Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 82: Ngon miệng!
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Beta: Rya
“Sáng sớm thể một chén cháo mồng tám tháng chạp thơm như , cảm thấy thực sự quá hạnh phúc.”
Chút ủ rũ vì hiếm khi dậy sớm mang đến đều cháo mồng tám tháng chạp thơm ngon xua tan, mấy ngụm cháo bụng, càng uống cả càng ấm áp, mặt bọn sinh viên đều lộ vẻ hưởng thụ.
Cháo thơm ngọt ngon miệng bụng, trong đầu thậm chí mơ hồ thể thấy hình ảnh ngũ cốc hoa màu từ lúc gieo trồng, sinh trưởng đến mùa, cuối cùng thành chén cháo .
“Trước đây tớ luôn cảm thấy cháo ngọt ngon bằng cháo mặn, hiện tại chợt phát hiện thì vẫn là cháo uống ngon hơn.”
“Không , sự giao tranh mặn ngọt trong thạch đậu hũ còn đủ , còn tạo sự tranh đấu mặn ngọt giữa món cháo?”
“Trọng điểm cháo ngọt là cháo mặn, mà là xem ai , nếu như Thất Thất nấu cháo mặn, chắc chắn hề kém cháo ngọt.”
“Điều cũng đúng.”
Lễ mồng tám tháng chạp vốn là thời điểm uống cháo mồng tám tháng chạp, chớ chi còn là cháo mồng tám tháng chạp thơm như .
Cháo thơm chứ nồng, là kiểu vị ngọt chậm rãi thấm lòng , khiến ăn một chén cháo nếm thử mùi vị của nó.
Không bao lâu, nhân viên trong nhà ăn đều bỏ công việc trong tay xuống tới ô cửa bảy xếp hàng, chuẩn uống một chén cháo mồng tám tháng chạp tiếp tục việc.
“Tiểu Lâm, cháo của cháu nấu ngon thật.”
“Cháo mồng tám tháng chạp quả thật ngon, cũng dùng nguyên liệu tươi.”
“Cháo uống xong cả đều sảng khoái.”
Sau khi dì Vương bọn họ nếm cháo mồng tám tháng chạp mềm mịn sền sệt, cảm nhận vị thơm ngọt ngon miệng đều dồn dập khen ngợi.
Lâm Sở Trì nở nụ coi như đáp vội vàng tiếp tục nấu cháo, chờ hầm cháo, cô mới thời gian xử lý những nguyên liệu nấu ăn khác.
Bọn sinh viên cũng thể tự múc cháo, cô chỉ cần nấu cháo chín bỏ trong thau là , ngược cũng lỡ thời gian.
Qua chín giờ, sinh viên trong nhà ăn càng ngày càng nhiều, hiển nhiên đều đến vì cháo mồng tám tháng chạp.
“Cháo mồng tám tháng chạp quá thơm, nãy lúc ở bên ngoài ngửi thấy mùi .”
“Một thích húp cháo như ngửi thấy mùi cũng thèm.”
“Thất Thất món gì cũng giỏi, nghĩ đến sắp ăn cơm chị nấu cảm thấy khó chịu.”
Qua ngày mồng tám tháng chạp chính là năm mới, thông qua cháo mồng tám tháng chạp liên tưởng đến sắp nghỉ đông cũng bình thường.
Có điều sinh viên vốn vui vẻ xếp hàng chờ ăn cháo như thế, thoáng chốc vui nổi: “Tuy rằng quả thực sắp nghỉ, nhưng bây giờ thể đừng nhắc tới chuyện khiến đau lòng ?”
“Ôi, nghỉ thì thật vui vẻ, thế nhưng nghĩ đến việc nghỉ lễ ăn cơm Thất Thất chút khó chịu, nếu thể mang chị về nhà thì thật .”
“Ban ngày đừng mơ, bằng thừa dịp bây giờ còn thể ăn thì ăn nhiều một chút.”
Trong lúc chuyện bọn họ cuối cùng cũng xếp tới phía , chỉ cháo mồng tám tháng chạp trong thau cảm thấy thèm, lúc múc cháo mỗi đều múc đầy ắp.
Múc đầy như thế nhất định là dễ bưng, thế nên mỗi múc cháo xong đều cẩn thận từng li từng tí một tìm vị trí, hoặc là bên cạnh uống hai ngụm .
Lâm Sở Trì cũng luyến tiếc bọn họ múc nhiều cháo như thế, chỉ là thấy bọn họ thà chịu khó khăn cũng chịu uống bớt hai ngụm, vẫn cảm thấy buồn .
Nồi cháo trong phòng bếp từng dừng lửa một giây phút nào, đến ăn cháo cũng nối liền dứt.
“Cậu gì thế, đổ cháo trong bình giữ nhiệt?”
Cháo dính sệt, nghĩ cũng bỏ trong bình giữ nhiệt chắc chắn khó rửa, thấy cô bạn đổ cháo trong bình, cô khẽ nhíu mày.
“Tớ quên mất hôm nay cháo mồng tám tháng chạp ăn, ăn bánh uống sữa ở trong túc xá , tiên bỏ trong bình giữ nhiệt, chờ tớ đói bụng ăn.” Cô xong đổ hơn nửa chén cháo mồng tám tháng chạp trong chén, chừa nửa chén uống ngay bây giờ.
“Buổi trưa với buổi tối cũng mà, gì đổ cháo dinh dính trong bình giữ nhiệt.”
“Cháo mồng tám tháng chạp ngon như thế ăn ít một miếng tớ sẽ đau lòng, bình giữ nhiệt của tớ giữ ấm lắm, để tới buổi tối ăn khuya cũng .” Hiển nhiên, ý của cô là buổi trưa và buổi tối cô cũng còn ăn.
“Không chứ, buổi trưa ăn cơm ?”
“Ăn, thể ăn.”
“Vừa ăn cháo ăn cơm, ăn nổi ?”
“Không hề gì, trong túc xá tớ còn một bình giữ nhiệt, ăn hết thì tớ đựng bình, chẳng lẽ ngon hơn cháo Bát Bảo đóng hộp , thực sự ăn hết tớ thể giữ ngày mai ăn sáng.” Cô xong cúi đầu húp một hớp, chỉ cảm thấy trong miệng là cháo thơm.
Nghe như thế, bạn cô xem như phục, đồng thời còn động lòng.
Buổi trưa, phần lớn đều ăn cơm cũng uống cháo, điều thể cùng ăn một phần cơm lớn thêm chén cháo dù vẫn là ít , nhiều đều chỉ thể múc cháo ít .
“Cháo mồng tám tháng chạp nấu ngon thật, tớ thích ăn cháo đặc kiểu .”
“Thật sự ngon.”
“Thơm ngọt mềm dẻo, xưa nay tớ từng uống cháo ngon như thế.”
Cháo mồng tám tháng chạp thơm dẻo, chỉ cần ăn qua ai thể thích.
Người nghĩ đến dùng bình giữ nhiệt chỉ một hai , lúc trong nhà ăn, nhiều bàn đều để bình giữ nhiệt, đặc biệt mặt nữ sinh càng nhiều.
Điều cũng bình thường, nhiều cô gái thể ăn hết một chén cơm phần cũng giỏi, chắc chắn thể uống nổi cháo mồng tám tháng chạp, chỉ thể bỏ trong bình giữ nhiệt giữ đến buổi chiều.
Cũng giữ trong bình giữ nhiệt chuẩn cho , mà cảm thấy cháo ngon như thế, bà nội chắc chắn cũng thích uống, nghĩ buổi chiều lớp, chờ ăn cơm xong về nhà một chuyến.
Đương nhiên, những ý nghĩ đều là nhà gần trường, hơn nữa tình cảm với trong nhà cực kỳ , ví dụ như nữ sinh mang cháo mồng tám tháng chạp cho bà nội, cô bà nội chăm lớn từ nhỏ. Khi còn bé gì ngon bà nội đều để dành cho cô , hiện tại cô ăn món ngon cũng cho bà nội.
Cố Hoài Dục tới buổi trưa, lúc xếp tới phía Lâm Sở Trì khéo thấy , lúc giơ tay hiệu khi ăn cơm xong chờ một lát.
Anh khẽ gật đầu với cô, lập tức múc cháo mồng tám tháng chạp với cơm xào thịt bò rời .
Anh ăn cơm phần trong nhà ăn ít , bây giờ khi tìm chỗ xuống về phía cháo mồng tám tháng chạp . Phóng tầm mắt là thể nguyên liệu của món cháo mồng tám tháng chạp tươi, muỗng khuấy nhẹ lên mùi thơm lan tỏa.
Cố Hoài Dục húp một hớp cháo, phát hiện quả nhiên mềm dẻo sền sệt như nghĩ, ăn cực kỳ thơm ngọt.
Ăn cháo mồng tám tháng chạp dẻo dính đặc sệt, bình thường thích đăng lên vòng bạn bè như nhịn lấy điện thoại di động chụp hình đăng lên.
Hôm nay là ngày mồng tám tháng chạp, bức ảnh cháo mồng tám tháng chạp hợp với tình hình đăng lên, cần kèm theo chữ gì. Anh tiện tay đăng xong tiếp tục húp cháo, thấy phía một đống bình luận gợi lên cơn thèm.
Ngược thầy Cố thông qua vòng bạn bè hôm nay tới trường học, mua cơm còn cố ý lượn một vòng ở nhà ăn tìm .
Vị trí sát bên góc tường, mùa hè còn đỡ, mùa đông cảm giác âm trầm lạnh lẽo, bình thường cũng đến .
“Cháu tới ăn cơm tìm chú, ở đây lạnh ?” Thầy Cố cảm thấy trời lạnh, phòng việc của ăn còn thoải mái hơn ở đây.
“Ở đây ăn thuận tiện.”
Chủ yếu là mấy ngụm cháo mồng tám tháng chạp bụng cả đều ấm lên, ở đây cũng lạnh.
Thầy Cố ngửi thấy mùi thơm của cháo mồng tám tháng chạp thì gì nữa, bưng chén lên húp miếng cháo miệng : “Cháo ngon thật”, trong miệng là mùi gạo, mùi đậu thơm.
“Uống ngon.” Cố Hoài Dục đồng ý .
Hai xong tiếp tục ăn cơm mặt từng , nhanh chìm đắm trong mỹ vị của cơm phần.
Mùa đông cơm dễ nguội, tốc độ ăn cơm của đều sẽ nhanh hơn bình thường một chút, bao lâu ăn hết cơm , đó húp cháo một nữa.
Cố Hoài Dục dù cũng đang ở độ tuổi thanh niên, ăn xong cơm ăn cháo, no thì sẽ no, nhưng vẫn còn .
Thầy Cố ăn nhiều bằng , một chén cơm thêm nửa chén cháo bụng, no.
“Sớm chú cũng học bọn họ mang bình giữ nhiệt.”
“Ăn nổi thì thôi, đừng để quá no.” Cố Hoài Dục .
“Không , ăn từ từ vẫn thể ăn hết.”
Cháo ngon như thế chắc chắn thể lãng phí, nhưng còn ít cháo đóng gói cũng tiện lắm, thầy Cố cảm thấy vẫn nên cất trong bụng là thuận tiện nhất.
Thấy ông kiên trì ăn, Cố Hoài Dục khuyên nổi cũng chỉ thể tùy ông .
Chờ khi ăn hết ngum cháo cuối cùng, thầy Cố ợ một cái, lập tức đề nghị: “Đi, ngoài tản bộ một lát.”
Cố Hoài Dục tính toán thời gian Lâm Sở Trì hẳn một lúc nữa mới tan tầm, thấy ông no đến mức chuyện trôi chảy, dậy ngoài tản bộ với ông .
Dọc theo ngoài nhà ăn một đoạn đường, thầy Cố cuối cùng cũng coi như thoải mái một chút, tâm trạng mở miệng trò chuyện với : “Nghe hồi cháu mời Tiểu Lâm đ ến nhà họ Ngô nấu ăn ?”
Cố Hoài Dục gật đầu, kể chuyện ông Ngô luôn nhắc ăn cá cho ông .
Nghe tới món thanh ngư ngốc phế, thầy Cố khỏi về phía “Thằng nhóc giỏi thật, mời từ chỗ bọn chú giúp đỡ thì thôi, mà cũng gọi chú.”
Tuy rằng ông cũng từng tới món ăn , nhưng chỉ cần nghĩ tới thể khiến ông Ngô nhớ đến tận bây giờ, mùi vị nhất định tệ.
“Lúc đó vẫn chắc là thanh ngư ngốc phế, cũng tiện dẫn quá nhiều qua.” Dù cũng ngờ sức khỏe ông cụ thực sự .
Thầy Cố ngẫm cảm thấy cũng đúng, gì nữa, mà đầu hỏi quen với Lâm Sở Trì, còn nhờ cô giúp.
“Đến chỗ cô ăn cơm, thường xuyên qua nên quen thôi ạ.”
Thầy Cố cảm thấy thằng cháu là sẽ chủ động kết bạn, như thế theo bản năng liếc một cái, điều ngẫm Lâm Sở Trì nấu cơm ngon như , khá kén chọn trong việc ăn uống, hình như cũng thể hiểu .
Đi bộ với ông một đoạn trở văn phòng, Cố Hoài Dục một lúc dậy xin tạm biệt. Anh khỏi văn phòng đến bãi đậu xe một chuyến , xách hai thùng đồ từ trong cốp mới trở nhà ăn một nữa.
Lúc tiến nhà ăn thấy ngoài ô cửa bảy vẫn còn vài sinh viên đang
xếp hàng, bèn tìm một vị trí gần đấy xuống .
Hiện tại sắp hai giờ rưỡi, chỗ trong nhà ăn trống hơn một nửa, cảm giác chen chúc cũng là như đó.
Mãi đến tận khi bên ngoài ô cửa bảy còn ai, Cố Hoài Dục mới dậy tới.
“Để chờ lâu.” Lâm Sở Trì vốn đang sợ đợi kịp mà , thấy vẫn còn ở đây, khỏi lộ một nụ .
Dứt lời, cô thấy gần đấy sinh viên qua bên , nghĩ cũng coi như một nửa nhân vật công chúng, chỉ bên trong hiệu đến cửa phòng bếp.
Cố Hoài Dục cũng đang cảm thấy ô cửa quá nhỏ, đồ mang thể nhét , theo phương hướng cô chỉ lập tức tới cửa lớn nhà bếp.
“Đây là sủi cảo chuẩn cho Sơ Nhất, hấp hoặc luộc đều .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-82-ngon-mieng.html.]
Khi tới cửa phòng bếp, Lâm Sở Trì lấy một túi sủi cảo to từ trong tủ lạnh sợ , còn dặn dò đơn giản một lúc.
Cố Hoài Dục túi sủi cảo lớn như , buông hai thùng đồ cầm trong tay.
Hai thùng một thùng là cherry, thùng khác màu trắng bọt biển, bên trong đựng thịt bò.
Lâm Sở Trì vốn nhận, dù bất kể là cherry là thịt bò cũng rẻ, nhưng Cố Hoài Dục lấy lý do thể nhận đồ của cô, ngược khiến cô khó thể chối từ.
Túi chườm đá trong thùng bọt biển vẫn tan, vặn thể dùng đựng sủi cảo, hai cùng mở thùng lấy thịt bò đặt qua một bên.
Chất lượng của thịt bò bằng mắt thường cũng , Lâm Sở Trì thấy bên trong ít nhất bảy, tám cân, khỏi : “Nếu thì lấy một ít về tự ăn .”
“ chẳng .” Anh vài món đơn giản, nhưng tay nghề thực sự bình thường.
“Vậy tranh thủ thời gian kho thịt bò, chờ khi rảnh rỗi tới lấy về ăn.”
Đưa đồ cho khác thể lấy về, thế nhưng nghĩ đến tay nghề của cô, Cố Hoài Dục do dự.
“Cứ quyết định như .” Lâm Sở Trì quyết định luôn, xong cất sủi cảo cho Sơ Nhất trong thùng bọt biển đậy kín.
“Vậy phiền cô.”
Sau khi Lâm Sở Trì bỏ thịt bò trong tủ lạnh vặn cũng nghỉ ngơi, dứt khoát ngoài cùng .
Hai quen cũng một quãng thời gian, đề tài thể chuyện ngoại trừ thú cưng, lẽ chính là về ông Ngô.
Cố Hoài Dục cô hỏi tình trạng sức khỏe của ông cụ, mở miệng : “Nhờ phúc của cô, khá hơn một chút .”
“Vậy thì .”
Hai chuyện, lúc đến gần hồ nhân tạo, một dự định đến thư viện, một chuẩn đến bãi đậu xe, vì thế lượt rẽ hướng.
“Sau khi kho thịt bò xong sẽ gửi tin nhắn cho .” Trước khi tạm biệt Lâm Sở Trì quên .
“Được.”
Thư viện.
Lâm Sở Trì sách ở bên trong, mắt thấy sắp bốn giờ mới dậy trả sách chuẩn trở về nhà ăn.
Lúc cô nửa đường, vai bỗng nhiên vỗ một cái, đầu thì đối diện với khuôn mặt xán lạn của Triệu Nguyệt.
“Em cái gì?”
“Thất Thất, nãy chị với ai thế?” Triệu Nguyệt trả lời mà hỏi .
“Cái gì mà với ai, nãy chị sách ở thư viện một .”
Triệu Nguyệt hừ nhẹ một tiếng: “Chị đừng hòng giấu em, thấy chị cùng một trai, chị .”
“Chỉ là bạn đây tặng đồ cho chị thôi.” Lâm Sở Trì thấy vẻ mặt mặt cô cô hiểu lầm, vội cắt ngang lời cô .
“Bạn bè , thôi.”
Triệu Nguyệt thấy giọng điệu cô nghiêm túc, trái lấy việc trêu ghẹo nhiều hơn, dù bản cô thoát kiếp độc nghĩa là tất cả vội vã hết ế, cần thấy khác phái mở miệng trêu chọc, chớ chi là cô còn tận mắt thấy.
“Thất Thất, hôm nay chị nấu cháo mồng tám tháng chạp ngon thật, buổi tối còn nữa ?”
“Có thì , điều thể sẽ nhiều lắm.”
Lâm Sở Trì chuẩn nguyên liệu nấu ăn ít, nhưng cô thể nghĩ đến, nhiều sinh viên buổi sáng uống buổi trưa vẫn uống, kết quả lúc cơm trưa kết thúc nguyên liệu nấu ăn hao hơn một nửa.
“Vậy , giờ em tới nhà ăn với chị, nhất định thể ăn .” Triệu Nguyệt xong, ngẫm vẫn nên gửi tin nhắn nhắc nhở bạn bè.
Ngày mồng tám tháng chạp , Lâm Sở Trì cũng nấu bao nhiêu cháo, điều bọn sinh viên mỗi đều ăn thỏa mãn, tâm trạng cô cũng .
Vốn dĩ cô chuẩn qua mấy ngày bớt thời gian kho thịt bò, kết quả đêm khuya về nhà nhận điện thoại của Lâm, lúc mới nhớ đến sắp tới Tết Nguyên Đán.
Nghe giọng Lâm tuy rằng rõ, nhưng ý trong ý ngoài vẫn là cô về nhà. Lâm Sở Trì cảm thấy cho nghỉ lễ cũng sai, chủ động tết Nguyên Đán sẽ về nhà.
“Được, con bận rộn lâu như cũng nên nghỉ ngơi cho khỏe, lúc nào trở về, đón con.” Quả nhiên, cô về nhà giọng của Lâm lập tức cao lên, hiển nhiên vui vẻ.
“Không cần đón, tự con thể về.”
Từ nhà nửa ngày mới tới, Lâm Sở Trì thể để bà tới đón.
Sau khi cúp điện thoại, cô lật cuốn lịch bắt đầu tính toán thời gian, Nguyên Đán cô nhất định về nhà sớm một ngày, vì thế nhất buổi tối ngày mai kho thịt bò, hôm bảo Cố Hoài Dục tới lấy, ngày cô thể xuất phát về nhà.
Tính toán thời gian xong xuôi, cô suy nghĩ bèn gửi tin nhắn cho Cố Hoài Dục, hỏi hôm rảnh .
Nhà họ Cố.
Cố Hoài Dục đang Border Collie nhà gây phiền chịu nổi, cái tên từ hồi tối khi ăn sủi cảo do Lâm Sở Trì đặc biệt cho nó thì ch.ó hưng phấn thôi, đồng thời còn nỗ lực để cho thêm một chút.
Anh đương nhiên thể nuông chiều Border Collie, bèn thẳng: “123 cảnh cáo.” Bảo nó đợi ở một bên.
Thấy chịu cho ăn nữa, Border Collie dứt khoát xổm xuống canh giữ ở tủ lạnh, hiển nhiên bữa tối sủi cảo thơm ngát bỏ bên trong.
Cũng may nó ngốc, sủi cảo đông cứng trong tủ lạnh cứng ngắc ăn ngon, nếu e là sẽ mở tủ lạnh tự lấy.
Mùa đông, dán bên ngoài tủ lạnh vẫn thể cảm nhận sự mát mẻ, thấy nó như cảm thấy gì, Cố Hoài Dục thêm nữa.
Lúc thấy tin nhắn nhắc nhở, vươn tay cầm điện thoại di động lên, thấy là Lâm Sở Trì gửi tới, khi trả lời rảnh, thuận tay chụp bức ảnh con ch.ó ngốc chồm hổm canh giữ ở tủ lạnh gửi cho cô.
Anh cảm thấy là “Đồ ch.ó ngốc chồm hổm canh giữ tủ lạnh”, rơi trong mắt Lâm Sở Trì cảm thấy Border Collie sấp bên tủ lạnh trông đáng yêu lộ chút suy sụp, thấy tội nghiệp.
“Nó ?”
Cô hỏi xong, hẳn là bởi vì còn ăn sủi cảo, theo bản năng nhắn gửi một câu.
“Vậy thì cho nó ăn chút nữa , nhất định là còn no.”
Cố Hoài Dục nhận câu trả lời xoa nhẹ trán, bày tỏ trong chén thức ăn ch.ó nên nó sẽ đói, nó chẳng qua là tham ăn, ăn sủi cảo mà thôi.
“Nếu thì luộc mấy viên sủi cảo trộn trong thức ăn ch.ó cho nó ăn.”
Cố Hoài Dục vốn nuông chiều Border Collie nhà , nể mặt cô, cuối cùng vẫn dậy khỏi ghế sô pha.
Nhìn thấy tới, Border Collie tủ lạnh lập tức lên vẫy đuôi với .
Cố Hoài Dục khom lưng vuốt v e bên thể dán lên tủ lạnh của nó một hồi, phát hiện quả nhiên lạnh, mắng: “Đồ ngốc.”
Border Collie hiểu rằng đang mắng phát tiếng sủa “gâu gâu gâu” kháng nghị.
“Có còn ăn sủi cảo ?”
Nghe thấy hai chữ “Sủi cảo”, trong nháy mắt nó im lặng ngay, cũng khoát móng vuốt lên cửa tủ lạnh.
“Cũng tao đang nuôi con ch.ó là nuôi một con mèo tham ăn.” Cố Hoài Dục xong mở tủ lạnh , lấy hai viên sủi cảo từ bên trong.
Lâm Sở Trì sủi cảo cho Border Collie lớn hơn sủi cảo bình thường gấp đôi, nhưng con ch.ó Border Collie nào đó đầu tiên ăn thức ăn ch.ó thơm như tham lam, thấy chỉ lấy hai viên, lập tức giơ móng vuốt đập chân .
“Gây chuyện nữa cẩn thận một viên tao cũng cho mày ăn.” Cố Hoài Dục xong đóng cửa tủ lạnh .
Sủi cảo hấp nhanh, bao lâu mùi thơm bay , đừng Border Collie ngửi thấy mùi thơm hưng phấn sủi tới sủa lui mặt đất, cho dù là Cố Hoài Dục cũng cảm thấy thơm.
Sau khi hấp chín sủi cảo dựa theo Lâm Sở Trì đập nát trộn trong thức ăn ch.ó, mà chỉ thẳng chén thức ăn cho ch.ó : “Trước tiên ăn hết mấy cái ăn sủi cảo.”
Bởi vì ngày hôm nay thêm sủi cảo, vì thế lượng thức ăn cho ch.ó giảm hơn phân lượng bình thường của nó.
Biết ăn xong thức ăn ch.ó mới sủi cảo ăn, nó quả nhiên gây chuyện nữa, vùi đầu bắt đầu ăn ngồm ngoàm.
Chờ nó ăn xong, vặn sủi cảo cũng nguội, Cố Hoài Dục bỏ sủi cảo trong chén video gửi cho Lâm Sở Trì.
Lâm Sở Trì nhận video, thấy nó ăn ngon lành như , quyết định nếu cơ hội thể một ít cho nó.
Có vết xe đổ , Lâm Sở Trì vốn định chờ hôm thông báo với bọn sinh viên, thế nhưng tới ngày hôm sinh viên chủ động tới hỏi cô Nguyên Đán nghỉ .
Lâm Sở Trì cũng lừa gạt bọn họ, chỉ thể ăn ngay thật.
Biết cô cũng nghỉ tết Nguyên Đán, bọn sinh viên đều đau khổ che n.g.ự.c.
Năm nay Nguyên Đán ngày nghỉ, nhưng bao lâu nghỉ đông, vì thế trừ phi là sinh viên nhà ở địa phương, nếu những sinh viên khác cũng định về nhà.
Vốn dĩ nghỉ là một chuyện vui vẻ, thế nhưng khi cô cũng nghỉ, niềm vui lập tức giảm một nửa.
“Thất Thất, chị nghỉ , xem tết Nguyên Đán đau đầu nghĩ ăn cái gì, quá khó khăn.”
“Vốn định về nhà, nhưng nếu Thất Thất ở đây, em về nhà .”
“Nghĩ tới sắp ăn cơm Thất Thất nấu cảm thấy khó chịu.”
“Hu hu hu, vì chuyện như ?”
“Đột nhiên cảm thấy nghỉ còn bằng nghỉ.”
Lâm Sở Trì thấy bọn họ khoa trương như , bật mở miệng : “Dù cũng là tết Nguyên Đán, chị cũng ăn lễ chứ.”
“Được , sớm chúc chị tết Nguyên Đán vui vẻ, qua lễ nhớ về sớm một chút.”
“, nhớ tới chúng em còn đang trường học chờ chị trở về.”
“Được, yên tâm, qua lễ chị sẽ trở .” Lâm Sở Trì động viên .
Không ngoài dự đoán, khi cô cũng nghỉ tết Nguyên Đán, hôm nay sinh viên tới ô cửa bảy ăn cơm càng nhiều.
Lâm Sở Trì chuẩn tâm lý, nghĩ qua hai ngày nữa thể nghỉ lễ, cũng cố gắng kéo dài thời gian buôn bán.
“Thất Thất cực khổ , buổi tối nghỉ sớm một chút.”
Chờ khi cô khỏi nhà ăn, sinh viên vẫy tay với cô .
Lâm Sở Trì mang theo túi vải đút mèo ăn, bởi vì buổi tối còn trở thịt bò kho, nên hôm nay vuốt v e mèo.
Thịt bò sớm đưa về nhà bỏ trong tủ lạnh rã đông, lúc lấy xử lý một chút là thể bắt đầu kho.
Thịt bò mà Cố Hoài Dục đưa tới phần lớn là gân bò, phần thịt cũng thích hợp dùng để bò kho, lúc mùi thơm dần dần bay khỏi nhà bếp, thực sự thể thơm c.h.ế.t .
Quả thật ít trong ký túc xá nhân viên cũ dọn , nhưng vẫn gia đình như nhà họ Lâm vẫn tiếp tục ở nơi , buổi tối ngửi thấy mùi thịt kho thèm c.h.ế.t , vốn chuẩn ngủ cũng mùi thơm tỉnh dậy.