Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 92: Mỹ vị!
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Beta: Rya
Phùng Ngọc Ngọc gà rán chiên , thấy trong mười miếng mới một hai miếng thể miễn cưỡng đạt chuẩn, trong lòng ủ rũ, nhưng nghĩ tới việc gà rán thì về nhà kế thừa trang trại, cảm thấy còn thể cố gắng thêm nữa.
Thấy cô chớp mắt , hiển nhiên là từ bỏ, Lâm Sở Trì chỉ thể tiếp tục dạy.
“Lúc cô lăn bột vẫn nên chú ý một chút.”
Trong nhà bếp tiếp tục rán gà dạy học, nhưng là tạo phúc cho sinh viên đang đợi ăn gà rán ở bên ngoài cửa sổ.
Sinh viên mua gà rán ăn ngon lành, chỉ cảm thấy từng ăn gà rán ngon như bao giờ, ngay cả một chút vụn rơi xuống cũng nỡ lãng phí, thịt gà tươi mềm, vị thấm tận xương khiến họ gặm thêm vài miếng.
“Anh em, cho mượn ăn một miếng, đợi lát nữa mua sẽ trả cho .”
Đồ ăn kiểu chiên dầu vốn dĩ các sinh viên yêu thích nhất, lúc đầu khi Lâm Sở Trì tới, trong nhà ăn 1 kể tới quán bán gà rán ở lầu hai là kinh doanh nhất.
Có sinh viên thèm thuồng đợi nên mặc kệ quen , trực tiếp bắt chuyện với mua gà rán.
Bạn nam đó gà rán trong hộp chút nỡ, nhưng do dự hai giây, đại khái là nghĩ sẽ trả nên cũng ngại từ chối.
“Cảm ơn em.” Sinh viên vay gà rán vội vàng c.ắ.n một miếng to, cái thơm giòn rụm rụm đó trực tiếp khảm trong tim.
Ngoài giòn trong mềm, một chút mùi tanh nào, gà rán ngon tới mức gật đầu lia lịa.
Lâm Sở Trì tay cầm tay chỉ việc, gà rán do Phùng Ngọc Ngọc mỹ cỡ nào, ít nhất ngon hơn cô tự lúc .
Có vài sinh viên thiếu tiền vô cùng thèm thuồng, thấy tiếp tục xếp hàng đợi mới ăn gà rán do Lâm Sở Trì , họ dứt khoát mua vài miếng gà rán do Phùng Ngọc Ngọc ăn đỡ thèm .
“Mùi vị cũng .” Nói là như , nhưng ăn ánh mắt trong cửa sổ, hiển nhiên vẫn mua gà rán do Lâm Sở Trì hơn.
“Cố lên, hiếm khi gặp một cô giáo như Thất Thất, đừng từ bỏ.”
“, mượn cơ hội chăm chỉ học.”
Các sinh viên lượt lên tiếng khích lệ, hiển nhiên là sợ Phùng Ngọc Ngọc thấy học bèn từ bỏ, khiến họ ăn gà rán do Lâm Sở Trì .
Mặc kệ họ là bởi vì điều gì mới hô cố lên, Phùng Ngọc Ngọc vẫn nhận khích lệ.
Thời gian dần trôi qua, sinh viên bên ngoài cửa sổ ăn gà đến mức dầu mỡ đầy miệng, bạn nam vay gà rán với nãy cũng trả gà.
Họ cũng keo, để ăn một , ai nấy ăn xong liền xếp hàng trở , ai tin Lâm Sở Trì gà rán ở lầu hai ngoài.
Lúc gần bốn giờ, sinh viên tới nhà ăn sớm định xếp hàng ăn tối, kết quả ngửi mùi thơm bay từ lầu nên tìm tới mới phát hiện chuyện .
“Còn là em , chuyện gọi chúng , còn mãi về ký túc xá.”
Tôn Hạo Đạt lên lầu Lâm Sở Trì ở đây gà rán vẫn kích động, đợi thấy bạn cùng phòng Vương Hạ ở đây ăn gà rán từ sớm, trực tiếp cùng hai bạn cùng phòng khác tới giành gà rán còn trong tay .
“Cái trách tớ , là ngoài.” Vương Hạ chối đẩy xong, vội vàng nhét gà rán trong miệng, nhưng như vẫn họ cướp hai miếng.
“Vốn dĩ còn cảm thấy ăn ngán gà rán , bỗng nhiên phát hiện, là gà rán ăn đây đủ ngon.”
Lúc học cấp ba còn phụ quản thúc, khi lên đại học tự do, lúc xếp hàng ở cửa sổ 7, Tôn Hạo Đạt thường mua gà rán ăn như cơm, ăn quá nhiều sẽ ngán, bây giờ còn thích ăn mấy.
lúc ăn nửa miếng gà rán giành , chỉ cảm thấy nếu gà rán ngon như , ăn cả đời cũng ngán.
“Thất Thất, chị ở đây gà rán thông báo tiếng nào, khiến em đau lòng quá.” Có sinh viên mới tới xếp hàng trong cửa sổ .
Lâm Sở Trì: “Chị cũng chỉ là tạm thời dự định .”
Cô giải thích xong, vớt gà rán rán dầu từ trong chảo đặt lưới ráo dầu, nhân tiện lấy điện thoại giờ.
Ngoài cửa sổ, các sinh viên thấy gà rán vớt liền lập tức hô lên ăn, Lâm Sở Trì đặt điện thoại xuống thấy Phùng Ngọc Ngọc chuẩn bỏ hộp cho họ, vội vàng nhắc nhở: “Vẫn , đợi ráo thêm một lúc nữa ăn mới quá dầu.”
Nhắc nhở xong, cô : “ xuống lầu đây.” Giờ , cửa sổ nhà cô cũng sắp bắt đầu chuẩn bữa tối .
Cô xong, Phùng Ngọc Ngọc còn phản ứng gì, sinh viên bên ngoài hô lên: “A Thất Thất em mới tới, còn ăn gà rán do chị .”
“Hu hu, em ăn gà rán do Thất Thất .”
Chỉ ngửi mùi thơm thể khiến thèm c.h.ế.t, cần nghĩ cũng gà rán cô rốt cuộc ngon cỡ nào, sinh viên tới thấy cô xuống lầu, chỉ hận tới quá muộn.
Lâm Sở Trì thấy dứt khoát chiên thêm một chảo nữa, bảo Phùng Ngọc Ngọc theo bán gà rán chiên xong , cũng tiện để họ nếm thử, tới mức uổng công tới một chuyến.
Gà rán thơm như dĩ nhiên ăn một miếng đủ, nhưng gì cũng để các sinh viên đều nếm thử vị.
“Thất Thất, chị cân nhắc đổi nghề bán gà rán , gà rán chị ngon quá.”
“ , em từng ăn gà rán ngon như , so với gà rán chị , tất cả quán gà rán bên ngoài đều là gì.”
“Lần đầu tiên em phát hiện gà rán ngon như , ngon tới mức ngay cả xương em cũng nhai luôn.”
Các sinh viên theo cô xuống lầu , đồng thời còn nhịn hồi vị gà rán thơm ngon mới ăn.
Dĩ nhiên cơm phủ ngon, nhưng bữa ăn chính ăn nhiều sẽ ăn món khác, họ hận thể thuyết phục Lâm Sở Trì gà rán cho họ ăn mỗi ngày.
Khi Lâm Sở Trì xuống lầu, phần lớn sinh viên đều theo cô rời , chỉ vài sinh viên khác còn ở ngoài cửa sổ 9, nếm thử Phùng Ngọc Ngọc học mấy phần bản lĩnh từ cô.
Có vài sinh thiếu thiên phú nấu nướng, Phùng Ngọc Ngọc đủ cố gắng, thế nhưng Lâm Sở Trì , trình độ gà rán cô lập tức còn định so với nãy nữa.
Đương nhiên, khi danh sư như Lâm Sở Trì chỉ dẫn, cho dù cô thành học sinh ưu tú, gà rán cũng hơn buổi trưa ít.
Nếu từng ăn gà rán do Lâm Sở Trì , chừng các sinh viên sẽ cảm thấy tay nghề của cô tạm , nhưng hòn ngọc gà rán do Lâm Sở Trì đó, tuy các sinh viên lời đả kích gì nhưng rõ ràng tướng ăn mang theo vài phần miễn cưỡng.
Lầu 1 nhà ăn.
Lâm Sở Trì phát hiện cha Lâm nấu cơm, cũng rửa thái sạch sẽ nguyên liệu, bây giờ cô chỉ cần bắt tay xào nấu là .
Lúc cô đang nấu ăn, sinh viên xếp hàng bên ngoài vẫn đang thảo luận gà rán cô . Chung quy quá nhiều sinh viên ăn gà rán cô , lúc đều mang theo vài phần khoe khoang khen ngợi.
“Mùi vị gà rán do Thất Thất tuyệt đỉnh luôn, chiên thơm mắt, ăn trong miệng, tiếng giòn tan đó thật sự thể trực tiếp oanh động trong đầu.”
“ thật sự từng ăn gà rán nào ngon như , lớp ngoài giòn rụm, bên trong tươi mềm mọng nước còn thấm vị, c.ắ.n một miếng vô cùng thơm ngon, hơn nữa ăn ngán.”
“Đáng ghét, sớm buổi trưa ăn cơm xong nên nhanh như thế.”
“Hu hu, mấy cũng ăn.”
“Ngon thật đó, ngon tới mức bây giờ tới còn ch ảy nước miếng.”
Bây giờ ăn gà rán nữa, họ chỉ thể ăn cơm phủ đỡ thèm.
“Thất Thất, ngày mai chị còn gà rán ?”
“Nếu gà rán, Thất Thất chị cân nhắc gà cay Trùng Khánh hoặc gà cung bảo , cơm phủ thể hai món .”
Cô dứt lời, các sinh viên xếp hàng cũng bỗng nhiên phản ứng , hình như trong cửa sổ 7 thật sự từng nấu món thịt gà, thế là nhao nhao phụ họa.
Lâm Sở Trì gật đầu biểu thị sẽ cân nhắc, lúc các sinh viên bưng cơm phủ rời .
Tay nghề của cô, cho dù ăn suốt một học kỳ, các sinh viên vẫn sẽ ngán, cho nên cho dù trong lòng đang thèm gà rán cũng ảnh hưởng việc họ lấy cơm xong liền cặm cụi ăn.
Giờ cơm tối, bên ngoài cửa sổ 7 vẫn náo nhiệt như cũ, chỉ là mỗi khi các sinh viên tới xếp hàng buổi chiều Lâm Sở Trì từng gà rán ở lầu , họ đều khỏi cảm thấy tiếc nuối vì bỏ lỡ.
Hơn tám giờ, Phùng Ngọc Ngọc thu dọn xong đồ từ lầu xuống, ngửi mùi thơm tràn ngập nhà ăn lầu , trực tiếp đến cửa sổ 7 xếp hàng.
Vốn dĩ cô ăn ít gà rán chiên hỏng, cảm thấy cần ăn cơm tối nữa, nhưng lúc ngửi các loại hương thơm mê , cô bỗng nhiên đói.
Đợi lúc tới lượt cô , cô gọi một phần cơm phủ thịt xào cọng tỏi. Cọng tỏi xanh biếc khiến ăn, ăn trong miệng giòn giòn khai vị, Phùng Ngọc Ngọc ăn một miếng thức ăn một miếng cơm, cảm thấy thể ăn hết bát cơm phủ lớn .
Cọng tỏi giòn và thịt sợi tươi mềm thực sự là tuyệt phối, cơm trộn nước sốt món ăn cũng ngon, hai mươi phút, cô ăn no, nhưng quả nhiên giống như nghĩ lúc mới ăn, ăn sạch sẽ cả bát cơm phủ.
Phùng Ngọc Ngọc hồi vị dư vị trong miệng, cảm thấy tới đây quả nhiên là tới đúng chỗ , gà rán của cô thể bán thành công , chỉ riêng việc mỗi ngày thể ăn cơm phủ ngon như , cô liền cảm thấy uổng chuyến .
Ăn quá no cô cũng vội rời , đang định nghỉ ngơi một lúc, điện thoại bỗng reo lên.
Nhìn thấy là gọi tới, cô lập tức điện thoại, gọi: “Mẹ.”
“Đây.” Đầu dây bên đáp một tiếng, đó bắt đầu hỏi han, quan tâm cô ăn cơm tối , hỏi cô hôm nay ở nhà ăn như thế nào.
“Con ở nhà ăn còn sợ con cơm ăn , yên tâm, con ở đây thứ đều , hôm nay còn bán ít gà rán.”
Cho dù cô báo chuyện vui chuyện buồn, nhưng vẫn yên tâm : “Ngọc Ngọc , từ nhỏ tới lớn con ngay cả nhà bếp cũng , con con cứ đòi bán gà rán chứ, lỡ như bỏng dầu thì , con lời, nếu con tiếp quản trang trại của gia đình, với ba con giúp con, chúng nên đổi công việc khác thì hơn, ?”
“Đó là do cho con bếp, bây giờ con , con bán gà rán, đây là giấc mơ lúc nhỏ của con.”
Mẹ Phùng nhớ quả thật lúc nhỏ con gái giấc mơ , thậm chí còn lấy đó đề tài văn, nhưng trẻ nhỏ ai giấc mơ đơn thuần, bà ngờ con gái lớn lên thế mà vẫn còn nhớ, hơn nữa còn nhất quyết thực hiện.
“Con bán gà rán, thể mua tiệm gà rán giúp con giao cho con quản lý, cần đích , lỡ như bỏng dầu thì .” Bà chỉ nghĩ thôi tài nào yên tâm .
“Mẹ, con hơn hai mươi tuổi , cũng con nít, dầu b.ắ.n lên con né, sẽ bỏng , hơn nữa hôm nay con còn tìm một cô giáo cực kỳ lợi hại.”
Mẹ Phùng thấy cô chịu từ bỏ, trong lòng bất lực, đợi khi cô chạy tới cửa sổ khác trong nhà ăn kéo bà chủ dạy cô gà rán, chỉ cảm thấy con gái bà dạy dỗ quá ngây thơ.
“Đâu ai như con, với con , con bảo dạy con gà rán, huống hồ các con cùng ở một nhà ăn coi như là đối thủ cạnh tranh, con thật là.”
“Làm quen sẽ , hơn nữa đồ bọn con bán khác , lấy đối thủ cạnh tranh, đừng nghĩ quá nhiều, nhà ăn giống như chú , bầu khí , đều .”
Thấy con gái lọt tai, cộng thêm chuyện xảy , Phùng chỉ thể dạy cô tiếp theo nên thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-92-my-vi.html.]
Phùng Ngọc Ngọc vốn định chiếm hời từ Lâm Sở Trì, ít nhiều vẫn lời cô , cúp điện thoại liền đợi.
Cho tới khi cửa sổ 7 đóng cửa, lúc cô mới dậy tới.
“Thất Thất, chúng kết bạn .”
Lâm Sở Trì thấy cô , trực tiếp lấy điện thoại trao đổi phương thức liên lạc với cô , ai kết bạn nhận chuyển khoản.
“Cô gì ?”
“Học phí đó.”
“Không cần.” Đừng Lâm Sở Trì định dựa việc kiếm tiền, chỉ riêng việc buổi chiều tự nhận căn bản dạy cô , cô cũng sẽ nhận tiền .
“Thất Thất cô nhận , nếu ngại dùng cách cô dạy gà rán.”
Phùng Ngọc Ngọc thấy cô trả tiền , gửi cho cô.
Tiền cô chuyển tới thật sự ít, Lâm Sở Trì thể tùy tiện nhận: “ cũng dạy gì, cần khách sáo như .”
“Vậy cô nhận tiền gà rán bán lúc chiều, nếu ngày mai ngại kinh doanh tiếp.”
Thấy cô kiên quyết nhận học phí, Phùng Ngọc Ngọc nhíu mày, đó chuyển một tiền, tiền là tiền thu hôm nay của cô .
“Buổi chiều bán nhiều tiền như thế ?” Lâm Sở Trì luôn cảm thấy cho dù nhà cô bán gà rán rẻ lắm, nhưng cũng nhiều như thế.
“Nhiều chứ, rảnh lừa cô, Thất Thất cô nhận , coi như xin cô, nếu ngày mai cũng tới phụ cô một ngày.”
Vừa nãy kiên quyết từ chối học phí, bây giờ cô dây dưa như , Lâm Sở Trì thể từ chối nữa, chỉ thể nhận tiền đó.
khi ấn nhận xong cô bỗng nhiên phản ứng : “Tiền cô chuyển là lợi nhuận đúng .”
“Không, đây chính là tiền kiếm hôm nay, cơ bản đều là khi cô tới mới bán .”
“Vậy cô trừ vốn ?” Lâm Sở Trì lộ chút bất đắc dĩ.
“Không vốn gì, gà đều là lấy từ nhà tới.”
Phùng Ngọc Ngọc ngốc thật, tới mức tính toán vốn liếng, chỉ là cô ơn Lâm Sở Trì chịu dạy nên đưa bộ tiền bán hôm nay cho cô.
“Cho dù là gà nhà cũng vốn, dù thì gà nhà cô cũng từ trời rơi xuống.” Lâm Sở Trì xong bèn chuyển tiền nãy cho cô.
Thế nhưng Phùng Ngọc Ngọc khó khăn lắm mới dỗ cô nhận tiền, thể lấy về, trực tiếp ấn từ chối.
Vừa nãy cô nộp học phí, Lâm Sở Trì nhận cô cũng hết cách, bây giờ Lâm Sở Trì trả tiền , cô nhận Lâm Sở Trì cũng hết cách.
“ về nhà , Thất Thất ngày mai gặp, nếu cô nhận học phí, ngày mai cô thể từ chối quà bái sư của .”
Thấy cô xong chạy biến mất, Lâm Sở Trì khẽ thở dài, chỉ thể nghĩ đợi ngày mai lúc cô tặng quà sẽ từ chối.
Cha Lâm nãy ở trong bếp thu dọn đồ đạc, cho nên rớt phía họ, lúc tới hỏi: “Cô gái Tiểu Phùng đó tìm con việc gì ?”
Lâm Sở Trì kể sự việc, Lâm : “Con bé cũng khách sáo quá.”
quả thật Lâm Sở Trì dạy cô gà rán, còn giúp cô bán ít gà rán, tiền nhận cũng .
Thấy cha Lâm để ý mấy, Lâm Sở Trì cũng nhắc chuyện cô ngày mai còn tặng quà, mà cùng họ cho mèo ăn.
Nói thật, khi bận rộn một ngày, đối mặt với đám lông lá nũng là chuyện khiến thoải mái.
Khi khai giảng, hai vợ chồng còn chấp thuận Lâm Sở Trì nấu cơm cho mèo hằng ngày, bây giờ giành việc cho mèo ăn của cô .
“Mi Mi đừng giành, tới đây ăn.”
Mẹ Lâm tách mèo giành ăn trong một bát , cha Lâm xổm xuống bên cạnh mèo vằn mà ông thích nhất, vuốt v e nó.
Lâm Sở Trì thấy Lâm mặc kệ là mèo gì đều gọi “Mi Mi”, trong mắt tràn vài phần buồn .
Có cha Lâm ở đây, cô thể dành nhiều chú ý hơn lên Xấu Xa thích dính .
Vốn dĩ là chú mèo cam tròn bây giờ trông càng tròn hơn, đặc biệt là từ phía , cực kỳ giống quả cam tròn bản phóng đại.
Lâm Sở Trì cảm thấy thú vị, lấy điện thoại nó.
“Meo” Không Xấu Xa cảm nhận ống kính , nó trực tiếp li3m miệng sang.
Lâm Sở Trì càng ngắm càng cảm thấy nó đáng yêu, đưa tay sờ đầu nó.
Cho mèo ăn xong, đường về nhà, cha Lâm cảm thấy cuộc sống hiện tại thoải mái hơn đây, mặt cũng lộ nụ thích ý.
Trải qua những ngoài ý như thế, bây giờ cả nhà đều hồi phục sức khỏe, mỗi ngày cùng cùng về, khi tan còn thể vuốt mèo, hai vợ chồng đều cảm thấy cuộc đời như thế viên mãn.
Đương nhiên, so với cha Lâm, Lâm vẫn nghĩ sâu xa hơn, bà cảm thấy đợi con gái tìm một bạn trai phù hợp, khi hợp sẽ kết hôn sinh con, như thế cuộc đời của bà thật sự gì tiếc nuối nữa.
Đại khái là nghĩ tới đây, lúc lên lầu Lâm bỗng nhiên hỏi: “Người bạn lúc của con tới nữa?”
“Ừm.”
Lâm Sở Trì phản ứng một lúc mới đoán bà là ai, nhưng bởi vì chắc chắn vẫn hỏi thêm một câu: “Mẹ Cố Hoài Dục ?”
“ , chính là Tiểu Cố tới tết Nguyên Tiêu.”
“Anh cũng trong trường, bận rộn dĩ nhiên sẽ tới.”
Cha Lâm chen : “Cậu trong trường, chạy tới nhà ăn ăn cơm.”
“Anh là cháu trai của thầy Cố.”
Cha Lâm ở trường nhiều năm như thế, dĩ nhiên xa lạ gì với thầy Cố. Nghe Cố Hoài Dục là cháu trai của ông , Lâm cảm thấy cũng coi như gốc rễ, càng cảm thấy .
“Vậy con cha gì ?”
“Mẹ, hỏi những chuyện gì?” Lâm Sở Trì lấy lạ, hiểu vì bà bỗng nhiên hứng thú với Cố Hoài Dục.
Cha Lâm rõ suy nghĩ của vợ , cảm thấy bà rảnh rỗi nên nghĩ nhiều, trực tiếp lên tiếng : “Mặc kệ con, bà rảnh rỗi nên thích hỏi đông hỏi tây đó.”
“Ông mới rảnh rỗi.”
Vừa hãy cũng nhà, Lâm nhéo cánh tay ông mới kết thúc chủ đề nãy.
Thấy bà hỏi về Cố Hoài Dục nữa, Lâm Sở Trì trực tiếp tìm quần áo đến nhà tắm tắm rửa về phòng nghỉ ngơi.
Trước khi ngủ, cô giường nghịch điện thoại, phát hiện video mới dùng app video ngắn lúc cho mèo ăn ít bình luận, cư dân mạng đều khen Xấu Xa đáng yêu.
Ngoài bình luận khen mèo, còn một bình luận do dân mạng ở bản địa khác khen cơm phủ cô ngon.
Từ lúc khai giảng, cứ dăm ba hôm sẽ ngoài tới nhà ăn ăn cơm, cho nên thấy những bình luận đó, Lâm Sở Trì cũng cảm thấy kỳ quái.
Ngược ở bên những bình luận đó, cư dân mạng tò mò hỏi rốt cuộc ngon cỡ nào, lúc thấy hình ảnh đăng lên, chỉ hận ở thành phố H.
Lâm Sở Trì thói quen thức khuya, tới mười giờ rưỡi đặt điện thoại xuống ngủ. Lúc nhắm mắt , trong đầu cô nghĩ tới Phùng Ngọc Ngọc theo học gà rán lúc chiều, đợi khi mộng , đại khái bởi vì những câu hỏi đó của Lâm, trong đầu cô bỗng nhiên xuất hiện hình bóng của Cố Hoài Dục.
Sáng hôm thức dậy, Lâm Sở Trì sớm quên mất khi ngủ nghĩ gì, ở nhà ăn bữa sáng đơn giản do Lâm cùng cha ngoài.
Nửa đêm hôm qua đổ trận mưa lớn, bây giờ mặt đất bên ngoài ẩm ướt, nhưng thời tiết hôm nay trông vẫn , bầu trời buổi sáng sáng trong.
Mỗi ngày Lâm Sở Trì tới nhà ăn, việc đầu tiên chính là kiểm tra nguyên liệu, hôm nay dĩ nhiên cũng ngoại lệ.
“Sao nhiều gà như cha , hôm qua cha thông báo họ đưa gà tới ?” Cô thấy trong nguyên liệu nhiều gà, trực tiếp đầu hỏi.
“Không .”
Cha Lâm thể thương lượng với cô bảo đưa gà tới, đồng thời lắc đầu tới, phát hiện gà ít, lập tức nghi ngờ đưa sai .
Xác định họ bảo đưa gà tới, Lâm Sở Trì gọi điện thoại thẳng cho bên cung cấp nguyên liệu.
Cô cúp điện thoại, Lâm lập tức hỏi: “Như thế nào?”
“Họ đưa gà tới.”
Lâm Sở Trì xong, cha Lâm lấy lạ : ‘Vậy gà từ , cha ngoài hỏi thử.”
Không do bên cung cấp nguyên liệu đưa tới, gà khó hiểu, cha Lâm đều yên .
May mà nhiều gà như cũng thể khi xuất hiện, họ ngoài hỏi, hai vợ chồng ở cửa sổ 6 tới sớm hơn họ liền cho họ , thấy Phùng Ngọc Ngọc dẫn mang tới.
Sau khi Lâm Sở Trì , lập tức nghĩ tới quà bái sư mà Phùng Ngọc Ngọc khi đêm qua, còn gì hiểu nữa.
Cô ngờ đối phương sẽ tặng gà, còn là nhân lúc mặt mà đưa thẳng tới, vốn cho cơ hội từ chối, nhất thời gì mới .
Lâm Sở Trì khẽ lắc đầu, cầm điện thoại lên gửi tin nhắn cho Phùng Ngọc Ngọc.
Cô nhận tin nhắn lập tức trả lời mà trực tiếp từ lầu chạy xuống: “Thất Thất, chào buổi sáng, gà quả thật là do tặng, đều là gà sống thịt hôm nay.”
“Cô lấy về gà rán , thể nhận.”
“Gà chỗ đủ dùng .” Phùng Ngọc Ngọc xong, sợ cô thật sự đưa gà lên lầu, vội vàng : “Nhà mở trang trại, chút gà vốn là gì, hơn nữa là bảo mang tới, hôm qua phiền cô quá.”
Lâm Sở Trì đếm nhưng cũng ở đây ít nhất bảy tám chục con gà, một con gà tươi rẻ, thế là sẽ đưa tiền.
“Nếu cô mà đưa tiền thì thành cái gì, cô cứ nhận , ngày mai nếu cô cần thì cứ đưa theo giá vốn là .”