Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 94: Ăn ngon!
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Beta: Rya
Thực trong những năm qua, khi trang trại nhà họ Phùng càng mở càng lớn, bây giờ căn bản lo con đường tiêu thụ nữa. Đồng thời, ở thời đại phố lớn ngõ nhỏ đều mở cửa hàng gà rán, bán gà rán cũng là lựa chọn cực kỳ .
đối với Phùng Ngọc Ngọc mà , đây là giấc mơ ngày xưa của trai, hơn nữa là giấc mơ chỉ với một cô , lúc đầu cô thậm chí còn hứa hẹn với trai, ông chủ, cô ở trong tiệm phụ gà rán.
Cho dù lúc đầu trai đùa với trình độ chơi đồ hàng của cô , e là gà rán, tự ăn đủ .
Phùng Ngọc Ngọc nghĩ tới lúc đó còn nhỏ, trai chỉ thuận miệng trêu đùa một câu, ai khi cô lớn lên thật sự thiên phú về phương diện , thật sự suýt chút để đúng.
Nói từ phương diện nào đó, hành vi mang giấc mơ của nhà tiến lên như cô khiến Lâm Sở Trì liên tưởng tới .
Bất luận khi cô xuyên việt rốt cuộc tồn tại ở thế giới như thế nào, nhưng đối với Lâm Sở Trì mà , những ký ức trong đầu giả. Khi còn bé, quả thật cô hứng thú với nấu nướng, nhưng lấy quán quân cuộc thi mỹ thực thế giới, chủ yếu là đây là nuối tiếc lớn nhất trong lòng ông nội.
Sau khi ông nội qua đời, cô mang theo giấc mơ của ông thành công trở thành quán quân cuộc thi mỹ thực thế giới, cũng coi như đạt ý nguyện. Bây giờ Phùng Ngọc Ngọc, ngược cô thể hiểu tâm trạng của đối phương.
Người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh là nỗi đau vĩnh viễn trong lòng cha , cho nên đôi lúc nhà hiểu cô bỏ mặc trang trại kế thừa, cũng tìm việc, nhất quyết gà rán gì đó, cô cũng giải thích nhiều, miễn cho khơi gợi cảm xúc bi thương của họ.
Lúc cô hết những chuyện đè nén lâu trong lòng, cũng cần Lâm Sở Trì an ủi gì, chỉ đơn thuần bộc bạch mà thôi.
Dĩ nhiên Lâm Sở Trì cũng , chỉ im lặng lắng , cho tới khi cô xong lặng lẽ cùng cô một đoạn đường mới khích lệ hai câu.
Trong sự ân cần của cô, Phùng Ngọc Ngọc định cảm xúc trong lúc an tĩnh bộ .
“Thật sự cảm ơn cô.”
Thời tiết hôm nay ấm áp sớm, mới đầu tháng ba, trong rừng hoa đào của đại học H mọc đầy túi hoa, giữa tháng ba là một vùng thắng cảnh hoa đào nở rộ.
Từ khi hoa đào nở, buổi trưa Lâm Sở Trì thêm một nơi nghỉ ngơi.
Mùa xuân vốn chính là thời điểm để ngắm hoa đào, chỉ cô thích tới rừng hoa đào, cho dù là cha Lâm cũng đều cùng cô dạo vài chuyến, các sinh viên càng thích ngắm cảnh chụp hình trong hoa đào.
“Thất Thất, cô một chút, đúng, đợi chút.”
Hôm nay màu sắc bầu trời cực kỳ , mây trắng trời xanh càng nổi bật rừng hoa đào, trông ngày càng tả .
Phùng Ngọc Ngọc cùng Lâm Sở Trì tới rừng hoa đào, đó chủ động chụp hình lưu niệm cho cô, thế là cầm điện thoại chụp liên hồi.
Dưới sự chỉ huy của cô , Lâm Sở Trì thôi cứng nhắc, một mái tóc đen mang theo vài phần lười nhác phủ phía , màu hồng nhạt của hoa đào chiếu lên mặt cô, khiến cô còn yêu kiều hơn cả hoa.
Có thể là cô nghỉ ngơi việc điều độ, ăn uống lành mạnh, ở trong trường học ít sinh viên buồn rầu vì rụng tóc hói đầu, cô sở hữu một mái tóc đen dày còn óng ả khiến ngưỡng mộ.
Gió xuân thổi lay mái tóc của cô, lúc cô nhếch khóe môi, mắt hạnh mang theo ý , Phùng Ngọc Ngọc nhanh tay lẹ mắt chụp khoảnh khắc tươi .
Lúc bên đang chụp hình, bỗng nhiên sinh viên chạy chuyển lời giúp, là phó hiệu trưởng tìm Lâm Sở Trì việc.
Sau khi nhà ăn 1 ngày càng nổi tiếng trong trường, ít lãnh đạo trường học đều tới cửa sổ 7 ăn cơm, và dành nhiều lời khen. Lâm Sở Trì bình thường ít tiếp xúc với họ, thấy phó hiệu trưởng tìm , khỏi nghi hoặc.
Đương nhiên nghi hoặc thì nghi hoặc, khỏi thật sự việc gì tìm cô, cô vẫn một chuyến.
“Cần cùng cô ?”
Phùng Ngọc Ngọc xong, Lâm Sở Trì trực tiếp lắc đầu: “Không cần, lúc cô về nhà ăn thuận tiện với cha giúp một tiếng là .”
“Được.” Sau khi đồng ý, Phùng Ngọc Ngọc cũng tiếp tục ngắm hoa đào một , đưa mắt tiễn cô rời về nhà ăn.
Còn Lâm Sở Trì, sinh viên tới chuyển lời sợ cô văn phòng phó hiệu trưởng ở , đích đưa cô tới.
Nhân cơ hội , sinh viên còn quên mưu đồ phúc lợi cho : “Thất Thất, gà kho hạt dẻ cũng ngon, chị cân nhắc ?”
Từ ngày Lâm Sở Trì nấu gà cung bảo và gà kho, hai món thành niềm vui mới của các sinh viên, đương nhiên cô thể chỉ nấu một ngày nấu nữa.
Từng dùng gà chất lượng cao của nhà Phùng Ngọc Ngọc, gà bên cung ứng kém cạnh, cuối cùng đó khi cửa sổ 7 dùng gà vẫn lựa chọn nhà Phùng Ngọc Ngọc, nhưng để cô tặng , mà là mua với giá giảm 10% so với giá bán.
Vốn dĩ Phùng Ngọc Ngọc trực tiếp bán cho cô với giá vốn, nhưng Lâm Sở Trì chịu, hai bên khước từ qua mới chốt giảm 10%.
“Có thời gian chị sẽ cân nhắc một chút.”
Cho dù cô trực tiếp đồng ý, sinh viên vẫn vui, bắt đầu mong đợi gà kho hạt dẻ mà cô nấu sẽ ngon cỡ nào.
Dù thì nghĩ tới mùi vị tươi ngon thơm giòn của gà cung bảo cô nấu, còn tư vị cực kỳ miệng của gà kho, cần nghĩ cũng , cô nấu gà kho hạt dẻ chắc chắn tệ tới .
Lúc sắp tới tòa văn phòng, cho dù cảm thấy sinh viên dẫn đường chắc , Lâm Sở Trì vẫn vô thức hỏi một câu: “Em phó hiệu trưởng tìm chị việc gì ?”
“Em , em chỉ ngang qua thầy chụp bảo em gọi chị, nhưng em thấy bên cạnh thầy vài vị khách.”
Lâm Sở Trì gật đầu bày tỏ , đó nhanh lên cầu thang.
“Phòng đó là văn phòng của phó hiệu trưởng.” Sinh viên dẫn đường chỉ rõ chỗ cho cô, cùng cô nữa.
Lâm Sở Trì liền phát hiện cửa văn phòng mở một nửa, hình như bên trong ít , cô đưa tay gõ cửa, thấy “mời ” mới đẩy cửa .
“Tiểu Lâm cô tới , giới thiệu cho cô, vị là đạo diễn Vương – Vương Nhất, đây là đạo diễn Trương – Trương Dự.” Phó hiệu trưởng thấy cô tới, lập tức dậy giới thiệu.
Trong nhà ăn là nơi nhạy bén tin tức nhất, cho dù Lâm Sở Trì kiểu thích hóng hớt, nhưng cũng ít tin tức ở nhà ăn. Đặc biệt là hai thích ăn dưa như Triệu Nguyệt, Phùng Ngọc Ngọc, mỗi ăn dưa còn quên chia sẻ với cô, cho nên khiến cô nắm rõ chuyện trong trường như lòng bàn tay, nhưng cũng nhiều.
Lúc thấy “đạo diễn”, Lâm Sở Trì lập tức nhớ dạo ít sinh viên đều đoàn phim tới trường họ phim.
cho dù là phim, liên quan gì tới .
Cô đang thầm nghĩ trong lòng, ánh mắt khỏi rơi lên hai vị đạo diễn .
“Cô Lâm, cô còn nhớ ?” Thực Trương Dự là phó đạo diễn của đoàn phim, phó hiệu trưởng giới thiệu xong, lên một bước .
Lâm Sở Trì lên tiếng mới cảm thấy quả thật quen mắt, nhưng nhớ là ai: “Anh là…?”
“Lúc đầu chúng từng gặp ở bệnh viện, còn ké hai bát canh gà của cô, canh gà đó ngon, tới bây giờ cũng quên .”
Được nhắc nhở như , Lâm Sở Trì mới nhớ , hóa là bệnh nhân cùng bệnh viện với cha Lâm lúc .
“Hóa là .”
Chẳng qua là gặp mặt một , Lâm Sở Trì nhớ cũng bình thường, mà sở dĩ nhớ Lâm Sở Trì, chỉ thể là canh gà quá ngon, khiến quên cũng quên .
Nói tới khi đó, Trương Dự còn đào cô đến khách sạn nhà việc, đáng tiếc thành công, nhưng cũng do cô việc ở nhà ăn đại học H.
Lúc đầu khi ở bệnh viện, vốn còn khi xuất viện thể đến đại học H tiếp tục thưởng thức tay nghề của cô, kết quả viện vì nhận kịch bản mà chạy khắp nơi phim.
Bộ phim điện ảnh mất mấy tháng của , khi công chiếu dịp tết, tệ tới mức cũng nhận , Trương Dự chật vật một thời gian, bên cạnh khuyên nếu thì thể từ phim truyền hình, đừng lập tức thử thách màn ảnh lớn ngay.
Anh từng vài bộ phim điện ảnh, nhưng thật sự từng phim truyền hình, từng chịu áp lực dư luận như suy cho cùng còn ngạo khí như nữa, thế là nhà sắp xếp tới đoàn phim của đạo diễn Vương Nhất – một đạo diễn khá nổi tiếng để học tập.
Bộ phim mới của đạo diễn Vương là phim vườn trường, tên phim là “Ngày hè”, nội dung kể về câu chuyện giữa tân sinh viên khoa âm nhạc và vương t.ử piano. Tân sinh viên bởi vì một hiểu lầm mà cái phiến diện đối với vương t.ử piano – vườn trường công nhận, mà vương t.ử piano thì bởi vì tính cách mà giải thích nhiều, tổng kết chính là phim tình yêu vườn trường lúc đầu ngạo mạn và định kiến, đó hiểu lầm cởi bỏ, hai thu hút lẫn .
Đương nhiên, nếu là phim vườn trường thì trong đó cũng thể thiếu tình bạn và sự trưởng thành, tổng thể mà , trong phim thanh xuân hiện giờ rắc cẩu lương thì thể , ít nhất “ngày hè” cẩu huyết đến thế.
Mà sở dĩ hai vị đạo diễn mượn trường đại học H, một mặt là bởi vì khung cảnh vườn trường của đại học H phù hợp với yêu cầu của kịch bản, ngoài là bởi vì trong kịch bản một nữ phụ là một nữ đầu bếp trẻ, cô dựa tay nghề nấu nướng đảm nhận một phòng ăn trong trường, nhiều hoạt động xảy giữa hai nhân vật chính đều diễn trong phòng ăn đó.
Vốn dĩ đạo diễn Vương định mời một nữ minh tinh diễn vai phụ , còn phần diễn nấu ăn mời một đầu bếp diễn thế là . thời gian , khi nhà ăn đại học H lên hot search, Trương Dự chú ý tới, lập tức nhớ canh gà từng uống ở bệnh viện lúc , cùng với nấu canh là Lâm Sở Trì.
Anh cảm thấy nữ phụ trong kịch bản đó quả thật chính là đo ni đóng giày cho Lâm Sở Trì, trùng hợp nhất là ngôi trường đại học H cũng phù hợp background phim, lập tức thương lượng với đạo diễn Vương.
Bản đại học H trong phạm vi cân nhắc lựa chọn của đạo diễn Vương, thấy kiến nghị của , lập tức quyết định đích tới một chuyến.
Lúc thấy Lâm Sở Trì thật, đạo diễn Vương cảm thấy chỉ dựa hình tượng cô kém gì những nữ minh tinh , cảm thấy trong tình huống thêm tay nghề nấu nướng, dùng cô chừng thật sự phù hợp hơn dùng nữ minh tinh, chỉ là cô ăn ảnh .
“Hóa hai , thì càng dễ .” Phó hiệu trưởng thấy Trương Dự chào hỏi Lâm Sở Trì, dứt khoát để họ tự .
Lâm Sở Trì họ thật sự mượn đại học H phim truyền hình, thậm chí còn mời tham gia diễn xuất, biểu cảm lập tức ngơ .
Không trách cô như , chủ yếu cô là một đầu bếp, bảo cô xem phim truyền hình còn , bảo cô diễn phim truyền hình, cô thật sự mơ cũng ngờ tới.
“Mọi nghiêm túc ?”
Lâm Sở Trì hoài nghi, mời một kinh nghiệm như cô , phim thật sự xem ?
Trương Dự cô đang thầm bóc phốt chính , trực tiếp cầm kịch bản giới thiệu với cô, bày tỏ cô phù hợp với thiết lập nhân vật đó, chỉ cần diễn bản sắc là .
Thấy Lâm Sở Trì lập tức đồng ý, phó hiệu trưởng khuyên giúp vài câu, bày tỏ đây cũng là một cơ hội , cô thử một chút là chuyện gì, đặc biệt là địa điểm ở trong trường, đối với cô mà cũng tiện.
Sở dĩ lãnh đạo trường đồng ý cho đạo diễn Vương bọn họ tới phim truyền hình chủ yếu là tuyên truyền trường học một chút, dĩ nhiên bộ phim thuận lợi tất cả.
Tuy phó hiệu trưởng lòng riêng nhưng điều ông cũng lý, cho dù định giới giải trí, tham gia diễn một bộ phim quả thật là một trải nghiệm thú vị, hơn nữa cũng coi như là biến tướng ghi chép dáng vẻ khi trẻ của , đợi già lục xem sẽ ngập tràn hồi ức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-94-an-ngon.html.]
cho dù như , Lâm Sở Trì cũng lập tức đồng ý, hơn nữa bày tỏ suy nghĩ một chút.
Dĩ nhiên đạo diễn Vương bọn họ sẽ ngay cả thời gian suy nghĩ cũng cho, phó hiệu trưởng bèn : “Được, nhân tiện cũng thương lượng với cha cô một chút.”
Mặc kệ cuối cùng Lâm Sở Trì từ chối đồng ý, dù thì bộ phim quyết định ở trường đại học H, cho nên khi cô rời , phó hiệu trưởng liền mời hai vị đạo diễn ngoài ăn cơm.
“Đâu cần ngoài ăn, cảm thấy nhà ăn trường .”
Trương Dự xong, đạo diễn Vương tán đồng gật đầu, hiển nhiên cũng nếm thử tay nghề của Lâm Sở Trì, xem thử rốt cuộc cỡ nào mới khiến nhớ mãi quên.
Nếu họ chủ động đến nhà ăn, dĩ nhiên phó hiệu trưởng cầu còn , dù ông cũng từng đến nhà ăn 1, về hương vị, cửa sổ 7 kém gì khách sạn bên ngoài.
Thế là bọn họ chuyện vài câu đơn giản ở văn phòng, dậy bắt đầu ngoài.
Nhà ăn.
Sau khi Lâm Sở Trì về thể bắt đầu nấu bữa tối, cô thấy cha Lâm sắp nấu cơm, cô buộc tóc xong liền mặc tạp dề lên.
“Ngọc Ngọc con đến văn phòng phó hiệu trưởng , phó hiệu trưởng bỗng nhiên tìm con?”
Phùng Ngọc Ngọc tính tình cởi mở hoạt bát, bây giờ chỉ quan hệ với Lâm Sở Trì, cũng thiết với cha Lâm, Lâm cũng bắt đầu gọi tên mụ của cô .
“Thầy tìm con chút chuyện, đợi tan con từ từ với cha .”
Lâm Sở Trì xong, Lâm biểu cảm của cô giống gì khó xử, cũng gấp gáp ngay.
Gia đình ba bắt đầu chuẩn bữa tối, lầu, cửa sổ 9 của Phùng Ngọc Ngọc cũng quỹ đạo.
Từ khi công thức rập khuôn do Lâm Sở Trì cho cô , cộng thêm cô nghiêm túc luyện tập, bây giờ gà rán tiến bộ hơn hai ngày ít.
Đối với sinh viên thích ăn gà rán mà , hiện giờ trình độ của cô thể hấp dẫn ít tới ăn.
Trước khi Lâm Sở Trì , xếp hàng ở cửa sổ 9 cũng ít, ngửi mùi thơm đặc hữu của gà rán, thậm chí khen cô : “Cô chủ, tay nghề của chị thật sự ngày càng đó, hổ là danh sư xuất cao đồ.”
Được khen ngợi, Phùng Ngọc Ngọc vẫn vui, nhưng cô tự rõ, bây giờ gà rán vẫn kém xa sư phụ của cô .
“Danh sư quả thật là danh sư, đáng tiếc chị coi là cao đồ.”
“Chị thể chiên như thế tệ , so với gà rán ngày đầu tiên chị , tiến bộ quá rõ ràng.”
Người lời hiển nhiên là sinh viên từng ăn gà rán của cô ngày đầu tiên, so với gà rán dầu mỡ khô đó, cảm thấy loại gà rán thơm thơm giòn giòn thịt còn mềm bây giờ là mỹ vị.
“ , để em chiên đoán chừng em thể trực tiếp chiên thành than.”
“Em cảm thấy chiên ngon , ngon hơn cửa hàng gà rán bên ngoài.”
“, bên ngoài cửa hàng gà rán dùng thịt gà đông lạnh bao lâu , căn bản tươi mềm bằng thịt gà rán do chị .”
Các sinh viên tự cảm thấy “em chiên em ”, lượt khen ngợi khích lệ cô .
Thực các sinh viên cũng thật, chỉ riêng việc cô dùng nguyên liệu tươi mới hấp dẫn họ, càng đừng bây giờ trình độ chiên gà của cô cũng ngày càng định.
Thấy họ ai cũng chuyện dễ như thế, Phùng Ngọc Ngọc vui vẻ trực tiếp tặng thêm cho mỗi một miếng gà rán.
Mới đầu, mỗi cô chiên gà vẫn luôn theo dõi đồng hồ đếm giờ bên bếp dầu, bây giờ chiên nhiều, cần theo dõi suốt quá trình nữa.
Trong chảo dầu, gà rán đảo lộn tỏa mùi thơm đặc hữu của đồ chiên, ngửi thôi khiến thèm thuồng. Gà rán vàng óng vớt từ trong chảo dầu, lớp vảy chiên xù bên ngoài .
Đổi là một tháng , Phùng Ngọc Ngọc mơ cũng dám tin thể chiên gà rán như , cô cảm thán trong lòng tiến hành chiên gà rán.
Sau khi chiên , màu sắc gà rán càng , lớp da trông cũng giòn xốp hơn.
Gà rán mới chiên ăn cực kỳ thơm, các sinh viên lấy gà rán sợ bỏng, thổi hai cái đưa miệng.
Được Lâm Sở Trì chỉ điểm, mỗi miếng gà rán đều mang theo chút da gà, ăn càng ngon càng thơm, các sinh viên mua gà rán ăn dừng .
“Mọi Thất Thất nhà ăn ?”
Phùng Ngọc Ngọc chiên gà hỏi, đợi khi nhận đáp án chắc chắn, cô chiên xong gà rán còn chuẩn xuống lầu.
“Cô chủ, ai buôn bán như chị , ngày nào cũng chăm chỉ gà rán ở cửa sổ kiếm tiền, thế mà nhung nhớ tiêu tiền ở cửa sổ khác.”
“ đó, chị chủ như .”
Các sinh viên lời là đùa, dù thì lát nữa họ cũng xuống lầu ăn cơm, cho nên cũng tồn tại tình huống Phùng Ngọc Ngọc bỏ khách hàng một ăn cơm.
“Vậy chị cũng ăn no mới sức buôn bán tiếp.”
Đối với bán đồ ăn mà , đều là bán gì ăn nấy như cơm, giống như dì Vương ở lầu 1 còn thường sẽ vì tay nghề của Lâm Sở Trì chọc thèm chạy tới chỗ cô mua cơm, những cửa sổ ở lầu hai ít như , dù thì lầu lầu chạy cũng tiện.
Chỉ Phùng Ngọc Ngọc, từ khi bắt đầu bán gà rán, cô ăn gà rán đủ , cộng thêm vốn dĩ cô cũng sẽ để bản ấm ức, cho nên tới giờ cơm sẽ chạy xuống lầu.
Thực sinh viên trong trường đều quen, nhưng thường vẫn thích trêu đùa cô vài câu.
Làm xong việc trong tay, Phùng Ngọc Ngọc lập tức tắt bếp từ trong nhà bếp , cô cảm thấy hôm nay thật sự quá thoải mái, lúc xuống cầu thang bước chân cực kỳ nhanh nhẹn.
Khi cô tới cửa sổ 7 xếp hàng, ba phó hiệu trưởng bọn họ đang xếp hàng ở phía xa cô lắm.
Đạo diễn là nhân vật màn ảnh, quan tâm giống như diễn viên, cho nên lúc ba tới cũng chỉ phó hiệu trưởng sinh viên chú ý nhất.
Vốn dĩ đạo diễn Vương còn đang cảm thán với Trương Dự lâu tới nhà ăn, bây giờ chút cảm giác trường, ngờ khác nhận .
Chỉ thể đạo diễn Vương vẫn khá nổi tiếng trong giới đạo diễn, sinh viên ở đây từng xem phim truyền hình do ông tuyệt đối ít.
Thực sinh viên nhận ông mới đầu cũng chắc chắn lắm, chỉ cảm thấy giống nên lấy điện thoại tra một chút, kết quả phát hiện đúng thật là ông .
Nhìn thấy đạo diễn khiến kích động giống như thấy diễn viên, nhưng các sinh viên nghĩ tới một chuyện khác.
“Đạo diễn Vương Nhất, chú thật sự phim truyền hình ở trường bọn cháu ?”
Phùng Ngọc Ngọc xếp đằng , mắt cũng sáng bừng theo, cơ thể nghiêng lên đợi trả lời.
Phim truyền hình nhanh sẽ bấm máy, cũng cần che giấu, dĩ nhiên đạo diễn Vương phủ nhận.
Các sinh viên thấy đều cực kỳ hưng phấn, nếu để ý phó hiệu trưởng ở đây, sẽ tự đề cử diễn viên quần chúng.
“Nam chính và nữ chính là ai ạ? Có thể tiết lộ một chút ?”
Dĩ nhiên đạo diễn Vương sẽ , mỉm lắc đầu chuyển đề tài tới thức ăn ở nhà ăn.
“Thức ăn nhà ăn của ngửi thơm.”
Nói đến chủ đề , các sinh viên nhàn nữa.
“Đương nhiên , cơm Thất Thất nấu thể thơm ?”
“Các chú tới lúc phúc ăn, mấy hôm Thất Thất mới gà kho và gà cung bảo, mùi vị cực kỳ ngon.”
“, nếu thích ăn gà cung bảo nhất định nếm thử, gà cung bảo do Thất Thất nấu cực kỳ chính tông.”
Nghe thấy các sinh viên nhắc tới cô là khen ngợi, đặc biệt là khác còn mãi mãi chọc thèm chính , bản đạo diễn Vương thích ăn ngửi mùi thơm ngày càng đậm cũng ngày càng mong đợi.
Chủ đề kéo , ngược còn sinh viên nào hỏi ông nam chính và nữ chính nữa, đặc biệt là khi phía bắt đầu lấy cơm, đội ngũ nhộn nhạo lên.
Nhìn thấy lực chú ý của các sinh viên lập tức chuyển về phía , Trương Dự cảm thấy buồn , cảm thấy thời quả nhiên ăn vẫn quan trọng nhất.
Nấu đồ ăn xong, lấy cơm khá nhanh, chẳng bao lâu tới phiên phó hiệu trưởng bọn họ. Là chủ nhà, dĩ nhiên phó hiệu trưởng nhường họ gọi món .
Có thể là nãy các sinh viên khen gà cung bảo và gà kho, cuối cùng hai đạo diễn gọi hai loại cơm phủ , ngoài thấy cửa sổ còn thịt xào cọng tỏi bề ngoài cực kỳ mê , họ cũng gọi một phần.
Tới bây giờ Trương Dự đều nhớ mãi quên canh gà từng uống ở bệnh viện, thấy cửa sổ canh húp, cho dù canh gà t.h.u.ố.c bổ cũng sẽ bỏ lỡ.
Phó hiệu trưởng mấy ngày tới nhà ăn 1 ăn cơm, họ gọi xong cũng gọi phần cơm phủ gà cung bảo, quẹt thẻ xong xuôi.
Ba bưng cơm tối của tìm chỗ xuống, đạo diễn Vương lên tiếng với Trương Dự: “Vốn dĩ tưởng đây khoa trương, bây giờ mới hóa trong nhà ăn trường cũng thể ngọa hổ tàng long.”
Ông gọi cơm phủ gà cung bảo, cái khác, chỉ màu sắc ớt bên trong liền đầu bếp tay nghề. Là một nghiên cứu về ăn uống, từ ớt, ông liền thể phân biệt món ăn chính tông .
Gà cung bảo thuộc kiểu khẩu vị cay ngọt, nếu ớt của món ăn là màu đỏ diễm lệ, thì bề ngoài ngược tươi sáng, nhưng ớt xào đủ thời gian, vị ớt.
Trương Dự sớm nhung nhớ tay nghề của Lâm Sở Trì, m.ô.n.g còn chạm ghế nhét thịt gà trong miệng, bây giờ miệng để đáp lời ông .
May mà đạo diễn Vương cũng cần đáp lời gì, xong liền động đũa nếm thử, phát hiện quả nhiên mùi vị khiến thất vọng.
Cái giòn của gà cung bảo ở đậu phộng, gà cung bảo khó tin nhất mà ông từng ăn lúc chính là thịt gà giòn, bây giờ ăn thịt gà mềm trơn thấm vị, nhai đậu phộng thơm giòn, chỉ cảm thấy gà cung bảo như thế mới ngon mới chính tông.