, khoe khoang trong live stream ngừng, đến mức các fan khác đều đ.á.n.h .

Vốn dĩ Du Du còn ăn mua mỗi vị một phần, ăn hết thì đóng gói mang về bữa khuya, thế nhưng chờ lúc xếp hàng mới , mỗi chỉ thể mua một phần, hết cách , cô chỉ thể gọi mỗi vị hai cái.

Vận may của cô cũng , may chính là lúc đến phiên cô sủi cảo chiên, cho nên cô lựa chọn sủi cảo luộc, là chén sủi cảo của cô vẻ ngoài cực kỳ , là Lâm Sở Trì gói.

“Sủi cảo thơm quá, nước chấm ở đây cũng phong phú, các bạn ăn sủi cảo thích chấm cái gì chứ bản vẫn thích chấm tương ớt nhất.” Du Du xong cũng bưng một chén sủi cảo luộc và một dĩa tương ớt nhỏ tìm vị trí xuống.

mua bao lâu đến phiên nam sinh và trai giao thức ăn ở đằng , nãy trai giao hàng nhận tin nhắn của khách hàng, bèn dựa theo yêu cầu gọi sủi cảo hấp mỗi vị hai viên thêm một phần canh sủi cảo.

Cũng khách hàng thích ăn sủi cảo hấp hơn, chủ yếu vẫn là sợ giao sủi cảo luộc tới thì còn ngon nữa.

Anh trai giao hàng cầm sủi cảo đóng gói, cảm ơn nam sinh cho mượn thẻ cơm đó mới rời khỏi.

Nói thật, vốn cho rằng đơn sẽ khó , nghĩ tới thể thuận lợi như , mùa đông nhưng trong lòng ấm áp vui sướng.

Sau khi bỏ sủi cảo trong thùng giữ nhiệt, nhanh ch.óng tới vị trí của khách hàng, để ăn sủi cảo nóng hổi.

Khách hàng là một thanh niên chừng hai mươi tuổi, nhà cách đại học H tính là quá xa, trai giao hàng bèn giao đơn của , đầy nửa tiếng đến cửa nhà .

“Cuối cùng cũng tới .”

Lúc trai giao hàng còn đang đường , Du Du bắt đầu live stream ăn sủi cảo, sủi cảo trắng ú, chấm tương ớt ăn càng ngon, ăn ngon đến độ cả đều say sưa.

ăn vui vẻ, các fan thèm thuồng nước miếng chảy ào ào ào, trái sẵn sủi cảo đông lạnh đặt ở bàn cùng ăn với cô ấu, thế nhưng thấy thế nào thì sủi cảo đông lạnh cũng sánh với chén mặt cô , bởi thèm thì vẫn thèm.

Khách hàng xem live stream, nghĩ đến sủi cảo của còn tới, thực sự là thèm ngứa tim ngứa phổi.

Một chén sủi cảo tổng cộng chỉ 12 cái, dù cho Du Du nỡ ăn hết quá nhanh, tới 20 phút vẫn giải quyết hết, đến canh cũng uống sạch bách.

Sau khi ăn xong cô bình luận về mỗi vị sủi cảo, tổng kết chính là ăn ngon, ăn cực kỳ ngon, là sủi cảo ngon nhất mà cô từng ăn đời .

“Sủi cảo của .” Anh trai giao hàng thấy kích động như , vội vàng giao sủi cảo còn nóng hôi hổi.

“Cảm ơn, đúng , ăn sủi cảo ?”

“Chưa, nhà ăn của bọn họ giới hạn mỗi mua một phần.”

Sủi cảo thơm như , nếu giới hạn mua trai giao hàng cũng mua một phần nếm thử, dù tiền tip của đơn thể kiếm 100 đồng, khao bản một chút cũng thành vấn đề.

Khách hàng , bèn mở sủi cảo trong tay mời: “Vậy nếm thử hai viên, , sủi cảo cực kỳ ngon, hơn nữa hình như chỉ ngày hôm nay mới thể ăn.”

“Không cần cần, tự ăn , chúc ăn cơm vui vẻ.”

Anh trai giao hàng ngửi thấy mùi thơm của sủi cảo thực thèm, nhưng nghĩ tới thu tiền tip của nhiều thế, thể ngại ăn sủi cảo của nữa

“Khách sáo cái gì, ngày hôm nay Đông Chí, ăn sủi cảo .” Khách hàng xong, dứt khoát nắm hai viên sủi cảo đặt nắp hộp đưa cho .

“Vậy cám ơn , Đông Chí vui vẻ.” Anh trai giao hàng thấy thành tâm đưa, lúc mới vươn tay nhận lấy.

“Đông Chí vui vẻ.” Khách hàng trả lời một câu đó mau ch.óng đóng cửa về nhà ăn sủi cảo.

Hai trong cửa ngoài cửa gần như đồng thời bỏ sủi cảo trong miệng, đều cảm thấy đây là sủi cảo ngon nhất từng ăn đời .

Bình thường trai giao hàng đều vội vã, ngày hôm nay lúc rời khỏi nhà khách hiếm khi chậm bước chân, sử dụng điện thoại di động còn chụp nhiều hình ảnh về sủi cảo.

Thời tiết , sủi cảo vốn nóng, khi chụp xong gần như còn nóng, nhưng lúc đưa trong miệng vẫn : “Ăn ngon thật.”

Bên ngoài trời tối đen, nhà ăn một của đại học H vẫn mở đèn đuốc sáng choang, bên ngoài ô cửa bảy vẫn còn nhiều.

Buổi trưa Cố Hoài Dục nhận tin nhắn của chú họ gửi tới, nhắc hôm nay nhớ tới ăn sủi cảo đó cũng khen vài câu sủi cảo trong nhà ăn ngon cỡ nào, buổi tối cố ý đến ăn sủi cảo.

Anh tới thì thời gian còn sớm, nghĩ tới trong nhà ăn vẫn nhiều thế, chỉ thể đàng hoàng xếp hàng.

“Cậu phía , trông thật khí chất.”

“Quả thật, bóng lưng cũng trai.”

Thứ như khí chất thể giấu , Cố Hoài Dục mới xếp hàng bao lâu, đằng sinh viên bóng lưng của nhỏ giọng khen ngợi.

Đổi thành bình thường, chừng sẽ tò mò vòng tới phía xem rốt cuộc , điều lúc bọn sinh viên vẫn chú ý đến sủi cảo nhiều hơn, vì thế cũng ai chuyện vô duyên như thế.

Cố Hoài Dục sớm Lâm Sở Trì tay nghề , dù thể món thanh ngư ngốc phế mà nhiều đầu bếp cũng , còn khiến hai đầu bếp riêng của nhà họ Ngô đều bái phục chịu thua.

Thế nhưng lúc nếm thử sủi cảo cô , vẫn kinh diễm, trong lòng cảm giác thì sủi cảo còn thể ngon như .

Lúc ăn xong sủi cảo, ngoài ô cửa bảy còn một vài sinh viên đang xếp hàng, Cố Hoài Dục vốn chào hỏi cô chỉ thể gửi tin khen cô sủi cảo ngon.

Sau khi Lâm Sở Trì tan thấy tin nhắn mới thì buổi tối tới nhà ăn, cho đám mèo ăn sủi cảo dành riêng cho chúng nó gửi tin nhắn cho , bảo đến thể một tiếng, thể mang ít sủi cảo về cho Sơ Nhất ăn.

đám mèo giành ăn sủi cảo, cảm thấy Sơ Nhất chắc chắn cũng sẽ thích, mặt khỏi lộ nụ .

Lúc Cố Hoài Dục nhận tin trả lời của cô thì ở nhà, ngước mắt Border Collie nhà đang trong ổ, cảm thấy nó thích thật.

cũng là tâm ý của , vốn dĩ định hai ngày nữa sẽ đến đại học H một chuyến lấy sủi cảo, ai kế hoạch đuổi kịp biến hóa nhanh, bởi vì tạm thời một việc, cuối cùng mãi đến tận ngày mồng tám tháng chạp mới thời gian rảnh tới trường học.

Lúc Đông Chí bọn sinh viên ồn ào đòi ăn sủi cảo, như ngày mồng tám tháng chạp chắc chắn sẽ thiếu cháo mồng tám tháng chạp.

Cháo mồng tám tháng chạp quá phiền phức như sủi cảo, cho nên ngày chỉ cháo uống, cơm phần cũng .

Trải qua Đông Chí các sinh viên cũng kinh nghiệm, nhiều dù cho tiết cũng vẫn thức sớm tới nhà ăn.

Đương nhiên, mùa đông rời giường thật sự là một kiểu dằn vặt, vì thế thể dậy sớm đến cùng vẫn là ít, nhiều dậy nhưng vẫn dậy nổi.

Nguyên liệu bên trong cháo mồng tám tháng chạp phong phú, chỉ là vài loại đậu, nếu nấu cháo ngon, sớm ngâm nguyên liệu, đặc biệt là đậu, khi ăn ngâm qua nước mùi vị nấu mới ngon.

Sáng sớm tới nhà ăn, Lâm Sở Trì bỏ nguyên liệu nấu ăn sớm ngâm trong nồi bắt đầu nấu cháo, đợi đến khi bảy, tám giờ sinh viên đây, trong nhà ăn lan tỏa mùi thơm.

“Sao cháo mồng tám tháng chạp thể thơm như , tớ cảm giác đây uống đều là cháo mồng tám tháng chạp giả.”

“Thật sự thơm quá, cảm giác như mùi thôi mà mắt tớ hình như hiện lên hình ảnh của các loại ngũ cốc hoa màu như đậu đỏ, gạo kê.”

“Dậy sớm quả nhiên đáng giá.” Cô vốn còn nghĩ vì uống chén cháo dậy sớm đáng , lúc rời giường còn đau khổ giãy dụa một trận, hiện tại chỉ ngửi mùi cháo cảm thấy đáng giá.

“Quả thực, cũng may tớ thức dậy sớm.”

Khi chuyện chân của bọn sinh viên cũng nhàn rỗi, đều chạy đến ngoài ô cửa bảy xếp hàng chờ húp cháo.

Cháo mồng tám tháng chạp xong, mùi gạo, mùi đậu thơm ngọt trộn với , mùi thơm phong phú càng thêm nồng nặc hấp dẫn.

Mùa đông thức sớm một chén cháo nóng hôi hổi ấm áp, bọn sinh viên mua cháo xong vội dùng muỗng khuấy lên lên, hiển nhiên chờ kịp nữa uống ngay.

Cháo mồng tám tháng chạp chỉ thơm, vẻ ngoài càng , cả chén cháo màu đỏ, dùng muỗng khuấy lên thể cảm nhận cháo ninh sệt cỡ nào.

“Nhìn ngon.”

Vừa dứt lời, cô thể chờ thêm nữa múc một muỗng đưa trong miệng, ngon nhưng nóng, tiếp đó thể cảm nhận vị thơm ngọt đầy miệng.

“Ngon.”

Cháo mồng tám tháng chạp nguyên liệu phong phú miệng thơm mềm dẻo trơn, vị vô cùng đa dạng, bởi vì Lâm Sở Trì bỏ đường phèn , thể thiên về độ trong, đồng thời vị ngọt cũng che lấp mùi thơm của bản nguyên liệu, khiến ăn dừng.

 

Cháo mồng Tam tháng Chạp

 

 

Loading...