Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 87: Thịt xào ngồng tỏi
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Beta: Rya
12 giờ qua , nhiều lời chúc mừng năm mới gửi tới, Lâm Sở Trì đáp từng lời chúc, b.ắ.n pháo hoa ở cửa nhà cùng cha Lâm xong mới trở về phòng nghỉ ngơi.
Qua 30 tết, mấy ngày đó bận rộn chúc tết.
Nhà họ Lâm quá nhiều họ hàng cần chúc tết, trong hai ngày mùng một, mùng hai gần như chúc hết.
Người chúc tết đều là nhỏ chúc lớn, đạo lý ngược , vì thế khi mấy gia đình của họ chị họ định cư ở trong thành phố qua đây chúc tết, Lâm Sở Trì cũng mang đồ theo đến thành phố một chuyến.
Buổi sáng ngày thứ ba đến chúc mấy nhà, trong nháy mắt Lâm Sở Trì cảm giác rảnh rỗi nhẹ nhàng.
Buổi trưa cô ép ở ăn cơm trưa, nghĩ qua cũng mấy tiếng, cô cũng vội vã xe về thôn.
Nhà cô ở gần cửa hàng tổng hợp, lúc bên trong cửa hàng tổng hợp náo nhiệt, Lâm Sở Trì dứt khoát dạo.
Cha Lâm trải qua hơn nửa năm an dưỡng, thể gần hồi phục, năm ông và Lâm đều dự định trở về trường học, vì thế Lâm Sở Trì dạo thì dạo, cũng mua đồ gì, dù chờ khi về trường bọn họ đem theo nhiều đồ, cần tăng thêm nữa.
Một dạo phố rốt cuộc thú vị gì, đặc biệt là khi cô còn mua gì, tiếp đó một nam thanh niên ghé sát , khi Lâm Sở Trì từ chối bèn thang máy rời một cách dứt khoát.
Đi khỏi cửa hàng tổng hợp, nhiệt độ trong nháy mắt giảm hơn ít, điều khí cũng mát mẻ hơn bên trong.
Lâm Sở Trì dừng bước đang chuẩn lấy điện thoại di động xem thời gian, đùi bỗng nhiên cảm giác va chạm, cô đầu đối diện với cái mặt ch.ó đang lè lưỡi.
“Sơ Nhất?”
Giọng điệu của cô vốn còn xác định, điều kêu xong thấy nó nửa thẳng nhào tới , điệu bộ sờ ôm nũng, lập tức rõ quả thật là nó.
“Sao em lạc chủ nhân ở đây thế?” Lâm Sở Trì thấy cổ nó chỉ vòng cổ dây, đẩy nó tới một góc, tránh cho chắn cửa lớn khiến khác vây xem.
Lúc Border Collie thấy từ “chủ nhân” trong đôi mắt trắng đen rõ ràng dường như lóe qua sự chột , lập tức sức nũng với cô.
Lâm Sở Trì thấy nó hoạt bát như thế, sợ nó quá mức hưng phấn lát nữa chạy mất.
Lúc cô thể vui mừng, cũng may khi khỏi nhà nghĩ dù cũng đến thành phố, thể thuận tiện đến trường học thăm đám Xấu Xa chúng nó, vì thế trong túi ít thịt khô, cá khô.
Lâm Sở Trì lấy một cái bình từ trong túi mở , chồm hỗm xuống đút thịt khô cho nó ăn.
Lúc ngửi thấy mùi thịt khô, Border Collie vốn quá mức hưng phấn trong nháy mắt yên tĩnh , chờ khi ăn thịt khô thơm ngào ngạt lâu ăn, càng là chăm chú nhai.
Thừa dịp nó ăn thịt thong thả chút thời gian, Lâm Sở Trì mau ch.óng gửi tin nhắn cho Cố Hoài Dục.
Cô vốn còn nghĩ nếu như thấy tin nhắn ngay sẽ gọi điện thoại qua, kết quả Cố Hoài Dục đáp nhanh, tỏ ý bây giờ ở trong cửa hàng tổng hợp, ngoài ngay đây.
Lúc Lâm Sở Trì mới yên lòng, bỏ điện thoại trong túi, đút ch.ó ăn vuốt v e nó.
Sơ Nhất vốn thích cô, chớ chi là bây giờ trong tay cô còn cầm thịt khô mà nó thích nhất, chỉ mặc kệ cô sờ mó, còn chủ động đặt móng vuốt trong tay cô.
Thật ngoan.
Lâm Sở Trì nắm móng của nó nhẹ nhàng lắc lư, khắp khuôn mặt hiện lên nụ .
Border Collie lẽ yêu thích, ăn xong thịt khô trong miệng ngửa đầu phát tiếng “ư ử” với cô.
“Nào, ăn một miếng nữa.” Lâm Sở Trì ngay lập tức đút một miếng thịt khô qua.
Cô cảm thấy Border Collie mặt ngoan đáng yêu, Cố Hoài Dục thì cảm thấy như , xách đồ vội vã rời khỏi cửa hàng tổng hợp, chỉ cảm thấy nên dắt theo cái tên lén lút chạy khỏi xe .
“Anh đến .” Lâm Sở Trì thấy tiếng bước chân đến gần, ngửa đầu thấy , theo bản năng lên, “Sao Sơ Nhất thể ngoài một , để lạc nó ?”
Lúc cô hỏi, con Border Collie nào đó chột trốn phía cô.
Hai ngày Cố Hoài Dục bận công chuyện, thừa dịp xế chiều hôm nay rảnh rỗi ngoài mua ít quà đến nhà chú họ chúc tết, khi cửa Border Collie lì xe chịu xuống, đành mang nó theo.
Trong cửa hàng tổng hợp cho mang ch.ó , khi xuống xe dặn dặn nhiều , Border Collie cũng ngoan ngoãn gật đầu, ai đầu chạy khỏi xe.
Trên thực tế, cũng đầu Border Collie chuyện loại , nó vốn định ngoài dạo một vòng trở về xe, ai vặn tình cờ gặp Lâm Sở Trì, đó Cố Hoài Dục tóm gọn.
Lâm Sở Trì hết đầu đuôi câu chuyện, đầu về phía con ch.ó to lớn đằng : “Nó nghịch ngợm như , còn mở cửa xe tự chạy ngoài chơi?”
Nhắc tới chuyện , Cố Hoài Dục cũng chút bất đắc dĩ: “Cửa trong nhà nó mở hết, một thời gian thường tự mở cửa chạy ngoài chơi, may là ngày đó bảo vệ ở khu biệt thự với nên mới .”
Ở bên ngoài cũng tiện dạy bảo nó, đặc biệt là bây giờ nó còn trốn ở lưng Lâm Sở Trì coi cô là chỗ dựa.
Cố Hoài Dục ghi một dấu nợ của nó ở trong lòng, Lâm Sở Trì cũng ý định đến trường học, thuận thế mời cô cùng .
Nếu tiện đường, Lâm Sở Trì đương nhiên sẽ từ chối.
Lúc cô lên xe, Border Collie lập tức tự giác ghé đầu lên đùi cô, trông ngoan ngoãn khỏi , quả thật giống như là con ch.ó tự mở cửa xe chạy ngoài chơi.
Lâm Sở Trì sờ đầu và móng vuốt nó, tiếp đó vuột lông lưng nó.
Border Collie Cố Hoài Dục nuôi khá, bộ lông bóng loáng dính nước, sờ mềm thoải mái.
Chờ khi đèn xanh đèn đỏ, Cố Hoài Dục xuyên qua gương chiếu hậu thấy cô ôm con ch.ó của yêu thích buông tay, cảm thấy tên đúng là cách khiến yêu thích.
Có lẽ là từ lúc ngoài đến bây giờ ở xe khá lâu, khi trường học Border Collie bắt đầu vui chơi chạy nhảy, Cố Hoài Dục kêu nó cũng khó gọi nó về .
“Nếu thì chúc tết , trông nó cho.”
Bình thường chúc tết lớn thì buổi sáng hơn, nhưng Cố Hoài Dục ý định đột xuất, thêm sớm chúc chú họ, đối phương cũng ngại, còn ép mau đến, bấy giờ mới đây chúc tết.
Không thời gian nó trễ nãi, Cố Hoài Dục dự định trở về sẽ dạy dỗ nó, nhưng mặt khách sáo cảm ơn với Lâm Sở Trì, lập tức xách đồ đến nhà chú họ.
“Chủ nhân em cũng mà em hề lo lắng gì cả.” Sau khi Lâm Sở Trì tiễn rời , cúi đầu với Border Collie chạy đến bên cạnh .
Cũng Border Collie ngậm tảng đá từ , ngửa đầu nhét trong tay cô.
Đoán nó chơi cùng nó, Lâm Sở Trì nhận tảng đá ném ngoài, chơi với nó về chỗ cũ.
Năm mới đám mèo trong trường học cũng trải qua tệ lắm, ăn uống ổ ngủ, chỉ một điểm duy nhất là mất món cơm mèo mỹ vị mà cô cho.
Lúc thấy cô đây, đám mèo đều vẻ là kích động.
“Meo meo~”
Con mèo khác cũng còn đỡ, chỉ vây quanh cô kêu meo meo, nhưng Xấu Xa chú ý tới Border Collie bên cạnh cô, trong nháy mắt lập tức xù lông lên.
Nó xù lông, Sơ Nhất cũng lập tức sủa, khiến mấy con mèo nhát gan thoáng cái nhảy trong ổ.
Mắt thấy một mèo một ch.ó sắp đ.á.n.h , Lâm Sở Trì vội khom lưng ôm Xấu Xa trong lòng, lập tức móc thịt khô, cá khô chia cho nó và mấy con mèo khác.
Thời gian trôi qua lâu như ăn cá khô và thịt khô nữa, đám mèo lập tức ngó lơ Border Collie để chuyên tâm ăn.
“Gâu gâu gâu~” Border Collie thấy thịt khô chia cho đám mèo, ngửa đầu kêu lên.
“Không em mới ăn ?” Lâm Sở Trì thì như , cuối cùng vẫn cho nó ăn mấy miếng coi như động viên.
Bởi vì mèo ch.ó bất hòa, cô cũng dám ở đây lâu, để hết cá khô, thịt khô mang đến cho đám mèo, vuốt v e mỗi con mau mau dẫn Border Collie rời , chỉ lo nó tìm cơ hội đ.á.n.h với đám mèo.
Ví thế chờ khi Cố Hoài Dục chúc tết xong, cuối cùng thấy Lâm Sở Trì đang chơi với Border Collie của ở sân thể d.ụ.c gần đó.
Thực ban đầu Lâm Sở Trì dẫn Sơ Nhất rời khỏi đám mèo định đến bên hồ , nhưng chịu Border Collie quá hoạt bát, cô chỉ lo sơ ý một chút nó nhảy trong hồ, lúc mới tới sân thể d.ụ.c.
Bình thường lúc xem video Lâm Sở Trì chỉ cảm thấy nó thông minh đáng yêu, ngày hôm nay một chơi với nó lâu như , rốt cục cảm nhận tinh lực dồi dào của nó.
“Cảm giác như nuôi nó giống như nuôi một đứa nhỏ .” Sau khi Lâm Sở Trì lên xe qua cảm thán với Cố Hoài Dục.
Cố Hoài Dục tán thành gật đầu: “Thật, lúc ngoan thì khiến yêu thích, nhưng nghịch ngợm cũng thật khiến ngứa tay.”
Anh vốn định đưa Lâm Sở Trì về nhà, nhưng cô thể ngại để chở xa như , cuối cùng vẫn bảo đưa tới nhà ga thôi.
Sau mồng ba, Lâm Sở Trì rảnh rỗi, bắt đầu ở trong nhà chờ đám nhóc trong thôn tới cửa chúc tết.
Chỗ bọn họ tập tục trẻ con đến các nhà chúc tết, gia đình chúc tết cần cho lì xì, trong nhà đồ ăn gì cho bọn nhỏ một ít là .
Bọn nhỏ vốn chơi với cô hài hòa, thêm cô nấu ăn ngon, đương nhiên đều thích chạy qua nhà cô.
Cha Lâm Lâm thấy nhiều trẻ con như tới nhà thì hết sức vui mừng, phát cho mỗi một cái chén dùng một , bảo bọn chúng tự chọn đồ ăn bày bàn.
Trên bàn đều là món ngon do Lâm Sở Trì , chỉ các món chiên, còn các món như cá khô phủ mật ong cay ngọt, bánh hoa, bánh lỗ tai heo.
“Oa~”
Bọn nhỏ những món ăn lộ vẻ mặt vui mừng, đứa trẻ lớn một chút còn ăn dẻo mồm : “Chúc năm mới vui vẻ, gì nấy, vạn sự như ý.”
Lần đầu tiên Lâm Sở Trì thấy cảnh tượng chúc tết náo nhiệt kiểu , khỏi lấy điện thoại di động .
Chờ video xong, cô tò mò kề sát cái túi bọn nhỏ xách trong tay, phát hiện bên trong là đủ kiểu đồ ăn vặt.
“Chị Tiểu Lâm, chị ăn ?” Có một cô gái nhỏ mở túi phóng khoáng .
Lâm Sở Trì đương nhiên thể ăn, hỏi: “Đây đều là đồ ăn các em chúc tết ?”
“ , nhà em vẫn còn nhiều.” Cô gái nhỏ xong kề sát lặng lẽ với cô, tỏ ý vẫn thích ăn món cô nhất.
Lâm Sở Trì thấy trong chén cô bé mới đồ ăn ăn gần hết, cô cho cô bé thêm một chút.
“Món cá ăn thật ngon, còn ngon hơn que cay.”
“Các bánh màn thầu hình thỏ trong tay tớ , ?”
“Tớ cũng , của tớ là sư t.ử.”
Lúc bọn nhỏ rời khỏi nhà họ Lâm đều vui vẻ, cầm chén ăn dùng một trong tay ăn liên tục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-87-thit-xao-ngong-toi.html.]
Bên trong cá khô phết mật ong cay kèm thêm tí vị ngọt còn ngon hơn que cay, bánh lỗ tai heo mềm xốp giòn giòn càng thơm chịu , thịt viên chiên, cá chiên xù càng ăn càng nghiện, bánh hoa thì đến mức bọn chúng nỡ ăn.
Mùng bốn, chỉ trong thôn mà cả trẻ con thôn bên cạnh chạy chúc tết, Lâm Sở Trì vội nhà bếp thêm ít bánh lỗ tai heo và cá khô phủ mật ong cay ngọt để chiêu đãi bọn họ.
Mãi cho đến khi mặt trời xuống núi, trẻ con đến đây chúc tết đứt quãng cuối cùng cũng tới nữa, khi ăn xong cơm tối cô rốt cuộc cũng thể trở về phòng nghỉ ngơi.
Ngay khi cô chia sẻ video chúc tết hôm nay lên short video của , bỗng nhiên nhận tin nhắn của Triệu Nguyệt gửi tới.
Thì , tối hôm qua một ca sĩ nổi tiếng Vạn Đình ca khúc mới, bài hát tên là Thanh Ngư Ngốc Phế, sáng tác là Cố Hoài Dục.
Triệu Nguyệt fan của ca sĩ Vạn Đình , nhưng cô thích Cố Hoài Dục, vì thế cực kỳ hưng phấn đến chia sẻ với Lâm Sở Trì.
Thanh Ngư Ngốc Phế?
Lâm Sở Trì thấy tên bài hát thì kinh ngạc, hiển nhiên nghĩ tới Cố Hoài Dục sẽ dùng món ăn đặt tên bài hát.
Có điều chờ cô mở bài hát hết bài, cô lập tức lộ vẻ mặt bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Trước khi quen Cố Hoài Dục, Lâm Sở Trì chỉ là một sáng tác nhạc ưu tú, nhưng khi quen tiếp tục bài hát sáng tác, đặc biệt là bài hát cũng coi như là cô từng chứng kiến nguồn gốc đời, cảm giác thấy kỳ diệu.
Bài hát Thanh Ngư Ngốc Phế như đang miêu tả mỹ thực, thực tế từ trong bài hát bao hàm những tình cảm sâu sắc khiến giống như trở thời đại nước non vỡ tan, thấy những vui buồn hợp tan.
Nửa cuối năm ngoái Cố Hoài Dục vẫn luôn ca khúc mới, ít truyền thông còn đang suy đoán hết thời , hiện tại bài hát , vả thẳng mặt đám truyền thông, dù kể cả chuyên nghiệp cũng thể , đây là một bài hát .
Dù là ca sĩ Vạn Đình là fan của Cố Hoài Dục đều thích bài hát , thậm chí ít fan tình cảm dồi dào mà .
Đồng thời, khi xong bọn họ cũng đều tò mò về món ăn “Thanh Ngư Ngốc Phế” bắt đầu tìm kiếm ở mạng.
Những tài liệu liên quan đến Thanh Ngư Ngốc Phế vẫn ít, ít tra một hồi, thậm chí tìm thấy tài khoản short video của Lâm Sở Trì.
Việc bình thường, từ khi Triệu Nguyệt dạy cô chơi short video, Lâm Sở Trì thỉnh thoảng cũng sẽ vài hoạt động sinh hoạt chia sẻ lên, đó đến nhà họ Ngô nấu món Thanh Ngư Ngốc Phế, lúc phần thứ hai cô tiện tay luôn.
Đương nhiên, hiện nay Lâm Sở Trì còn tài khoản của ít dân cư mạng theo dõi, thông qua tìm tòi mò các dân cư mạng càng , món Thanh Ngư Ngốc Phế trong video ở mặt nào đó chính là một trong những linh cảm của ca khúc “Thanh Ngư Ngốc Phế”.
Ngày mùng chín đại học H khai giảng, vì thế ngày bảy một nhà ba nhà họ Lâm cũng chuẩn trở về trường học.
Lần cha Lâm Lâm cũng , chỉ là hành lý thôi ít, bọn họ vốn định thuê một chiếc xe, điều nhà họ Ngô tin lập tức ngỏ ý đưa bọn họ .
Lúc đều là một Lâm Sở Trì tới lui, hiện tại cha Lâm Lâm cùng trái náo nhiệt hơn lúc một nhiều.
Sau khi tới trường học chuyện đầu tiên chính là tiên vệ sinh nhà cửa, vệ sinh nhà cửa xong xuôi nghỉ ngơi một đêm, ngày hôm còn đến nhà ăn quét tước nhà bếp một .
“Hai vợ chồng mấy cuối cùng cũng trở về, giờ sức khỏe chứ?”
Người trong nhà ăn thấy hai vợ chồng nhà họ Lâm đều tỏ vẻ vô cùng thiết.
“Đã hồi phục hết , học kỳ cám ơn chăm sóc cho Lâm Lâm nhà chúng .”
Nghe hai vợ chồng , dì Vương mở miệng: “Chúng nào chăm sóc cái gì, Lâm Lâm nhà chị giỏi lắm.”
“ , hai vợ chồng mấy thật là phúc, sinh đứa con gái giỏi như thế.”
Cha Lâm Lâm thấy bọn họ khen ngợi con gái , ngoài miệng khiêm tốn, trong lòng sung sướng.
Ngày hôm nay mới mùng tám, một vài sinh viên sớm trở trường, lúc thấy Lâm Sở Trì vẻ hưng phấn.
“Thất Thất năm mới vui vẻ.”
“Thất Thất em nhớ chị.”
Lâm Sở Trì đáp bọn họ, khi bọn họ chú ý tới cha Lâm Lâm bèn giới thiệu: “Đây là cha chị.”
“Chào chú dì.”
“Chào các cháu.” Vợ chồng nhà họ Lâm thấy con gái ở trong trường học nhân duyên như , nụ mặt càng ngày càng nồng đậm.
“Thất Thất, xế chiều hôm nay chị bán , em ăn cơm phần chị nấu.”
“Em cũng ăn, bây giờ em cực kỳ ăn khoai tây sợi chua cay và thịt băm xào đậu đũa của chị .”
Có lẽ là ăn tết ở nhà ăn quá nhiều thịt cá, bây giờ bọn sinh viên càng ăn vài món ăn chay hoặc khai vị.
“Trong nhà bếp nguyên liệu nấu ăn, ngày mai mới chính thức bắt đầu buôn bán.” Không bột đố gột nên hồ, dù bọn họ sẽ thất vọng, Lâm Sở Trì vẫn ăn ngay thật.
Quả nhiên, bọn sinh viên ngày mai mới cơm ăn, giọng điệu đều hạ xuống.
Có điều ngẫm hồi nghỉ đông cũng trôi qua nhiều ngày như , cũng thiếu nửa ngày hôm nay, bọn họ nhanh phấn chấn trở .
“Vậy Thất Thất ngày mai chị nhớ nấu nhiều cơm đó, lâu ăn cơm phần chị , em cảm thấy bây giờ thể ăn hai chén to.”
“Em thể một ăn hết một thau.”
Lâm Sở Trì bọn họ chọc, cô một cách khoa trương, gật đầu đồng ý theo cha Lâm Lâm về nhà.
Bọn sinh viên theo bọn họ rời , nhưng nhịn : “Cha Thất Thất đều tới, bọn họ hỗ trợ, học kỳ nếu đến ô cửa bảy ăn sẽ quá khó khăn nhỉ?”
“Hi vọng như .”
“Không ngày mai Thất Thất sẽ món ngon gì.”
Ở hy vọng bọn sinh viên, trong nháy mắt ngày hôm đến.
Hôm trời sáng, Lâm Sở Trì rốt cục một , mà cha giúp đỡ.
Có lẽ là cuối cùng cũng thể giúp đỡ con gái mà để cô một gánh vác trách nhiệm nuôi gia đình, ngày hôm nay trạng thái tinh thần của cha Lâm Lâm cũng vẻ cực kỳ .
Lúc một nhà ba đến nhà ăn, còn kịp tiến ô cửa nhà , tiên một đồng túi to nhỏ cửa sổ cho kinh ngạc.
“Những thứ là cái gì?”
Ngày hôm qua lúc bọn họ vệ sinh ô cửa từ trong ngoài còn những thứ , Lâm khỏi nghi hoặc.
“Hình như là trái cây và một ít đồ ăn.” Cha Lâm tiến lên hai bước, đảo qua những túi .
Lâm Sở Trì khó hiểu đến gần, trong nháy mắt phát hiện nhãn dán một túi nào đó thì hiểu, những thứ là bọn sinh viên đưa tới.
“Vài túi cherry, thể nhận chứ.” Mẹ Lâm nhớ hồi tết hộp cherry trong nhà cũng rẻ, trái cây mặt bàn .
Nói thì như , thế nhưng mặc dù sinh viên để ghi chú cũng tên, bọn họ nhận cũng trả cho ai.
Hiển nhiên, bọn sinh viên cố ý lén lút đặt đồ cửa sổ chính là phòng bọn họ chịu nhận.
Cũng may đồ thì nhiều, điều từ trong túi thể một đưa, hơn nữa trừ trái cây như cherry, còn vài món là đặc sản.
“Vừa là của một sinh viên Quảng Tây nào đó đưa.” Lâm Sở Trì phát hiện trong túi của một là khoai môn lipu, nghĩ đến đối phương mang khoai môn nặng như thế từ thật xa đây, cảm giác thấy ấm lòng.
Không trả đồ , Lâm Sở Trì chỉ thể bù từ những phương diện khác, ví dụ như mang đậu đũa muối chua, dưa chua, củ cải muối từ trong nhà cắt cho bọn họ món khai vị ăn sáng.
Một nhà ba mới thu dọn đồ bệ cửa sổ xong thì sinh viên chạy tới chào hỏi Lâm Sở Trì.
“Thất Thất, cuối cùng cũng thể ăn cơm chị nấu, em quả thực nhớ tài nấu ăn của chị c.h.ế.t.” Sinh viên đúng là thành thật, nhớ cô, mà tỏ ý thẳng nhớ tay nghề của cô.
“Thất Thất năm mới vui vẻ, ngày hôm nay món gì ngon chị?”
“Có, thịt xào ngồng tỏi.”
Ngày hôm qua lúc cô gọi điện thoại đặt nguyên liệu nấu ăn với , đối phương gần đây thu hành non, hỏi cô lấy một ít . Lâm Sở Trì cảm thấy thịt xào ngồng tỏi ngược cũng bắt cơm, bèn đáp bảo đưa tới.
“Em thích ăn món thịt xào ớt .”
“Thất Thất, ngày hôm nay cơm thịt xào dưa chua và măng , em ăn món .”
Trước tết, trong nhà muối ít dưa chua, ngày hôm nay đúng thật món .
Nhận câu trả lời khẳng định của Lâm Sở Trì, sinh viên thèm món cơm thịt xào dưa chua và măng lập tức hưng phấn suýt chút nữa nhảy dựng lên.
Trong phòng bếp thêm hai hỗ trợ, Lâm Sở Trì thoải mái hơn học kỳ nhiều, chỉ cần cha Lâm Lâm bọn họ thể việc, cho cô chạm tay .
Chưa tới mười giờ, ngoài ô cửa bảy sinh viên bắt đầu xếp hàng, đối với việc Lâm Sở Trì tập mãi thành quen, cha Lâm kinh ngạc : “Sao sớm thế sinh viên đây xếp hàng ?”
“Ngày hôm nay mới khai giảng, chừng chuyện gì.” Mẹ Lâm thuận miệng .
Lâm Sở Trì thấy lời của bọn họ cũng giải thích, ngược qua mấy ngày bọn họ thể , bọn sinh viên rảnh rỗi chuyện gì mới đến đây sớm mà là mỗi ngày đều như .
Trên bệ cửa sổ sớm bày món dua chua, đậu đũa muối, củ cải muối cắt gọn, dưa chua và đậu đũa muối cần , học kỳ bọn sinh viên cũng từng ăn, đây đều là tự cô muối, còn ngon hơn bên ngoài bán bao nhiêu .
Còn củ cải trắng cắt thành miếng, trông đẽ hấp dẫn, chỉ ngửi củ cải mang theo mùi chua miệng ch ảy nước miếng.
“Đã lâu ăn món Thất Thất , hiện tại chỉ thấy mấy món ăn sáng thấy thèm.”
“ thế, ở nhà ăn tết mỗi ngày ăn thịt cá sớm ngán , thật nhớ lúc món ăn sáng ngon lành k1ch thích dày.”
Mắt thấy món cơm phần còn đợi thêm một lúc, mấy sinh viên xếp hàng phía cuối cùng chịu , hỏi thẳng: “Thất Thất, mấy món ăn sáng là cho chúng em ăn hả?”
“Bày đương nhiên là cho các em ăn .” Lâm Sở Trì .
“Vậy bây giờ em thể ăn một ít lót bụng ?”
Ăn sáng lấp đầy bụng là càng ăn càng đói.
Lâm Sở Trì nghĩ thầm trong lòng, điều cũng bọn họ hẳn chỉ thèm ăn thôi, bèn gật đầu: “Được.”
Nhận sự đồng ý của cô, mấy sinh viên phía ngay lập tức cầm đũa gắp một dĩa nhỏ nhâm nhi thưởng thức.
Dưa chua chua cay, đậu đũa muối chua giòn giòn, bên trong củ cải muối chua cay mang theo ít vị ngọt, ba món ăn sáng mỗi món sự đặc sắc nhưng ăn đều sướng miệng khai vị.