Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 89: Chè trôi nước

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .

Beta: Rya

Lâm Sở Trì nếu cho ăn, cha Lâm cho dù trong lòng cũng sẽ lên tiếng ngăn cản, cùng lắm là như thấy.

cô cảm thấy nhiều mâu thuẫn gia đình đều là do chuyện nhỏ tích tụ thành, thể hóa giải thì cần ngó lơ mâu thuẫn.

Thế là cô chẳng những lén cha Lâm cho mèo ăn, ngược còn chủ động mời họ cùng khi nấu cơm cho mèo xong.

Trước đây mạng lưu truyền một câu , bạn chỉ cần phụ trách mang mèo về nhà, bản thể đ.á.n.h gục cha , đó địa vị ở nhà của nó sẽ cao hơn cả bạn, lời vẫn lý lẽ nhất định.

Bản cha Lâm ghét động vật nhỏ, thấy đám mèo thích con gái nhà vô cùng, ngay cả họ sờ cũng phản kháng, trái tim vốn cứng nhắc lập tức mềm nhũn.

Thế là vốn dĩ họ còn tán đồng việc con gái ngày nào cũng phí tâm phí sức nấu cơm cho mèo ăn, nhưng đó tới đúng giờ họ sẽ chủ động phụ xử lý nguyên liệu, cùng cô nấu cơm cho mèo.

Đương nhiên, đây là , hiện giờ chuyện quan trọng nhất trong trường là tết Nguyên Tiêu sắp đến .

Tết Nguyên Tiêu chắc chắn thể thiếu ăn chè trôi nước, sủi dìn cần các sinh viên giục, Lâm Sở Trì bắt đầu chuẩn .

Chè trôi nước và sủi dìn trông hình dạng đều tròn trịa, thực vẫn điểm khác biệt, chè trôi nước dùng nhân dính nước lăn trong bột gạo nếp thành viên tròn, cho nên sẽ cảm giác bột nổi; mà sủi dìn thì gói giống như gói há cảo, bề ngoài trông trơn bóng hơn.

Cân nhắc tới việc sinh viên trong trường tới từ khắp miền, Lâm Sở Trì cả chè trôi nước và sủi dìn.

Hôm tới trường, thấy cửa sổ nhiều đặc sản vùng miền do nhiều sinh viên tặng, cha Lâm thụ sủng nhược kinh, dù thì họ ở trường nhiều năm như thế, thật sự từng nhận đãi ngộ .

Bây giờ thấy con gái bắt đầu chè trôi nước, sủi dìn khi tết Nguyên Tiêu còn tới, mà đó lúc các sinh viên lấy cơm còn bày tỏ ăn chè trôi nước, sủi dìn do cô , hai vợ chồng bỗng nhiên hiểu . So với họ, quan hệ giữa con gái và sinh viên giống như bạn bè, cũng trách kỳ nghỉ kết thúc các sinh viên còn mang đặc sản vùng miền cho cô.

Mẹ Lâm lâu tự tay chè trôi nước, sủi dìn, lúc cùng với con gái, cảm thấy hoài niệm.

“Cuộc sống hiện giờ ngày càng tiện, ăn gì đều thể mua đồ sẵn.”

Cha Lâm nghĩ tới lúc còn nhỏ, cảm thấy trẻ con bây giờ hạnh phúc hơn nhiều.

Lâm Sở Trì hứng thú với chuyện thời đại cũ của họ, tết đến lúc ở trong thôn, cô thích những già kể chuyện xưa.

Thấy cô hứng thú, cha Lâm nhớ tới chuyện gì sẽ với cô chuyện .

“Vậy cha quen như thế nào ?” Lâm Sở Trì mãi mãi bỗng nhiên tò mò.

Mẹ Lâm gói bánh trôi thuận miệng : “Người khác giới thiệu quen, khi đó…”

Mấy ngày tết Nguyên Tiêu, gia đình ba thời gian liền chuyện bánh, tới ngày tết, buổi sáng họ trực tiếp ăn sủi dìn như bữa sáng.

Lâm Sở Trì nhiều loại nhân, nhưng cha Lâm vẫn thích hai vị ăn quen là vừng đen và đậu phộng.

So với chè trôi nước đông lạnh mua bên ngoài, chè trôi nước họ tự dai mềm, lớp vỏ bánh mềm mại mà dính răng, nhân vừng và nhân đậu phộng bên trong thơm tới mức khiến say đắm.

“Ngon.”

Cha Lâm còn ăn hết một cái sủi dìn múc cái thứ hai lên, giống như sợ nóng đưa trong miệng.

“Ông đừng như mấy trăm năm ăn sủi dìn .” Mẹ Lâm thấy ông ăn vội như thế, sợ ông bỏng cuống họng.

“Quả thật từng ăn sủi dìn ngon như .”

Sau khi điều kiện sống ngày càng lên, sủi dìn còn là mỹ thực chỉ ăn trong tết Nguyên Tiêu, bình thường ăn lúc nào cũng thể ăn .

Vốn dĩ Lâm cũng cảm thấy ông sớm qua cái tuổi thèm sủi dìn thuở nhỏ, nhưng ăn một miếng sủi dìn , mềm mại mà dính răng, nhân vừng ngọt mà ngấy, ngon tới mức khảm trong tim.

“Cha, cha ăn chậm thôi.” Lâm Sở Trì cũng sợ ông ăn quá vội lỡ như nghẹn.

Nghe thấy lời nhắc nhở của vợ và con gái, động tác ăn sủi dìn của cha Lâm mới chậm một chút, ăn liên tục nữa.

“Nhân đậu phộng do con thơm thật.”

Đậu phộng Lâm Sở Trì bóc vỏ, đích rang chín trong nồi, đó nghiền nát nhân đậu phộng, đó khi gói sủi dìn, Lâm cảm thấy thơm, bây giờ sủi dìn nấu chín, bà cảm thấy vị thơm ngọt mang theo mùi đậu phộng còn ngon hơn sủi dìn bà từng ăn đó.

Lâm Sở Trì bưng bát lên, c.ắ.n miếng sủi dìn nuốt xuống mới : “Cha , thật sự nếm thử sủi dìn jambon , con đặc biệt chọn chân giò hun khói ba phần mỡ bảy phần nạc, mùi vị thật sự ngon.”

Trước đây lúc sủi dìn, cha Lâm cảm thấy sủi dìn jambon thực sự kỳ quái, nhưng bởi vì cô suy nghĩ tới khẩu vị của sinh viên ở các vùng miền khác , nên họ mới gì.

Bây giờ thấy cô khen sủi dìn jambon, cha Lâm tò mò : “Cha nhớ trong sủi dìn đó của con ngoài jambon hình như còn cho vừng, hạt đào nát, đường hoa quế, cho nên rốt cuộc nó ngọt là mặn.”

“Coi như là mặn mang theo vị ngọt.” Lâm Sở Trì ăn thêm một miếng mới với họ.

Sau khi cô c.ắ.n sủi dìn jambon, mùi thơm của nhân bên trong dần bay , ngửi thấy thơm.

Ngửi mùi hương , thấy cô ăn ngon như , cha Lâm cảm thấy lẽ sẽ khó ăn, nhưng họ ăn sủi dìn ngọt quen , đối với sủi dìn mặn ngọt, họ vẫn quá hưởng ứng.

“Con ăn mấy cái trong bát .”

Lâm Sở Trì cũng cưỡng cầu, giải quyết xong sủi dìn trong bát liền cùng họ ngoài tới nhà ăn.

Xuống lâu lâu, cha Lâm thấy một con mèo vằn ở gần đó qua, lập tức đầu hỏi cô mang thịt khô theo .

Lâm Sở Trì lấy mấy cây thịt khô từ trong túi vải bố xách trong tay đưa tới, ông lập tức sải bước tới cho mèo ăn.

“Cha con giống như đứa con nít , sắp còn nghịch với mèo.”

“Không , dù cũng gấp.”

Lâm Sở Trì xong nghĩ tới đây ông ngày nào cũng nấu cơm cho mèo, bây giờ thấy mèo nhịn chủ động cho nó ăn, cảm thấy quả nhiên ai thể thoát khỏi dụ hoặc của mèo.

“Meo meo.”

Phần lớn mèo trong trường học đều dễ gần, đặc biệt cha Lâm còn cầm thịt khô mà mèo thích nhất, mèo vằn ngửi mùi thơm lập tức ghé sát bên ông cọ cọ.

Cha Lâm vui vẻ đút thịt khô cho nó, lúc còn nhịn với Lâm: “Bà xem nó thích kìa, bây giờ còn theo chúng nữa.”

Mẹ Lâm lười để ý tới ông, Lâm Sở Trì thì rõ ràng mèo vằn là ăn đủ thịt khô nên mới theo họ xem thử còn , nhưng cha Lâm thích mèo đối với cô là chuyện , dĩ nhiên cô sẽ vạch trần.

Buổi sáng nấu sủi dìn ăn ở nhà chậm trễ chút thời gian, khi họ tới nhà ăn gần tám giờ.

“Thất Thất, cuối cùng chị cũng tới, hôm nay sủi dìn ăn đúng ?”

, em ăn vị gì?” Lâm Sở Trì đáp nhà bếp.

Cô quá hiểu sinh viên, cho nên hôm nay định nấu cơm, trực tiếp nấu sủi dìn, chè trôi nước. Trong nhà bếp, ngoài sủi dìn xong , còn nhiều bột gạo nếp và nhân.

“Em ăn nhân đậu phộng.”

“Vừng đen, em cảm thấy sủi dìn vừng đen vẫn ngon nhất.”

“Thất Thất, chị sủi dìn chè trôi nước?”

Một sinh viên hỏi xong, Lâm Sở Trì còn kịp trả lời, một sinh viên khác nghi hoặc hỏi ngược : “Sủi dìn là chè trôi nước ?”

“Sủi dìn là sủi dìn, chè trôi nước là chè trôi nước.”

“Cái gì, hai cái là một ?”

Lâm Sở Trì thấy họ từ nhân bánh thảo luận tới sủi dìn và chè trôi nước, mỉm lấy hai loại đưa cho họ xem: “Sủi dìn là gói , cho nên trông sẽ trơn bóng hơn một chút, chè trôi nước là lăn , bề ngoài sẽ cảm giác bột hơn, kích thước to hơn sủi dìn một chút xíu.”

“Nhìn quả thực khác, em còn tưởng chỉ là hai cách khác của sủi dìn thôi, ngờ hóa còn sự khác biệt giữa sủi dìn, chè trôi nước.”

“Thất Thất chị quá, thế mà cả chè trôi nước và sủi dìn, em thích chè trôi nước hơn, nhưng ở bên ngoài cơ bản đều ăn sủi dìn.”

“Em cũng thích ăn chè trôi nước, tết Nguyên Tiêu năm nay thể ăn chè trôi nước, thật vui.”

“Hai loại trông vẻ khác biệt lớn, ăn khác ?”

“Đương nhiên khác, sủi dìn mềm mại, chè trôi nước sẽ thô hơn một chút, nước chè nấu xong cũng sẽ đậm hơn, mang theo chút nhớp nháp, nhân dai hơn sủi dìn, ăn đậm mùi thơm của gạo.” Cô xong cũng thèm, nhịn nuốt nước bọt.

đúng đúng, em cũng thích vị của chè trôi nước, còn nước chè, nước chè bột bột ngon.”

“Mọi cũng nếm thử chè trôi nước.”

Lúc các sinh viên thảo luận, cha Lâm ở trong bếp tiếp tục bắt đầu chè trôi nước, sủi dìn, Lâm Sở Trì thì bắt đầu nấu.

“Oa, chè trôi nước thế mà thật sự là lăn , trông thú vị.”

“Nhìn như vẫn trực quan, sẽ nhầm lẫn nữa, cái gói là sủi dìn, cái lăn là chè trôi nước.”

Họ xem mãi xem mãi, nhanh phát hiện trong nhà bếp chỉ đồng thời cả sủi dìn và chè trôi nước, bệ còn bày nhiều nhân.

“Hình như em ngửi mùi thơm của chân giò hun khói.”

“Thất Thất, hôm nay chỉ nấu sủi dìn, vị chân giò hun khói.”

“Sao vị chân giò hun khói, các từng ăn sủi dìn jambon ?”

“Cậu đang đùa gì , sủi dìn jambon thể ăn?” Chỉ nghĩ thôi chấp nhận nổi.

“Sao thể ăn, sủi dìn jambon ngon.” Cô xong trực tiếp hỏi nhà bếp: “Thất Thất, chị sủi dìn jambon ?”

Lâm Sở Trì trực tiếp gật đầu: “, sủi dìn jambon và sủi dìn nhân thịt tề thái.”

Nghe , sinh viên bên ngoài cửa sổ phản ứng phân hóa hai cực, một phần cảm thấy vui, một phần thì đầy biểu cảm “thứ ăn ?” mặt.

“Cậu biểu cảm gì , sủi dìn jambon và sủi dìn tề thái đều ngon, nếm thử là .”

“Cảm ơn, nếm.”

“Bây giờ mới hóa còn sủi dìn thịt, quả nhiên là hạn hẹp .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-89-che-troi-nuoc.html.]

“Thật sự ngon , thứ gì khác với há cảo ngọt?” Quả thật kỳ quái.

“Há cảo ngọt thì , há cảo ngọt ngon.”

“Người khác thì , nhưng sủi dìn thịt do Thất Thất , thật sự thử.”

khó mà tưởng tượng sủi dìn mặn sẽ vị như thế nào.”

Sinh viên ăn sủi dìn mặn thấy dáng vẻ kinh ngạc của , vui : “Làm ơn, các tôn trọng khác biệt trong khẩu vị cá nhân của mỗi , các cứ như , còn cảm thấy sủi dìn ngọt kỳ .”

, sủi dìn ngọt gì ngon, ăn thêm vài miếng thể ngấy .”

“Đừng công kích lẫn nữa, Thất Thất thấy còn tưởng các chê sủi dìn do chị .”

Thấy các sinh viên bởi vì vấn đề khẩu vị mà cãi , Lâm Sở Trì giảng hòa : “Mặn ngọt mỗi mỗi vị, dù chị cũng , các em chọn loại thích ăn là .”

Đợi lúc ăn cơm, trời lớn đất rộng, đầu bếp lớn nhất. Cô lên tiếng, quả nhiên các sinh viên còn tranh chấp nữa mà nhà bếp mong đợi.

Chẳng bao lâu, mùi thơm của sủi dìn bắt đầu bay , trong hương thơm của gạo mang theo hương ngọt.

“Thơm quá, cảm thấy ngửi mùi thể ăn hai mươi cái.”

“Thôi , tưởng là há cảo , sủi dìn từ gạo nếp, ăn hai mươi cái no c.h.ế.t mới lạ.”

Đối với dày , ăn hai mươi cái há cảo khó, nhưng ăn hai mươi cái sủi dìn từ gạo nếp, chắc chắn dễ ảnh hưởng tới tiêu hóa.

Lâm Sở Trì đồng thời mở hai bếp, thế là nhanh sủi dìn và chè trôi nước đều đồng thời lò.

Hai loại cách khác , khi nấu khác biệt cũng rõ ràng, đầu tiên là kích thước, chè trôi nước lớn hơn một chút, đó là màu nước, sủi dìn nấu nước nhạt, chè trôi nước nấu giống nước gạo.

Sủi dìn các loại nhân như vừng đen, đậu phộng, chân giò hun khói, thịt lợn tề thái, chè trôi nước thì hai loại nhân là nhân thập cẩm và nhân mứt táo.

Tiếp theo, các sinh viên thích ăn chè trôi nước thì mua chè trôi nước, thích ăn sủi dìn thì mua sủi dìn, khẩu vị cũng là xem sở thích cá nhân lựa chọn.

“Em lấy sủi dìn, vừng đen, đậu phộng mỗi thứ ba cái, ô…” Cô do dự một lúc mới : “Jambon và nhân thịt mỗi loại một cái.”

Hiển nhiên đây là đây từng ăn sủi dìn mặn, hôm nay là vì tò mò, cộng thêm tin tưởng Lâm Sở Trì nên mới dám thử.

Sinh viên ăn lộn xộn giống như cô ít, ngược chỉ gọi một loại vị nhiều.

Có sinh viên thích chè trôi nước bưng bát vội vàng tìm chỗ xuống, đầu tiên cúi đầu tới bên bát húp ngụm nước, lập tức mùi thơm của gạo nồng đậm lan tràn khắp miệng.

“Ngon.”

Nhân chè trôi nước ngọt, cho nên lúc nấu bình thường bỏ đường nước nữa, đợi lát nữa khi ăn chè trôi nước, nước sền sệt là nước giải ngấy nhất.

Nước gạo thanh đạm, nhưng hương thơm gạo đậm đặc đó thực sự khiến thích, uống xong nước ăn chè trôi nước, lúc c.ắ.n mềm dai như sủi dìn, nhưng mang theo vài phần mềm lỏng, nhân bên trong cũng mọng nước như sủi dìn, ăn mang theo chút dai.

Bên trong chè trôi nước nhân thập cẩm do đường trắng, vừng, hoàng quế, nhân hạch đào thành, ăn thơm ngọt miệng, đậm thơm hương trái cây.

“Rất ngon.”

Ăn xong một viên trôi nước húp thêm ngụm nước, bên trong nước sền sệt kèm với hương thơm nhân quả, hương thơm gạo và hương thơm trái cây dung hòa , thật sự khiến mê đắm.

 

 

Chè trôi nước

“Có ngon như thế , hai chúng đổi một cái.” Bạn cùng bàn thấy cô ăn ngon như thế, dùng sủi dìn của đổi một viên chè trôi nước của cô nếm thử.

Sủi dìn tròn trịa bóng bẩy nổi trong nước trong, trông mắt, dùng chè trôi nước đổi cũng thiệt.

Sau khi hai bên đồng ý, lập tức tiến hành trao đổi.

“Cảm thấy từ vỏ tới nhân đều cứng hơn sủi dìn một chút, cảm giác nhân giống bánh trung thu, nhưng ngon hơn bánh trung thu nhiều.”

Tổng thể mà , cô cảm thấy mùi vị chè trôi nước cũng ngon, kém hơn sủi dìn trong bát của .

Mà bạn học còn ăn sủi dìn đổi , cảm thấy sủi dìn ăn mềm mà dính răng, ngọt mà ngấy, nhân bên trong thơm ngát miệng, ngon hơn bao nhiêu so với sủi dìn cô mua bên ngoài dạo .

Nóng lòng nhưng ăn sủi dìn nóng, sinh viên đang đều cố gắng thổi sủi dìn mấy cái, chuyện trong nhà ăn nhiều lắm, vì khi chuyện chú ý âm lượng sẽ khiến khác chú ý tới.

“Ôi vãi, sủi dìn jambon ngon quá , quả nhiên ngọt mặn gì đều là giả, ngon mới là đạo lý thật.”

Có một bạn nam vì tò mò nên mới mua hai cái sủi dìn jambon, lúc c.ắ.n còn mang theo vài phần cẩn thận dè dặt, đợi khi nếm mùi vị mới lập tức kinh ngạc.

Phải jambon trong sủi dìn jambon đều là loại ba phần mỡ bảy phần nạc do Lâm Sở Trì đặc biệt lựa chọn, kết hợp với đường hoa quế, nhân hạch đào vỡ, vừng chín, khi nấu xong ngọt và mặn hòa quyện tương trợ, thể ngon .

Bản sinh viên thích ăn sủi dìn jambon khen ngợi, giơ ngón cái lên : “Anh em phẩm vị, sủi dìn jambon mãi mãi là nhất.”

“Thật sự ngon như thế ?” Có sinh viên từng thử , nảy sinh vài phần tò mò với sủi dìn jambon.

“Thật sự ngon, thuần mặn, mà là trong mặn mang theo vị ngọt nhẹ, nhưng ăn hề kỳ lạ, ngược cực kỳ ngon.”

Lần đầu tiên nếm thử sủi dìn jambon món ăn kinh diễm, bạn nam xong, nghĩ tới còn mua một sủi dìn nhân thịt tề thái, lập tức tìm trong bát.

Nhân thịt tề thái là thuần mặn, tề thái tươi kết hợp với thịt ba chỉ nạc mỡ đan xen, trong tươi thanh mang theo vị thịt, ăn thơm mà ngấy.

hối hận , sớm mua nhiều nhân jambon và thịt một chút .’

Bạn nam ăn ong cảm thấy vẫn đủ, ngữ khí lộ tiếc nuối, may mà sủi dìn ngọt trong bát cũng ngon, lớp da trắng thuần dai mềm, nhân bên trong thơm ngọt miệng, ngay cả nước cũng ngon.

Người đầu tiên ăn sủi dìn mặn như đều cảm thấy ngon, bản sinh viên thích khẩu vị so sánh với sủi dìn ăn lúc , càng yêu thích thôi.

“Không hổ là Thất Thất, sủi dìn jambon đỉnh quá.”

“Cắn một miếng, nhân chảy trông mắt, ăn càng ngon.”

Cảm thấy đời từng ăn sủi dìn nào ngon như , họ ăn cầm điện thoại , hiển nhiên là chuẩn tìm bạn bè thiết khoe khoang.

Tết Nguyên Tiêu vốn dĩ là ngày ăn sủi dìn, trong mùi thơm sủi dìn lan tràn khắp nhà ăn, ngày càng nhiều sinh viên tới nhà ăn 1.

Nấu sủi dìn vẫn cần chút thời gian, vì con rồng xếp dài bên ngoài cửa sổ 7 vẫn luôn đứt.

Đại khái là thấy sinh viên ăn đều khen sủi dìn jambon, sủi dìn nhân thịt ngon, sinh viên xếp hàng phía đều nhịn mua vài cái thử.

“Đợi lát nữa định ăn sủi dìn vị gì.”

“Trước đây đều ăn sủi dìn, hôm nay thử chè trôi nước.”

“Vậy cũng nếm thử vị khác, họ sủi dìn mặn do Thất Thất ngon, từng ăn sủi dìn vị , dứt khoát nhân dịp hôm nay cũng nếm thử.”

Sinh viên trong hàng ngửi thấy mùi thơm trong nhà ăn đang thảo luận lát nữa sẽ ăn gì, bỗng nhiên chú ý tới cô gái nhỏ tới xếp hàng.

“Lạc Lạc, lâu gặp, cao lên, xinh hơn .”

Học kỳ , cô gái nhỏ vốn gầy như que trúc khi ngày ngày tới nhà ăn ăn cơm, dần da thịt hơn. Đồng thời, theo sự biến mất của phản ứng tâm lý, cô chỉ ở nhà ăn mới thể ăn cơm, ở nhà cũng dần dần ăn cơm do nấu.

Lúc đón tết, ngày nào cũng đổi nấu món ngon cho cô , bây giờ cô cao lên cũng đầy đặn hơn, thực sự khác xa với dáng vẻ lành mạnh khi mới tới nhà ăn dạo .

Các sinh viên cũng coi như chứng thực cô từ que trúc gầy lúc đầu khôi phục thành dáng vẻ khỏe mạnh hiện tại, trong lòng đều thấy mừng .

Mạnh Lạc và chào , Mạnh còn lấy socola từ trong chiếc túi đang xách chia cho .

Các sinh viên vốn định nhận, nhưng Mạnh Lạc đích lấy socola nhét trong tay họ, cuối cùng vẫn mỉm nhận lấy, và chúc cô ngày càng lên.

“Hôm nay là tết Nguyên Tiêu, Lạc Lạc thích ăn sủi dìn vị nào?” Bạn nữ nào đó hỏi, bỗng nhiên nhớ tới sủi dìn khó tiêu hóa, thế là bổ sung một câu: “ , lẽ thể ăn sủi dìn nhỉ.”

“Có thể.”

Mạnh Lạc đáp, xoa đầu cô : “Có thể ăn một chút, nhưng thể ăn nhiều.”

Bây giờ tuy cô khôi phục hòm hòm, nhưng đây hỏng dày, đều bệnh dày ba phần dựa điều trị bảy phần dựa điều dưỡng, sủi dìn từ gạo nếp, bây giờ cô thích hợp ăn nhiều.

Trước đây, khi ăn gì, Mạnh Lạc còn cảm thấy, gì, nhưng bây giờ thể ăn , cô mới phát hiện cái gì đều là giả, chỉ cần khỏe mạnh mới là quan trọng nhất, giống như cô bây giờ, đồ ngon đều thể ăn thỏa thích, thật sự quá khó chịu.

Đợi khi cô tới cửa sổ, Lâm Sở Trì thấy liền vui, đặc biệt là lúc bây giờ cô thể ăn uống bình thường ở nhà.

“Lạc Lạc ăn sủi dìn gì?”

“Em ăn hết.” Mạnh Lạc ngửi hương thơm tỏa từ sủi dìn, li3m miệng .

Điều đó hiển nhiên là thể, cuối cùng Mạnh cũng chỉ cho cô mỗi loại mặn ngọt hai cái, cuối cùng thêm một viên chè trôi nước, tổng cộng năm cái.

“Ăn xong bát , hôm nay thể ăn sủi dìn nữa.”

Mạnh Lạc thở dài trong lòng, nhưng cũng là vì cho , ngoan ngoãn gật đầu biểu thị .

“Mẹ, sủi dìn chị Thất Thất ngon.”

ăn sủi dìn jambon đầu tiên, loại đó mặn pha chút ngọt, cảm giác thơm ngát cực kỳ khiến thèm thuồng, cô ăn xong hồi vị dư vị trong miệng, vẫn chút thèm.

“Quả thật ngon.” Mẹ Mạnh ăn sủi dìn nhân đậu phộng , lớp da mềm dai mà dính răng còn nhân cực kỳ thơm bên trong, ngon tới mức bà suýt c.ắ.n trúng lưỡi.

Sủi dìn nhân đậu phộng là vị thường thấy, tết Nguyên Tiêu đây bà ăn ít, nhưng thật sự đây là đầu tiên ăn sủi dìn thơm như , khoảnh khắc c.ắ.n , mùi thơm đậu phộng xộc mũi, ăn trong miệng ngọt thẳng trái tim.

Hai con chuyện nữa mà cúi đầu chuyên tâm ăn, chỉ cảm thấy mỗi vị đều nét nổi bật riêng, mùi vị đều ngon.

Biết tết Nguyên Tiêu chỉ năm sủi dìn mặt để ăn, ngoài cái đầu tiên nhịn ăn nhanh, mấy cái còn Mạnh Lạc đều ăn từ tốn mà nghiêm túc.

Lớp vỏ sủi dìn vô cùng dai, nhân cũng cực kỳ thơm, kết hợp với nhân ngọt mà ngán, thơm ngát miệng.

Học kỳ mới tới, mấy hôm cha đưa tới trường mới báo danh, tiếp theo nên trường học.

Hôm nay tới đại học H đại khái là để thưởng thức sủi dìn do đích Lâm Sở Trì , cũng là tới với cô một tiếng, dù thể ngày ngày tới ăn cơm giống như học kỳ .

 

 

Loading...