Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 96: Ngon miệng!

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Beta: Rya

Lâm Sở Trì thấy Lâm Cố Hoài Dục tới cũng phản ứng quá lớn, dù thì cũng đầu tới ăn cơm.

Mẹ Lâm cũng chỉ là thấy bạn cô tới nên với cô một tiếng, thấy cô tiếp tục việc đang dở, cũng tìm cô chuyện nữa.

Gia đình ba trong nhà bếp phân công rõ ràng, cha Lâm múc cơm, Lâm Sở Trì cầm thìa, Lâm thì ở bên cạnh phụ.

“Mẹ, ăn cơm .”

Lâm Sở Trì xào xong một chảo rau, thấy Lâm vẫn việc ở bên cạnh, lên tiếng nhắc nhở.

Mỗi khi tới giờ cơm, gia đình đều luân phiên ăn cơm, cũng cầy đưa đẩy qua . Mẹ Lâm gật đầu, lấy cho một phần gà kho hạt dẻ sang bên cạnh ăn.

“Chẳng trách họ đều giành ăn, gà kho hạt dẻ do cục cưng nấu thơm thật.”

Lâm Sở Trì bà khen bèn : “Thích ăn ăn nhiều một chút.”

Mẹ Lâm ăn cơm xong liền giục cô ăn cơm, đó đổi cho cha Lâm để ông ăn cơm.

Hôm nay mùi thơm đậm nhất trong nhà ăn kể tới gà kho hạt dẻ, trong bát của mười đây, hết tám đều là món .

Cố Hoài Dục tới nhà ăn ăn cơm một thời gian, lúc ăn hạt dẻ thơm mềm ngon ngọt, thịt gà tươi mềm thấm vị, chỉ cảm thấy cực kỳ hợp khẩu vị.

Hôm nay tới là vì ăn cơm, vì ăn no uống đủ cũng vội rời , mà ở trong góc xem điện thoại.

“Ô, gà kho hạt dẻ ngon như , cảm giác những gì ăn đều là đồ giả.”

“Quả thật ngon, tưởng hạt dẻ ngào đường là cách ăn ngon nhất của hạt dẻ, ngờ hạt dẻ dùng để kho gà thể ngon như .”

“Cảm thấy hạt dẻ còn ngon hơn gà, căn bản ăn đủ.”

Cố Hoài Dục bên tai truyền tới lời khen của các sinh viên với tay nghề của cô, bên môi mang theo chút ý .

Thời gian dần trôi qua, ăn cơm xong trong nhà ăn lượt dậy rời , mặt đều mang theo sự thỏa mãn khi ăn mỹ thực.

Vừa nãy khi đang xào rau, từ trong miệng Lâm Cố Hoài Dục tới, Lâm Sở Trì phản ứng quá lớn, đợi thời gian nghỉ tới, cô từ trong bếp vô thức quét mắt trong nhà ăn.

Cố Hoài Dục tính toán lẽ cô sắp xong , đang đầu về phía cửa sổ 7, bắt gặp ánh mắt của cô tới, khi ngẩn liền lộ nụ .

Lâm Sở Trì chỉ là tùy tiện thử, ngờ thật sự , đối mặt với gương mặt mang theo ý của , cô vô thức giương môi đáp .

Đồng thời cô bước đến, thuận thế bên cạnh .

Cố Hoài Dục vốn định lên thấy cô xuống, vội dậy nữa.

“Sao còn ở đây?” Lâm Sở Trì nhớ tới khá sớm, nghi ngờ ăn cơm lâu như vẫn .

Cố Hoài Dục đáp mà hỏi ngược : “Nghe cô định tham gia diễn phim truyền hình.”

“Sao ?” Đôi mắt hạnh của Lâm Sở Trì trợn tròn, hiển nhiên là lấy lạ tin tức chuyển tới tai .

“Trương Dự là em họ của .”

Lâm Sở Trì , lập tức cảm giác thế giới thế mà nhỏ như .

Nghe cô cảm thán, Cố Hoài Dục tiếp: “Nó còn vì nhạc phim chủ đề mà mời hát.”

Về cơ bản chỉ cần là phim từng bài hát chủ đề, cuối cùng phim đều thể nổi, thậm chí một dựa bài hát mới kéo theo bộ phim nổi lên.

Người mời hát ít, nhưng mà ai cũng thể mời , đây, từng nhạc chủ đề cho loại phim vườn trường như “ngày hè”.

ai bảo Trương Dự là em họ của , thời , ai bỏ qua quan hệ dùng tới.

“Nghe phim từng ca khúc chủ đề cuối cùng đều nổi, xem bộ phim cũng sẽ nổi.”

Là một nhạc sĩ tuổi còn trẻ nhận ít giải thưởng lớn, bình thường khen ít, nhưng thấy ngữ khí công nhận của cô, tâm trạng của Cố Hoài Dục đột nhiên vui vẻ.

“Cô hứng thú với giới giải trí ?”

Sở dĩ Cố Hoài Dục cô tham gia diễn phim truyền hình là vì lúc Trương Dự nhờ bài sợ đồng ý, còn cố tình nhắc tới sự mê hoặc của mỹ thực, thể tránh khỏi tới Lâm Sở Trì.

Đề cập tới Lâm Sở Trì, hỏi thêm vài câu, thế là chuyện .

“Không .” Lâm Sở Trì lắc đầu, là vì tham gia diễn mới hỏi , khỏi thêm vài câu: “ hứng thú gì với giới giải trí, chủ yếu là vì đạo diễn vai đó phù hợp với , cộng thêm địa điểm phim ngay trong trường, cho nên trải nghiệm cuộc sống khác một chút.”

Cố Hoài Dục vốn còn nghĩ nếu cô hứng thú với giới giải trí, thể giới thiệu một mối quan hệ cho cô, thấy cô ý , dĩ nhiên nhắc tới chuyện nữa.

Biết cô từ sáng đến tối đều ở nhà ăn, cũng chỉ thời gian trưa mới rảnh rỗi nghỉ ngơi, khi hai chuyện vài câu đơn giản, Cố Hoài Dục chủ động đề việc ngoài dạo.

Lâm Sở Trì cũng nghỉ một lúc, trực tiếp gật đầu cùng ngoài.

Đại khái là dạo thường tới rừng hoa đào, từ nhà ăn , cô bất tri bất giác dẫn tới đây.

Ở xa xa, rừng hoa đào giống như một vùng biển màu hồng, mặc kệ ngắm bao nhiêu vẫn thể khiến vui vẻ.

Khi Lâm Sở Trì phát hiện tới đây cũng nghĩ nhiều, còn khen rừng hoa đào ở trường .

“Quả thật .” Cố Hoài Dục thưởng thức hoa đào xung quanh, gật đầu tán đồng lời của cô.

Hoa đào trong rừng mọc um tùm, cành nhánh nở rộ hoa vươn bên đường, nếu lúc chú ý, dễ đ.á.n.h trúng mặt.

Lâm Sở Trì nhẹ đỡ nhánh hoa, ngửi hương hoa đào tràn ngập bỗng nhiên nhớ : “ nhớ một ca khúc về hoa đào, cực kỳ .”

“Bài hát đó là năm đó…” Cố Hoài Dục thuận miệng giới thiệu nguyên nhân bài hát đó, còn linh cảm ca khúc.

Anh là thích nhận phỏng vấn, mỗi phát hành bài hát mới, báo chí đào quật câu chuyện phía ca khúc, đều lười phối hợp, lúc hăng say.

Nghe nhạc sỉ kể linh cảm ca khúc, loại đãi ngộ ai cũng , Lâm Sở Trì nghiêm túc, ánh mắt vốn đặt lên hoa đào cũng dồn lên .

Cố Hoài Dục vốn nhiều, lúc đối mặt với đôi mắt hạnh trong veo của cô, từ ca khúc về hoa đào tới những sáng tác khác.

Trong rừng hoa đào dùng đá cuội trải đường nhỏ, đường nhỏ miễn cưỡng đủ cho hai sóng vai, nhưng lúc luôn chú ý xem cành hoa đào vươn cản đường .

Lâm Sở Trì dồn hết lực chú ý việc chuyện, còn cũng đều dồn chân , dù thì đường bằng đá cuội bằng phẳng lắm.

Thấy mặt nhánh hoa đào cao thể đ.á.n.h mặt cô, cô lập tức chú ý tới, Cố Hoài Dục vươn tay đè nhánh hoa xuống cô, đợi cô qua mới thả tay.

Động tác của tự nhiên, tự nhiên tới mức Lâm Sở Trì chậm nửa nhịp mới phản ứng , lúc đang nghĩ cần cảm ơn , phía truyền tới.

“Đi mau mau, con đường cũng cặp tình nhân, hai cẩu độc chúng vẫn nên tránh xa chút.”

“Chậc hổ là rừng hoa đào, khắp nơi đều thể thấy cặp đôi.”

Rừng hoa đào đại học H diện tích rộng lớn, con đường nhỏ trong rừng uốn lượn quanh co, một vòng mất mười mấy hai mươi phút thì dạo hết .

Hai chuyện hiển nhiên là từ con đường nhỏ bên cạnh vòng tới, thấy phía một nam một nữ liền vô thức cảm thấy là tình nhân, lập tức đổi đường .

Thực giọng hai lớn, nhưng trong rừng hoa đào khá yên tĩnh, cho nên giọng truyền thẳng tới tai Cố Hoài Dục bọn họ.

Nếu lời ngay mặt, Lâm Sở Trì còn thể giải thích một câu, lúc mặt nóng, đồng thời hậu tri hậu giác nhớ tới cùng Phùng Ngọc Ngọc dạo rừng hoa đào gì, nhưng cùng quả thật phù hợp.

Vừa nãy thuận đường tới đây.

Trong lòng Lâm Sở Trì ảo não.

Đại khái là mất tự nhiên, Cố Hoài Dục tiếp tục chủ đề nãy xong.

Rừng hoa đào vốn là nơi dễ khiến thư giãn, giọng trầm thấp từ tính của , Lâm Sở Trì nhanh ch.óng quên sự lúng túng nãy.

“Vậy cũng sẽ đoàn ?” Lâm Sở Trì đây khi ca khúc chủ đề, để phù hợp tình tiết hơn, sẽ đoàn tìm linh cảm, nhịn hỏi.

Thực Cố Hoài Dục vẫn trực tiếp đồng ý với em họ, nhưng lúc trực tiếp gật đầu cho đáp án khẳng định.

“Tốt quá , đợi đoàn phim cũng coi như bạn.”

Nơi như đoàn phim đối với Lâm Sở Trì vẫn lạ lẫm, cộng thêm khi phim, Phùng Ngọc Ngọc và Triệu Nguyệt đều những tin đồn của đoàn phim, bày dáng vẻ sợ cô ức h**p.

Vốn dĩ Lâm Sở Trì vẫn bình thường với việc đoàn, hai họ nhiều, khỏi lo lắng, bây giờ Cố Hoài Dục bạn, lập tức yên tâm.

Khi thời gian nghỉ của Lâm Sở Trì kết thúc, Cố Hoài Dục trực tiếp rời khỏi trường, mà theo cô nhà ăn, nhân tiện ăn bữa tối mới .

Sau khi Cố Hoài Dục về nhà, Border Collie cũng mùi thơm của gà kho hạt dẻ là ngửi hôm nay gặp Lâm Sở Trì, sủa ngừng với .

“Đừng ồn.”

Thấy nó sủa mãi, Cố Hoài Dục trấn an vỗ đầu nó, tiện tay mở đồ hộp cho nó.

“Gâu gâu gâu.”

“Chỉ đồ hộp, ăn thì ăn đồ ăn cho ch.ó .”

Nó là một con ch.ó tham ăn, đây, nếu ăn tiết kiệm thịt khô Lâm Sở Trì tặng còn thể cho nó ăn lâu một chút, nhưng nó luôn lén ăn, bây giờ sớm hết .

Nghe giọng nghiêm túc lên, lúc Border Collie mới ngoan ngoãn, đại khái là cảm thấy đồ hộp ngon hơn đồ ăn cho ch.ó, cuối cùng an tĩnh ăn đồ hộp của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-96-ngon-mieng.html.]

Thấy nó dừng , Cố Hoài Dục mới rảnh cởi áo khoác rửa tay.

Đợi khi rót nước uống xong, sô pha nghỉ ngơi, cầm điện thoại gọi cho em họ nhà .

Đầu dây bên , Trương Dự thấy đồng ý ca khúc chủ đề cho “ngày hè”, hưng phấn gọi: “Anh, đúng là ruột của em.”

Cố Hoài Dục chê giọng cao tới mức ồn ào, bảo gửi kịch bản cho trực tiếp cúp điện thoại.

Rất nhanh tới ngày đoàn phim, các sinh viên vốn còn mong đợi thể thấy đại minh tinh, kết quả phát hiện nam nữ chính đều là mới, nhân vật phụ khác diễn viên cũ, nhưng nổi tiếng lắm.

Thực cũng bình thường, dù đây là phim vườn trường, tuổi của vai chính đều lớn, cộng thêm đạo diễn Vương vốn nổi tiếng thích dùng mới.

thể bởi vì diễn viên hạng A nào, cho nên khi bấm máy trong đoàn phim cũng mâu thuẫn gì, ít nhất hiện tại .

Cảnh đầu tiên của Lâm Sở Trì là cô nấu gà kho hạt dẻ, địa điểm là nhà ăn trường môi trường do đoàn phim mượn.

Hết cách, dù cũng là phim, môi trường quan trọng, nhà ăn 1 chắc chắn sẽ phù hợp, cho nên đoàn phim đặc biệt mượn một phòng ăn từ trong nhà ăn mới phòng ăn của cô trong phim.

Đại khái là cảm thấy cách gọi “Thất Thất” , các sinh viên trong trường cũng gọi thuận miệng, đạo diễn Vương trực tiếp sửa tên nhân vật của cô thành Lâm Thất Thất, tiện cho cô dễ nhập vai hơn.

Ngoài đời, Lâm Sở Trì bếp chính ở cửa sổ 7, chỉ cần các sinh viên xếp hàng là thể ăn cơm cô nấu. Mà trong phim cô là chủ phòng ăn, cho dù tay nghề hơn đầu bếp trong tiệm, mỗi ngày chỉ giới hạn nấu vài món, ai tới .

Còn vì cảnh đầu tiên của cô là nấu gà kho hạt dẻ, là khi trường, đạo diễn Vương bọn họ từng ăn gà kho hạt dẻ cô nấu, khi đó kinh ngạc, cảm thấy cô nấu món ngon , thế là trực tiếp chốt.

Sở dĩ đoàn phim lựa chọn gian phòng ăn trường học phim, chỉ là vì môi trường phòng ăn , còn vì nó là loại phòng bếp lộ, khách hàng thể trực tiếp thấy quá trình đầu bếp nấu ăn.

Lúc phim phát sóng, tình tiết thể chỉ mấy giây Lâm Sở Trì nấu ăn, nhưng lúc từ đầu.

Về đóng phim, Lâm Sở Trì là mới, nhưng nấu ăn cô tuyệt đối là chuyên nghiệp. Bình thường lúc ở nhà ăn nấu nồi lớn cô vẫn thu liễm, lúc bởi vì khi khởi , đạo diễn đặc biệt dặn dò vài câu, bảo cô cố gắng cho động tác một chút, cô trực tiếp bắt đầu khoe kỹ năng.

“Vãi chưởng.”

Lúc thấy d.a.o thái rau xoay trong tay cô, ở hiện trường nhịn tục, khi nhận ánh mắt cảnh cáo của đạo diễn mới vội vàng ngậm miệng , đề phòng phá hoại cảnh như thế.

Xoay d.a.o đối với Lâm Sở Trì mà tính là gì, đó cô trực tiếp biểu diễn c.h.ặ.t gà tới mười giây, tốc độ nhanh tới mức xung quanh kịp phản ứng.

Xử lý xong nguyên liệu, cô bắt đầu bắt chảo đun dầu, chảo lớn trong nhà ăn cô đều thể sử dụng thành thục, càng đừng là nồi nhỏ đang dùng.

Sau khi cho thịt gà chảo, bất kể là hương thơm dần bay là động tác xóc chảo lưu loát của cô đều vô cùng cuốn hút. Đợi tới khi cho hạt dẻ chảo, màu sắc trong chảo càng thêm phong phú, mùi thơm cũng ngày càng đậm.

Xào ít thức ăn sẽ ngon hơn xào nhiều, huống hồ khi bởi vì đạo diễn đặc biệt dặn dò, Lâm Sở Trì bây giờ kìm nén thực lực nữa.

Cũng vì , đồ ăn còn lò, xung quanh vô cùng thèm, hận thể lập tức xông lên ăn cho đủ.

Cảnh diễn tiếp theo là nam chính và nữ chính đều tới phòng ăn, tranh giành gà kho hạt dẻ mới lò, cho nên máy nên chuyển lên họ, nhưng đại khái là vì đồ ăn trong chảo trông thực sự quá mê , phim vẫn giữ im ống kính đặc tả.

Đạo diễn Vương phía mới đầu cũng phản ứng , cho tới khi phát hiện phim luôn đặc tả gà kho hạt dẻ, cuối cùng nhịn ngẩng đầu hô “cắt”.

Lâm Sở Trì thấy tiếng vô thức ngẩng đầu sang, khi đạo diễn “Không cô tiếp tục nấu ăn”, cô cúi đầu đậy nắp vung .

Đạo diễn Vương vẫn giữ ngữ khí ôn hòa với cô, đợi lúc chuyển sang phim nâng lên vài tông: “Nam nữ chính xuất hiện còn chảo gì, họ còn thể nhảy từ trong chảo ?”

Ngữ khí của ông hung thì hung, nhưng khi thấy câu , mặt của ở đây đều nhịn lộ ý .

Anh phim xin nhận sai, vội vàng chuyển máy .

Tuy đây là cảnh đầu tiên của Lâm Sở Trì nhưng nữ chính trường và nam chính phát sinh ít mâu thuẫn. Nam chủ gọi là vương t.ử piano tính khí vẫn , nhưng dễ nữ chính chọc giận, thế là xảy chuyện hai giành một phần thức ăn.

Gà kho hạt dẻ thực sự quá thơm, so với gà kho hạt dẻ Lâm Sở Trì nấu ở nhà ăn đây còn thơm hơn, chỉ ngửi thôi cũng khiến đói bụng.

Biết cảnh ăn trong phim đều là ăn thật, sáng nay nữ chính cố tình ăn sáng, đề phòng lúc phim nếu sai sót, thêm vài ăn nổi.

Bây giờ ngửi mùi thơm mê của món gà kho hạt dẻ, cô cần diễn, trực tiếp diễn con thật, cảm xúc đỗi chân thật giành với nam chính.

“Tới , hiểu , tới .”

“Quả thật là cô tới , nhưng nãy cô bên cạnh gọi món, là lên tiếng gọi .” Nam chính nhịn suy nghĩ nuốt nước miếng, ngữ khí bất nhanh chậm.

“Đó là kỹ thuật dùng d.a.o của chị chủ cho kinh ngạc, cho nên mới kịp gọi.”

Thấy hai càng cãi càng hung, Lâm Sở Trì nhớ thoại của vội vàng lên tiếng: “Được , chi bằng hai chia mỗi một nửa.”

Mỗi ngày cô chỉ nấu mười phần, quá hỏng quy tắc của , cho nên sẽ nấu thêm một phần.

Trước đây khi ở nhà ăn, Lâm Sở Trì ít an ủi sinh viên khác, lúc ngữ khí chuyện như cần diễn.

“Không .”

Nữ chính cảm thấy gà kho hạt dẻ thơm như một cũng đủ ăn, vô thức phản bác, nhưng lời miệng cô liền phản ứng đúng, dù lời thoại ban đầu cái .

Quả nhiên, ngay đó đạo diễn trực tiếp hô “cắt”, và lên tiếng : “Tuy nữ chính định kiến với nam chính, nhưng cô kiểu vô lý, thể từ chối dứt khoát như thế?”

Cũng bởi vì thấy cô diễn khá, nếu ngữ khí của đạo diễn tuyệt đối sẽ bình hòa như .

Trong kịch bản, nữ chính lời chị chủ quả thật trực tiếp từ chối mà là do dự, chị chủ khuyên thêm vài câu, để chị chủ khó xử mới gật đầu đồng ý.

“Em xin .” Nữ chính vội vàng xin , khi cuối cùng cũng phạm nữa.

Đợi tới khi đồ ăn lò, Lâm Sở Trì chia hai phần đựng trong hai đ ĩa, thuận tiện trang trí đơn giản, bề ngoài của gà kho hạt dẻ mê tới mức phim tự giác đặc tả.

Cảnh đặc tả khiến đạo diễn Vương ở phía màn hình thèm thuồng, vô thức nuốt nước bọt hai , cảm thấy cái còn ngon hơn cái ăn ở nhà ăn khi .

Đừng ông , Trương Dự theo học tập bên cạnh cũng lén lút nuốt nước bọt.

Đợi nam nữ chính mỗi bưng phần gà kho hạt dẻ của tìm chỗ , đó còn chuyện của Lâm Sở Trì nữa, thế là cô tìm chỗ xuống xem họ phim.

Kinh doanh phòng ăn , đang tới giờ cơm khắp nơi đều đầy , hai hợp cuối cùng chỉ thể ghép bàn.

“Hừ!”

Nữ chính hừ nhẹ một tiếng về phía đối diện, đó tựa như gà kho hạt dẻ hấp dẫn, cũng gọi món khác, bưng cơm lên bắt đầu ăn.

Thịt gà tươi mềm thấm vị, c.ắ.n một miếng, cảm thấy nước thịt bung , hạt dẻ trong thơm ngọt mang theo vị tươi mặn của nước gà, khẩu cảm dai mềm càng ăn càng ngon.

Hạt dẻ ngon tới mức khó mà hình dung tư vị, khiến cô tựa như lạc trong sơn dã, thấy cây hạt dẻ từ nở hoa tới kết quả, nấu thành món ăn, loại khẩu cảm thơm mềm đó khiến cô nhớ sâu sắc trong lòng.

Nữ chính ăn từng miếng từng miếng vốn dừng , hiển nhiên sớm quên đang phim.

Nam chính đối diện cô mới đầu còn đỡ hơn cô một chút, lúc cầm đũa lên còn nhớ tìm cảm giác ống kính, thế nhưng đợi hạt dẻ bọc đầy nước miệng, tư vị thơm mềm, trong ngọt mang theo tươi mặn đó lập tức kéo đắm chìm trong mỹ thực.

Nam nữ chính chụm ăn cơm một bàn, hiển nhiên sẽ an tĩnh ăn xong cơm xong chuyện, nếu cảnh cũng cần .

“Cắt!”

Đạo diễn Vương thấy họ ăn tới mức đầu cũng ngẩng, trong một lúc ăn gần hết thức ăn, tức giận sắp ch ảy nước dãi.

“Các ngươi mấy trăm năm từng ăn cơm , thoại , thoại đều mấy ăn ?”

Lúc ông hô cắt, nam nữ chính đều kịp phản ứng, hết cách, ai bảo gà kho hạt dẻ quá ngon, hạt dẻ thơm ngọt đó, thịt gà tươi mềm, quả thật càng ăn càng khiến nghiện, cho tới khi lời khiển trách đó, họ mới phản ứng .

Nam nữ chính đ ĩa sắp sạch trơn mặt, khi đều đỏ mặt.

“Xin đạo diễn.” Chủ yếu là do gà kho hạt dẻ quá ngon, thực sự nhịn .

Sau khi xin , nữ chính yếu ớt lên tiếng: “Có thể phiền Thất Thất kho một phần ?”

Lời thoại bàn câu nào, hai cái đ ĩa sắp sạch bong cũng , đạo diễn trừng họ một cái, đó chỉ thể phiền Lâm Sở Trì.

Lâm Sở Trì cảm thấy phiền, dù cũng chỉ kho một món mà thôi, đối với cô mà quá đơn giản.

Khi cô bắt đầu nấu ăn, phim nhân cơ hội bổ sung vài đoạn cảm thấy , đồng thời nữa cảnh cô nấu ăn chọc thèm.

Quá khổ, đây là phim vườn trường là ghi hình mỹ thực, vì chịu loại dày vò .

Lúc phim oán thầm, cũng đồng thời ngưỡng mộ nam nữ chính.

Không chỉ , lúc ngoài Lâm Sở Trì, ai ở đây ngưỡng mộ nam nữ chính, dù thì lấy tiền phim còn thể ăn món ăn ngon như , thật sự khiến ngưỡng mộ c.h.ế.t.

Vào lúc Lâm Sở Trì nấu , diễn viên quần chúng trong phòng ăn nhịn thì thầm chuyện: “Sao cảm thấy gà kho hạt dẻ còn ngon hơn phần ăn dạo , khiến thèm sắp ch ảy nước dãi.”

“Có thể bởi vì nấu ít cho nên ngon hơn.”

Lúc họ thì thầm chuyện, Lâm Sở Trì nấu xong gà kho hạt dẻ mới, khi bổ sung dĩa mặt nam nữ chính, đoạn họ xuống.

Lần họ chỉ lo ăn, nhưng thể là do gà kho hạt dẻ thật sự quá thơm, khi họ cố gắng nhắc nhở bản , kết quả nhắc nhở quá, dẫn tới cả đầu là gà kho hạt dẻ, lời thoại mãi mãi dần nhớ nổi.

các cố ý ?”

Đạo diễn Vương hô “cắt” nữa, đó vô cùng nghi ngờ bởi vì gà kho hạt dẻ quá ngon, cho nên họ cố ý diễn nhân cơ hội ăn cho đủ .

“Xin đạo diễn, em thật sự cố ý, chủ yếu là do gà kho hạt dẻ thơm quá, nãy em luôn nhắc nhở đừng chỉ lo ăn, cho nên mới bất cẩn quên mất thoại.”

đặc biệt kho nhiều một chút .” Lâm Sở Trì nãy cố tình để một chút đề phòng bất trắc, bây giờ vội vàng bưng .

Đạo diễn Vương thấy , đích đến nhận lấy, bổ sung trong đ ĩa cho nam nữ chính bưng phần còn về chỗ của ăn.

Không trách ông như , thực sự là nãy luôn màn hình nam nữ chính ăn, ông vô cùng thèm thuồng.

 

 

Loading...