Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 95: Gà kho hạt dẻ

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .

Beta: Rya

Phó hiệu trưởng cũng cảm thấy gà cung bảo vô cùng ngon, nhưng khi ăn thêm vài miếng chung quy vẫn nhớ tới bên cạnh còn khách, đang định ăn chuyện vài câu với họ, kết quả phát hiện họ sớm vùi đầu ăn .

Thấy họ ăn ngon như , rõ ràng sẽ quấy rầy, ông dứt khoát cũng cúi đầu tiếp tục ăn.

Thế là tiếp theo ba bàn đều chuyện nữa, mà tâm ý đắm chìm trong việc ăn cơm.

Không chỉ cơm phủ trong tay họ ngon, phần thịt xào cọng tỏi gọi riêng đặt giữa bàn cũng miệng.

Cọng tỏi giòn thấm vị, mang theo hương thịt ngào ngạt, sợi thịt tươi mềm ngon ngọt, nhuốm lên cái thanh giòn của cọng tỏi, ai ăn thể thích . Mới đầu họ còn rụt rè, thi thoảng mới gắp một đũa thịt xào cọng tỏi, khi cọng tỏi và thịt trong bát dần vơi , tốc độ hạ đũa của họ ngày càng dồn dập.

Khi thấy đáy bát chỉ còn vài cọng tỏi cuối cùng, Trương Dự nhanh tay lẹ mắt, nhanh ch.óng gắp trong bát .

Đạo diễn Vương vốn định gắp nhưng giành giơ đũa lên chỉ : “Cậu đó .”

Phó hiệu trưởng là chủ nhà, cho dù cảm thấy thịt xào cọng tỏi ngon cũng giành với họ, ngược hỏi: “Có gọi thêm một phần nữa ?”

Thức ăn trong nhà ăn cũng đắt, bữa ăn tiết kiệm tiền bớt việc so với ngoài chiêu đãi bọn họ.

“Không cần, đủ ăn , đừng lãng phí.”

Ăn xong cơm phủ trong bát là no, đạo diễn Vương nghĩ ngợi cảm thấy cần lãng phí, thời gian ở trường còn dài.

Phó hiệu trưởng vài câu khách sáo, cho tới khi xác định thật sự cần thêm thức ăn mới gì nữa.

Đợi khi họ ăn cơm xong, nhiệt độ canh bên tay phù hợp.

“Ngon.”

Canh trông trong suốt miệng thanh, cho dù cảm giác phong phú như canh gà mà Trương Dự uống ở bệnh viện khi đó, hương vị cũng ngon.

Canh là dùng xương đùi gà lóc từ gà cung bảo , bên trong kết hợp với chút rau xanh giòn, màu canh trong, uống ngon ngọt.

Đạo diễn Vương cũng cảm thấy canh ngon, bưng bát uống ngừng.

“Dạo tiểu Lâm cá, đây canh cá viên do cô nấu cũng cực kỳ ngon, cá viên bên trong đều là cô thủ công, ăn trắng mềm dai mảnh.”

Phó hiệu trưởng uống canh khen canh cá viên với họ, khiến hai thèm cá viên.

Bữa cơm thể là cả chủ và khách đều tận hứng, đồng thời, đạo diễn Vương cũng coi như hiểu vì Trương Dự sẽ vì một bát canh gà mà nhớ mãi quên tài nghệ nấu ăn của Lâm Sở Trì.

Tuy “ngày hè” là phim vườn trường, nhưng phần lớn khán giả của nó đều là trẻ, đạo diễn Vương tự nhận vẫn khá hiểu đối với trẻ đương thời, thời gì nhiều, chỉ ăn hàng là nhiều nhất, cho nên trong phim mang theo nguyên tố mỹ thực.

Là một đạo diễn theo đuổi sự mỹ, đạo diễn Vương cảm thấy với tài nghệ của Lâm Sở Trì, chỉ cần cô đồng ý, nhân vật cô chủ phòng ăn chắc chắn thuộc về cô.

Nếu đây ông chỉ là nể mặt Trương Dự, đối với việc cuối cùng Lâm Sở Trì tham gia diễn quan tâm mấy, thì bây giờ ông lo lắng.

Trương Dự thấy nỗi lo của ông , lên tiếng : “Đây cũng là chuyện gì, lẽ cô sẽ đồng ý.”

“Hi vọng , bây giờ cảm thấy cô phù hợp.” Đạo diễn Vương nghĩ tới bữa cơm mới ăn, chỉ hương vị ngon, vẻ ngoài cũng , cảm thấy phù hợp lên hình.

Bản nhân vật chủ phòng ăn cũng cần kỹ năng diễn xuất lợi hại bao nhiêu, tay nghề nấu nướng giỏi kèm, phương diện khác đạo diễn Vương cảm thấy đều thể cơi nới một chút.

Lúc nhà ăn đóng cửa, Phùng Ngọc Ngọc hưng phấn chạy xuống lầu chia sẻ tin tức mới nhất mà với Lâm Sở Trì.

“Thất Thất , lúc cơm tối đạo diễn ở chỗ cô xếp hàng ăn cơm, ông với sinh viên xếp hàng, thật sự sẽ phim truyền hình ở trường học.”

Biết cô hưng phấn như thế, Lâm Sở Trì đợi cô xong mới cho cô .

Phùng Ngọc Ngọc còn tưởng cô các sinh viên bàn tán ở trong cửa sổ, cũng hỏi nhiều, chỉ hai câu với cô về chủ đề mới nhớ : “Phải , đây phó hiệu trưởng tìm cô việc gì ?”

Lâm Sở Trì cũng che giấu, chuyện xảy ở văn phòng phó hiệu trưởng.

cố ý hạ thấp giọng, cha Lâm rớt phía vài bước thấy cô đạo diễn mời cô phim, lập tức nhanh chân tới bên cạnh cô: “Sao tìm con phim, là l.ừ.a đ.ả.o chứ?”

“Phó hiệu trưởng giới thiệu, chắc l.ừ.a đ.ả.o .” Lâm Sở Trì thấy phản ứng đầu tiên của cha là nghi ngờ là l.ừ.a đ.ả.o, cảm thấy họ ý thức đề phòng lừa gạt.

Phùng Ngọc Ngọc cũng theo: “Chú, dì, buổi chiều cháu từng thấy đạo diễn đó, hình như là một đạo diễn nổi tiếng, chắc l.ừ.a đ.ả.o.”

xong, dùng điện thoại tìm kiếm, giới thiệu phim và nhân vật tìm cho họ xem.

“Không l.ừ.a đ.ả.o thì , chỉ là ông tìm Lâm Lâm phim?” Cha Lâm khó hiểu.

Mẹ Lâm hiểu: “Chắc chắn là vì cục cưng chúng xinh .”

Lâm Sở Trì thấy bà gọi là “cục cưng” ngay mặt Phùng Ngọc Ngọc còn khen xinh , cô ngại giải thích: “Đạo diễn là bởi vì nữ phụ đó.”

Biết nhân vật đó chỉ cần cô diễn bản sắc là , hơn nữa địa điểm phim ở trong trường, Phùng Ngọc Ngọc cảm thấy , lập tức hỏi cô đồng ý .

với họ suy nghĩ một chút.” Lâm Sở Trì xong, sang cha : “Cha , thấy ?”

Nếu đến một nơi xa xôi phim thì thể Lâm còn sẽ khuyên vài câu, địa điểm phim trong trường, hơn nữa nhân vật mà con gái diễn là cô chủ phòng ăn, cũng cảnh lung tung gì, bà bài xích lắm.

“Xem bản con, con thì .”

Sau khi Lâm bày tỏ thái độ, cha Lâm thì nghiêm túc hỏi: “Lâm Lâm con diễn viên ?”

Ông con gái việc ở nhà ăn thuần túy là vì lúc đầu vợ chồng họ đều đang nhập viện, cửa sổ trong nhà ai quản, dĩ nhiên sẽ nghĩ liệu cô kế hoạch khác nào cho tương lai .

thật, thể thấy ít tin tức tiêu cực trong giới giải trí ở mạng, cha Lâm để con gái bước giới đó lắm.

Lâm Sở Trì trực tiếp lắc đầu bày tỏ hề.

Thấy cô suy nghĩ tiến giới giải trí, trong lòng cha Lâm thở phào một , đối với bộ phim trong trường hiện tại, suy nghĩ cũng giống như Lâm, cảm thấy cô thì , nếu hứng thú cũng thể thử xem .

cảm thấy Thất Thất cô thể thử, dù thì hiếm khi cơ hội thể trải nghiệm cuộc sống khác, hơn nữa đoán chừng còn thể kiếm ít tiền.” Phùng Ngọc Ngọc nghĩ ngợi liền thấy thú vị.

kinh nghiệm, lỡ như diễn thì ?” Lâm Sở Trì như hiển nhiên vẫn chút xíu hứng thú đối với lời mời .

“Nếu đạo diễn dám mời cô, chứng tỏ chắc chắn trong lòng họ tính toán, cảm thấy cô lo lắng nhiều quá .”

Thấy cha Lâm đều tùy cô lựa chọn, Phùng Ngọc Ngọc thì cảm thấy thể thử, Lâm Sở Trì quyết định sẽ suy nghĩ kỹ.

Bọn họ xong đề tài thì tới nơi.

“Xấu Xa, tới ăn cơm.” Phùng Ngọc Ngọc tích cực phụ bỏ thức ăn cho mèo gọi.

Thực cần cô gọi, Xấu Xa sớm chạy tới mặt Lâm Sở Trì xoay vòng bên chân cô khi thấy họ tới.

Ngoài trừ thiết với cô một chút, Xấu Xa đối với khác đều là hung dữ như , nhưng Phùng Ngọc Ngọc thích dáng vẻ của nó, càng nó khè cô càng tiếp cận nó.

“Nào Xấu Xa, ăn thịt khô.”

Đối với thịt khô do cô đút tới, Xấu Xa sẽ từ chối, giống như các sinh viên khác cho nó ăn khi , nó đều từ chối ai, nếu cũng sẽ nuôi tròn trịa như thế, nhưng một khi Phùng Ngọc Ngọc sờ nó, khè cũng coi như là khách sáo, thậm chí còn thể nó cào một cái.

“Cô đừng nghịch, cẩn thận nó thật sự cào cô đó.” Lâm Sở Trì thấy cô luôn sờ Xấu Xa, cảm thấy gan cô cũng lớn thật.

cũng là mèo nuôi thả, nếu cào nghiêm trọng chắc chắn tiêm.

Mèo quýt vàng tròn trịa đang cúi đầu c.ắ.n thịt khô, cái đầu tròn đó còn thể tròn múp trông dễ sờ.

Phùng Ngọc Ngọc thu tay sờ : “Đừng trách , ai bảo nó trông dễ sờ chứ.”

Lâm Sở Trì , trực tiếp ôn con mèo vàng tính tình khá ôn thuận bên cạnh đặt trong lòng cô để cô sờ.

Sau khi cho mèo ăn xong về nhà, cha Lâm hỏi Lâm Sở Trì rốt cuộc suy nghĩ gì về việc phim.

“Nếu con cha buồn ?”

“Chuyện gì buồn, bao nhiêu lên tivi còn , con thì , và cha con đều ủng hộ con.”

nếu con phim…”

Cô còn xong, gì, cha Lâm thẳng: “Không , trong nhà bếp cha với con lo .”

Trước đây hai vợ chồng nhiều năm như thế, dĩ nhiên chuyện xuể, còn tay nghề của họ bằng con gái, khi con gái tới họ cũng buôn bán , bây giờ theo con gái học lâu như thế, tay nghề còn hơn , tới mức buôn bán .

Trên thực tế, cho dù chuyện phim, cha Lâm cũng định để con gái phụ ở nhà ăn mãi.

thì nếu thật sự , việc trong nhà ăn mệt, từ sáng tới tối, một năm cũng chỉ thể thả lỏng hơn nghỉ hè nghỉ đông. Con gái vất vả học xong đại học, cha Lâm cô giống như , còn tiếp tục việc ở nhà ăn.

Sở dĩ ông lập tức nhắc tới chủ yếu là thấy con gái việc ở nhà ăn vui, cộng thêm các sinh viên trong trường hòa hợp, nên ông nghĩ vội. Bây giờ nghĩ , ông cảm thấy cơ hội phim tồi, để con gái thử trải nghiệm cuộc sống khác một chút, cũng để các sinh viên thích ứng việc nhà ăn cô.

Lâm Sở Trì hóa trong lòng cha Lâm còn nghĩ nhiều như thế, thấy họ đều ủng hộ , cuối cùng cũng nghĩ xong.

Cô thực sự hứng thú với chuyện từng trải nghiệm như phim , đương nhiên, chủ yếu cũng là giống như Phùng Ngọc Ngọc , cơ hội quả thật hiếm . Dù thì bình thường cho dù trải nghiệm phim, thể trong phạm vi sinh hoạt của cô.

Sau khi đáp án khẳng định, đạo diễn Vương bọn họ vui, lập tức bắt đầu dẫn đoàn phim trường bắt đầu sắp xếp các công việc.

Trường học sớm họp mấy về chuyện , các phụ đạo viên cũng mở họp lớp dặn dò các sinh viên, các sinh viên hưng phấn thì hưng phấn, nhưng họ vẫn nhớ những điểm phụ đạo viên dặn dò cần chú ý.

Vốn dĩ các sinh viên thực sự vui, cảm thấy thể mở mang tầm mắt, đợi khi phim chiếu còn thể thấy trường của tivi, hãnh diện.

khi tin tức Lâm Sở Trì tham gia phim truyền , họ lập tức cảm giác sấm sét giữa trời quang.

Không chứ, tin tức xác thực ?

Bao chuẩn, phó hiệu trưởng là thích của , ông .

Đỉnh, lầu học chuyên ngành nào, thế mà thích với phó hiệu trưởng.

Nếu Thất Thất phim, chúng còn cơm ăn ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-95-ga-kho-hat-de.html.]

Cậu nhảm , Thất Thất cũng thuật phân , lẽ nào còn thể phim nấu ăn.

Đệch, vốn dĩ đoàn phim tới trường chúng phim vui, nhưng tại họ trúng Thất Thất chứ.

nghi ngờ chắc chắn là vì đạo diễn là sành ăn, trúng Thất Thất nấu cơm ngon.

cảm thấy nghi ngờ đúng, nhớ hai ngày đạo diễn đó từng ăn cơm ở cửa sổ 7.

Quá đáng quá, bây giờ để họ tới trường phim nữa, trường bên cạnh tồi, bảo họ sang bên cạnh .

Ài, chúng cũng vô dụng, chi bằng nhân lúc Thất Thất đoàn thể ăn thêm vài bữa.

Sau khi trong diễn đàn trường truyền tin tức, về cơ bản các sinh viên đều , thế là ngày hôm khi tới nhà ăn, nhiều đều bày bộ dạng lóc.

“Thất Thất, chị sắp bỏ bọn em phim ?”

“Thất Thất, cơm chị nấu em sống thế nào đây?”

“Hu hu hu, Thất Thất, khi nào chị , em luyến tiếc chị.”

Lâm Sở Trì họ chọc cho dở dở , chỉ thể an ủi : “Chị ở trong trường, cũng xa, chỉ cần thời gian chị vẫn sẽ nhà ăn nấu cơm.”

Sau khi cô đồng ý tham gia nhận kịch bản, vai diễn của nhân vật của cô tính là nhiều lắm, cộng thêm trường ở ngay trong trường, cô cảm thấy lúc vai lẽ ảnh hưởng cô về nhà ăn nấu cơm.

Các sinh viên lời của cô an ủi, dù thì bình thường ngày nào cô cũng kinh doanh cũng chắc thể ăn cơm cô nấu mỗi bữa, khi cô phim, nghĩ cũng càng khó ăn cơm cô nấu.

Thấy họ vẫn giữ bộ dạng thương tâm đó, Lâm Sở Trì chỉ thể : “Được , ngày mai chị nấu gà kho hạt dẻ cho các em, như thế nào?”

Gà kho hạt dẻ là món ăn vô cùng hợp khẩu vị, , nhiều sinh viên lập tức sáng mắt lên.

“Thật ?”

“Gà kho hạt dẻ ngon, em thích ăn gà kho hạt dẻ nhất.”

“Em cũng thích ăn, thể nấu ngay hôm nay ?”

Lâm Sở Trì thấy cuối cùng cũng an ủi họ, : “Hôm nay chuẩn hạt dẻ, đợi ngày mai , ngày mai sẽ ăn.”

Các sinh viên vốn là tới lóc kể lể, ý ngăn cản cô phim, ngày mai đồ ngon liền náo với cô nữa.

Lâm Sở Trì luôn , ngày hôm quả nhiên nấu gà kho hạt dẻ cho họ.

Món ăn cùng hầm, bởi vì khi hầm giữ hạt dẻ chỉnh, hạt dẻ nấu xong thể rang một lúc trong chảo, như đợi lát nữa khi lò sẽ ăn hạt dẻ chỉnh, mà bã hạt dẻ, đồng thời cũng thể khiến khẩu cảm của hạt dẻ hơn.

Lúc rang hạt dẻ, mùi thơm tỏa vô cùng mê , các sinh viên chỉ ngửi mùi liền càng mong đợi thể ăn gà kho hạt dẻ ngay.

Hạt dẻ xử lý xong múc chuẩn dùng, trực tiếp dùng dầu mới rang hạt dẻ trong chảo khử thơm hành gừng tỏi.

Lâm Sở Trì dùng d.a.o vô cùng , gà cô c.h.ặ.t chỉ hình trạng xinh , mỗi miếng đều da gà, đồng thời vết cắt cũng lưu loát, như miếng gà nấu ăn mới dễ mang theo bã xương.

Xương gà cứng, nếu lúc c.h.ặ.t khúc để ý, gà nấu sẽ nhiều bã xương nhỏ, ăn ảnh hưởng cảm giác.

Sau khi gà xào trong chảo tỏa mùi thơm là thể lượt bỏ gia vị và hạt dẻ , đậy nắp chầm chậm hầm một lúc.

Món ăn còn lò, mùi thơm do hạt dẻ và thịt gà hòa quyện sản sinh dần bay .

Cho dù ăn đồ ăn cô nấu lâu như thế, nhưng mỗi ngửi mùi thơm tỏa khi cô nấu ăn, các sinh viên vẫn cảm thấy ngon từ tận đáy lòng.

“Đói quá.” Người vốn còn thể đợi ngửi mùi thơm , bụng bắt đầu kêu ọc ọc.

“Nghĩ sắp sửa thể ăn món ăn ngon như liền cảm thấy khó chịu.”

“Haiz, cảnh trong trường chúng cũng chỉ như , cứ phim ở đây.”

đó.”

Trước đây sinh viên còn cảm thấy đạo diễn lựa chọn trường họ là mắt , lúc đổi cách .

“Khó khăn lắm mới món mới ăn, các đừng nhắc chuyện mất hứng hôm nay.”

Đội ngũ đằng , Phùng Ngọc Ngọc sớm hôm nay gà kho hạt dẻ ăn cũng gia nhập .

Có sinh viên chú ý tới cô , lập tức hỏi: “Chị chủ, chị cũng phim đó chứ.”

“Nếu cơ hội thì chị cũng trải nghiệm một chút, đáng tiếc ai tìm chị.” Phùng Ngọc Ngọc thuận miệng .

“Cũng may cũng may, như Thất Thất ở đây, còn gà rán ăn.”

“Ở mặt chị như , gợi đòn ?” Phùng Ngọc Ngọc giả vờ tức giận .

“Chị chủ đừng hiểu lầm, em đang khen chị đó.”

“Vậy chị thật sự cảm ơn em ha.”

Phùng Ngọc Ngọc vốn nhỏ nhen, cộng thêm ở phương diện nào đó mà , xếp cô ở phía Lâm Sở Trì, quả thật thật sự khen cô , dĩ nhiên cô sẽ chuyện vui.

Nói đùa vài câu với các sinh viên, cô còn chủ động : “Hoan nghênh các em tới chỗ chị ăn gà rán.”

Trong lúc họ tán gẫu, cuối cùng gà kho hạt dẻ cũng lò, nắp mở , vị tươi thơm ngọt của hạt dẻ lập tức bay .

Gà kho hạt dẻ do Lâm Sở Trì nấu màu sắc đậm, miếng gà mang màu tương kết hợp với hạt dẻ màu vàng nhạt, khiến rục rịch ăn.

Sau khi thức ăn lò, các sinh viên ngửi mùi hương mê đều vô thức chen tới , khiến đằng đều hô lên: “Đừng chen, chen nữa sẽ đẩy trong cửa sổ mất.”

Nói xong vội vàng quẹt thẻ lấy cơm, lấy cơm thì vội vàng lách .

Gà kho hạt dẻ đủ hương đủ sắc phủ lên cơm óng ánh, hương thơm tỏa tứ phía, khiến còn đặt m.ô.n.g xuống cầm đũa ăn .

Có lẽ món ăn khác còn mê hơn, nhưng món gà kho hạt dẻ , mùi thơm của hạt dẻ nhuộm lên vị gà càng hấp dẫn .

Cậu gắp miếng hạt dẻ cho trong miệng , miệng nếm vị tươi mặn của nước bên ngoài hạt dẻ, c.ắ.n xuống, mùi thơm đặc hữu của hạt dẻ bung khắp khoang miệng, loại tư vị thơm mềm dẻo còn hút đầy nước gà quả thật càng ăn càng ngon.

“Hạt dẻ quá ngon.” Còn nuốt hết hạt dẻ nhịn lên tiếng cảm thán.

Bản hạt dẻ mang theo vị ngọt nhẹ, nhưng sự thơm ngọt của nó và cái tươi mặn của thịt gà xung đột, kết hợp ngược càng thêm ngon.

Cậu ăn liên tiếp hai quả hạt dẻ mới bắt đầu ăn thịt gà, c.ắ.n một miếng, chỉ cảm thấy chất thịt mềm thấm, trong lúc nhai vị gà nồng đậm, đồng thời còn mang theo hương thơm của hạt dẻ.

Hạt dẻ thơm ngọt, thịt gà tươi mềm, ăn khiến dừng , phun xương gà gặm sạch sẽ , lúc mới ăn miếng cơm.

Cơm chan nước sốt lên bóng dầu, ăn cực kỳ thơm ngọt.

Chỉ trong một lúc, nhà ăn ngày càng nhiều ăn cơm phủ gà kho hạt dẻ mới hôm nay.

 

Gà kho hạt dẻ

“Đây mới là loại gà kho hạt dẻ mà ăn, quả thật là mỹ vị nhân gian.”

Bản Phùng Ngọc Ngọc thích món ăn , lấy cơm xong ăn xong miếng đầu tiên, mặt liền lộ biểu cảm hạnh phúc.

Gà kho hạt dẻ mặt ngon bao nhiêu liền khiến cô bóc phốt gà kho hạt dẻ mà cô từng ăn bấy nhiêu.

Là món ăn cô thích, bình thường chỉ cần cơ hội cô sẽ gọi món , nhưng rõ ràng cũng cực kỳ khó nấu, cô hố ít.

Ở những quán cô từng ăn, quán là gà kho hạt dẻ, kết quả đưa lên là dùng bột cà ri hầm , khẩu vị nặng của bột cà ri che phủ mùi vị của bản hạt dẻ, thật, hễ rõ điểm đều sẽ gọi.

Còn những quán dùng bột cà ri, nhưng hoặc là thịt gà nấu khá xơ hoặc khẩu cảm của hạt dẻ ngon, hoặc là điều vị thiếu sót, dù thì so , vẫn là phần gà kho hạt dẻ hôm nay khiến cô bới móc chút nào.

Nói thật, cô thích ăn thịt gà, nhưng món ăn thích ăn hạt dẻ hơn, hạt dẻ thơm mềm hút đầy nước gà, ngon tới mức thể bỏ sót.

Phùng ngọc Ngọc ăn liền mấy miếng cơm với hạt dẻ, ngon tới mức mắt cũng cong lên, đó mới gắp một miếng gà lên.

Cắn một miếng xuống, phát hiện thịt gà cũng ngon hơn tưởng tượng, bỗng nhiên cô chút học tay nghề của Lâm Sở Trì.

Ngon quá mất, gà kho hạt dẻ hảo như .

Phùng Ngọc Ngọc lầm bầm trong lòng, nhưng nghĩ tới chỉ học gà rán cũng tốn nhiều tâm lực của cô như thế, cô tự thiên phú gì về bếp núc liền từ bỏ ý nghĩ bái sư học nghệ.

Với món gà kho hạt dẻ ngon như , nhất định bạn cả đời với Thất Thất.

đang ăn gà kho hạt dẻ thơm ngọt miệng, âm thầm thề thốt trong lòng.

Lúc Cố Hoài Dục nhà ăn liền ngửi mùi thơm xộc mũi, bước chân khỏi nhanh hơn.

Đợi khi tới cửa sổ 7, đội ngũ xếp thành rồng dài, sinh viên xếp mặt đều đang “đói quá”, “thèm quá” kiểu .

Vốn dĩ Cố Hoài Dục cảm thấy cũng , ngửi mùi thơm của gà kho hạt dẻ họ r3n rỉ, bỗng nhiên cũng cảm thấy đói.

May mà bây giờ trong bếp còn cha Lâm phụ, cộng thêm Lâm Sở Trì thể đồng thời nấu vài nồi, nếu thật sự thỏa mãn nhiều sinh viên gào đòi ăn như thế.

Khi đội ngũ lượt dịch chuyển lên, cuối cùng Cố Hoài Dục cũng xếp nhất.

“Cậu tới .” Mẹ Lâm trí nhớ , nâng mắt liền nhận , lập tức nhiệt tình hỏi ăn gì.

Cố Hoài Dục lễ phép chào bà, đó quẹt thẻ gọi gà kho hạt dẻ.

Vốn dĩ Lâm múc cơm thích run tay, gặp bạn của con gái càng hào phóng, trực tiếp phủ đầy một đống gà kho hạt dẻ lên cơm cho .

“Cảm ơn dì.”

“Không khách sáo, đủ ăn thì tới thêm tiếp.” Mẹ Lâm xong đặt canh múc xong lên khay của .

Đợi Cố Hoài Dục cảm ơn nữa bưng khay rời , Lâm đổi cha Lâm tới múc cơm, chạy tới bên cạnh con gái cho cô tin .

 

 

Loading...